Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 427

Cập nhật lúc: 25/04/2026 19:16

"Các Ngươi..."

Giờ khắc này, tiểu ni cô mặc dù chiều cao chỉ có một mét sáu, nhưng khí tràng đủ một mét tám tám.

Ngôn Lạc Nguyệt theo bản năng l.ồ.ng tiếng thay cho Thẩm Tịnh Huyền: "Hảo toát điểu, trực nương tặc, hai tên các ngươi, chẳng lẽ đang tiêu khiển sái gia?"

Thẩm Tịnh Huyền: "..."

Thẩm Tịnh Huyền vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi quay đầu, nhìn về phía Ngôn Lạc Nguyệt, không biết cô đang hát vở kịch nào.

"Khụ... ý ta là," Ngôn Lạc Nguyệt sờ sờ ch.óp mũi, "Tịnh Huyền ngươi dừng tay trước đi, nện tiếp nữa, người này sẽ biến thành một trăm hai mươi cân thịt nạc băm, thái nhỏ không dính một chút mỡ nào mất."

Ngôn Lạc Nguyệt tiếp quản hai tên truy binh, tiến hành bức cung vô cùng tỉ mỉ với bọn chúng.

Có Thẩm Tịnh Huyền xách găng tay dính m.á.u đứng trấn áp bên cạnh, hai tên truy binh này vô cùng phối hợp, bất luận Ngôn Lạc Nguyệt hỏi gì, đều ngoan ngoãn trả lời.

Sau một phen giao thiệp, Ngôn Lạc Nguyệt có thể xác định, bọn chúng quả thực không biết tung tích ca ca của Doãn Vong Ưu.

Một là vì những người này chỉ là tay sai tầng ch.ót, bình thường chỉ phụ trách làm việc bẩn.

Hai là vì bộ phận phụ trách truy sát và bộ phận phụ trách tình báo, căn bản không thuộc cùng một bộ phận.

Nói cách khác, hai bên mỗi người quản một việc, ai kiếm chỉ tiêu kpi của người nấy, quan hệ đồng nghiệp cũng không mấy hòa thuận, không ai quản chuyện bao đồng của ai.

Tuy nhiên hai người này cũng khai báo thành thật, bọn chúng quả thực đến từ Ngân Quang Lôi Trường gần đây.

Hơi trầm ngâm, Ngôn Lạc Nguyệt quyết định trực tiếp lừa bọn chúng một vố.

"Ngân Quang Lôi Trường các ngươi lén lút nuôi dưỡng ma vật, gan cũng lớn thật đấy!"

Sau khi nghe xong câu này, trong hai tên truy binh, một người ánh mắt mờ mịt, người còn lại thì đột ngột run rẩy.

Ngôn Lạc Nguyệt xách kẻ sau lên, cười như không cười nói: "Ngươi biết?"

"Ta... chỉ là lờ mờ nghe nói qua một chút." Kẻ đó mềm giọng van xin, "Trong số những thị giả phụ trách cho ma vật ăn, có một người là nhân tình của ta. Nàng ta lén lút nói cho ta biết, ta mới biết..."

Kẻ này hoảng hốt nhấn mạnh: "Ngươi muốn hỏi gì ta đều nói, chỉ là ngàn vạn lần đừng để vị sư thái nhím biển kia đến tra khảo chúng ta nữa!"

Ngôn Lạc Nguyệt: "..."

Thẩm Tịnh Huyền vinh thăng sư thái nhím biển: "..."

Hai tên truy binh này cũng chỉ là lâu la tầng ch.ót, Ngôn Lạc Nguyệt không mất bao lâu, đã moi sạch lời của bọn chúng.

Sau khi hỏi ra được tình báo tương ứng, Ngôn Lạc Nguyệt không khỏi cảm thán, cùng liên quan đến ma vật, miệng lưỡi của Ngân Quang Lôi Trường, rõ ràng kín kẽ hơn Hồng Thông Cung rất nhiều.

Hồng Thông Cung đã kiêu ngạo phách lối đến mức ma vật hoành hành trong vực, đệ t.ử trong cung ai ai cũng biết, ai ai cũng không nói.

Còn tin tức Ngân Quang Lôi Trường nuôi dưỡng ma vật, thậm chí ngay cả thành viên nội bộ của bọn họ cũng có người không biết.

Tuy nhiên, cẩn thận từng li từng tí như vậy, cũng chứng minh từ một khía cạnh khác, địa phương này không phải là sân nhà của Ngân Quang Lôi Trường.

Bọn họ vẫn chưa kịp cá mè một lứa, cấu kết với những kẻ đương quyền.

Nghĩ đến đây, Ngôn Lạc Nguyệt không khỏi thở ra một hơi, cảm thấy hơi thả lỏng.

Vứt hai tên truy binh sang một bên, Ngôn Lạc Nguyệt quay đầu nhìn về phía Doãn Vong Ưu bên cạnh.

"Vong Ưu, về chuyện ca ca ngươi... ngươi trước tiên cầu cứu cái người tên Vệ Thanh Ti kia, bảo cô ta cung cấp cho ngươi một 'chỗ dừng chân'."

Doãn Vong Ưu không cần suy nghĩ đã suy luận ra: "Cô ta sẽ thiết lập mai phục ta."

Ngập ngừng một chút, Doãn Vong Ưu lập tức hiểu ý của Ngôn Lạc Nguyệt: "Ý ngươi là, ta phải rơi vào mai phục của cô ta trước mới được?"

"Đúng." Ngôn Lạc Nguyệt tán thưởng gật đầu cười một tiếng, "Bản thân ca ca ngươi, không phải là con tin đặc biệt quan trọng. Nếu bắt được ngươi, bọn họ sẽ không đặc biệt để ý đến ca ca ngươi."

"Đến lúc đó, một khi Vệ Thanh Ti tiết lộ tung tích ca ca ngươi, hoặc ca ca ngươi được thả, chúng ta sẽ diễn một màn bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn."

Nếu không moi được lời của Vệ Thanh Ti, thì trực tiếp bức cung Vệ Thanh Ti để lấy tin tức, cũng giống nhau cả thôi.

Doãn Vong Ưu thản nhiên nhìn chằm chằm Ngôn Lạc Nguyệt: "Ngươi và Tịnh Huyền là chim sẻ?"

"Không, ta và Tịnh Huyền đi cùng ngươi." Ngôn Lạc Nguyệt cười nói, "Còn về chim sẻ nha —— là Quy Nguyên Tông chúng ta."

"Hả?"

Trong lúc nói chuyện, lại một con hạc giấy nữa nhẹ nhàng bay tới.

Doãn Vong Ưu gần như đã mắc hội chứng ptsd với hạc giấy, nhìn thấy hạc giấy, theo bản năng liền lộ ra ánh mắt phòng bị.

Ngôn Lạc Nguyệt cười duyên dáng, vươn tay ra, để hạc giấy đậu trên mu bàn tay mình, sau đó bóc thư ra, đưa nội dung về phía Doãn Vong Ưu cho cô xem.

Ngôn Lạc Nguyệt cười tinh nghịch: "Ta dẫu sao cũng là rùa thổ địa của Vân Ninh Đại Trạch mà."

"Xem đi, viện binh đến rồi!"

Nhìn lướt qua nội dung bức thư, Doãn Vong Ưu nhẹ nhàng hít một hơi.

"Sao lại... nhanh như vậy?"

Trong bức thư Ngôn Lạc Nguyệt nhận được, cho thấy Quy Nguyên Tông vô cùng coi trọng tình báo mà Ngôn Lạc Nguyệt cung cấp.

Tông môn đã vận hành ngay lập tức, hiện tại các cứ điểm của Quy Nguyên Tông trong mấy thành trì lân cận, đều đã gối giáo chờ sáng.

Một kiếm tu tên là Nguyên Phi Vũ đang ở gần đây, tông môn đã truyền tin bảo hắn đến hội họp với Ngôn Lạc Nguyệt. Ngoài ra, tông môn cũng đã phái người đi tiếp ứng Vu Mãn Sương rồi.

Ngôn Lạc Nguyệt cười hì hì nói: "Bởi vì tông môn chúng ta khá tốt, sư huynh của ta lại khá đáng tin cậy chăng."

Nhưng cô tuy nói như vậy, Doãn Vong Ưu vẫn không nhịn được nhìn Ngôn Lạc Nguyệt thêm một cái.

—— Phải biết rằng, một đạo tình báo truyền lên, có thể được coi trọng ngay lập tức, trong đó tuy phản ánh sự cởi mở của tông môn, nhưng cũng chứng minh địa vị của Ngôn Lạc Nguyệt trong Quy Nguyên Tông.

Hóa ra, ở nơi Doãn Vong Ưu không biết, người bạn cũ vẫn luôn giữ liên lạc với cô, giọng điệu trước sau như một hoạt bát ôn hòa này, đã xa cách ba ngày, phải nhìn bằng con mắt khác rồi.

Các cô không đợi bao lâu, chỉ thấy chân trời xẹt qua một đạo lưu quang.

Ngay sau đó, một thanh phi kiếm vững vàng dừng lại trước mặt ba người Ngôn Lạc Nguyệt, một người trẻ tuổi hăng hái, thoạt nhìn đã kiêu ngạo tựa như mầm non của cây ngọc từ trên phi kiếm nhảy xuống.

Ngôn Lạc Nguyệt cong mắt, rất vui vẻ gọi một tiếng: "Đại Nguyên sư huynh, huynh đến nhanh thật!"

"Đại Ngôn sư muội." Nguyên Phi Vũ nghiêm túc gật đầu với cô.

Lúc đầu, thần tình Nguyên Phi Vũ vẫn rất trang trọng, nhưng nói đến nửa câu sau, chính hắn cũng không nhịn được cười.

"Đừng gọi ta là Tiểu Nguyên —— Đại Nguyên, phải gọi ta là Đại Nguyên sư huynh."...

Vu Mãn Sương trở về phòng mình, cầm một chiếc nhẫn đầu thú Hoàng Kim đặt trước mắt.

Nếu lúc này có khán giả của Ngân Quang Lôi Trường ở đây, bọn họ sẽ phát hiện ra, Đoái Sầu Miên tung hoành ngang dọc trên lôi trường, dung mạo diễm lệ yêu dị, giờ phút này khí chất có thể nói là đoan trang.

Vu Mãn Sương ngưng thị chiếc nhẫn đó hồi lâu, mới nhíu mày, dùng hai ngón tay vê chiếc nhẫn đặt lên chiếc bàn bên cạnh, lại dùng móng tay đẩy nó ra xa.

Nói ra vô cùng châm biếm, sau khi Đoái Sầu Miên đ.á.n.h xong trận ma vật đó, Ngân Quang Lôi Trường vậy mà còn ra vẻ đàng hoàng ghi chép điểm lôi trường cho hắn.

Đây là một ám thị đủ rõ ràng.

Biểu thị kẻ chủ mưu đứng sau đang chú ý đến Đoái Sầu Miên, đồng thời nói cho hắn biết —— đợi cấp bậc nhẫn từ Hoàng Kim thăng lên Thủy Tinh, kết quả mà Đoái Sầu Miên có thể nhận được, cũng sẽ tiến thêm một bước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.