Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 469

Cập nhật lúc: 25/04/2026 19:21

Ngay cả khi cô muốn tặng cho Mãn Sương Chi Thạch một chiếc lá, chiếc lá đó cũng sẽ từ vẻ tươi tắn vừa mới rời cành, biến thành bộ dạng rìa đã khô héo khi rơi xuống hòn đá.

Vui mừng và không nỡ, hai loại tình cảm mãnh liệt này, đồng thời truyền đến từ trên người Mãn Sương Chi Thạch.

Thế là vào một ngày nọ, Lạc Nguyệt Chi Mộc kiên quyết đưa ra một quyết định.

Cô bẻ ngược hai cụm cành cây của mình, để chúng xoay chuyển gần một trăm tám mươi độ, sau đó sinh trưởng về hướng Mãn Sương Chi Thạch.

Cho dù tán cây và hòn đá, đã kéo giãn ra khoảng cách giữa trời và biển, còn xa xôi hơn cả chim bay và cá lội.

Nhưng Lạc Nguyệt Chi Mộc vẫn sẽ dùng cách này, để bóng cây, lá biếc, hoa tươi, sương sớm cùng với sự vướng bận của cô đối với Mãn Sương Chi Thạch, một lần nữa trở về trên người Mãn Sương Chi Thạch.

Ngay lúc Ngôn Lạc Nguyệt đang xuất thần nhìn cảnh tượng trước mắt này, một bàn tay đột nhiên vươn tới từ bên cạnh, tự nhiên nắm lấy tay Ngôn Lạc Nguyệt như vậy.

Ngôn Lạc Nguyệt mỉm cười quay đầu, không ngoài dự đoán nhìn thấy Vu Mãn Sương đang đứng bên cạnh mình.

"Vừa rồi ta vẫn luôn ở trong ký ức của Mãn Sương Chi Thạch." Vu Mãn Sương nhẹ giọng nói, "Đó là một khoảng thời gian cô tịch vô cùng, vô cùng, vô cùng dài đằng đẵng ——"

Cho đến một ngày nọ, một cái rễ trắng mảnh khảnh dán vào đáy đá; lá biếc rơi đầy trời như mưa, ấm áp che kín người hắn.

Ánh sáng của Ô Đề Chi Hỏa, ch.ói lọi đến mức hòn đá cũng cảm thấy ch.ói mắt.

Mà phiến lá của Lạc Nguyệt Chi Mộc, lại luôn tỏa ra ánh sáng nhạt dịu dàng lại dài lâu.

Vu Mãn Sương cười nói: "Em biết không, anh đột nhiên nhớ ra tại sao mình lại lấy 'Vu' làm họ."

Nhớ tới lai lịch họ "Ngôn" của mình, Ngôn Lạc Nguyệt chớp chớp mắt, như có điều ngộ ra.

"Chẳng lẽ..."

"Ừm."

Vu Mãn Sương cong khóe mắt, năm ngón tay linh hoạt luồn vào kẽ tay Ngôn Lạc Nguyệt, sau đó đan c.h.ặ.t lấy ngón tay cô.

Chữ "Vu" này, thoạt nhìn chính là hình dáng Lạc Nguyệt Chi Mộc vì hắn, mà vặn xoắn cành cây của mình, rủ xuống bóng râm và hoa tươi về phía hắn.

Đoạn ký ức trân quý nhất đó, cuối cùng được cô đọng thành một cái họ.

Đối với tiểu xà vừa mới phá vỏ, ngoại trừ ký ức truyền thừa ra thì hai bàn tay trắng mà nói, họ "Vu" này, là thứ quan trọng như tính mạng của hắn.

Ánh mắt Ngôn Lạc Nguyệt chớp động, nhớ lại cách nói của tiểu xà khi lần đầu tiên nhắc đến họ của mình.

Trong miệng tiểu xà, "Vu" là chữ Vu "có hai cái nhánh cây".

Lúc đó, Ngôn Lạc Nguyệt chỉ cảm thấy buồn cười.

Mà bây giờ thời thế đổi thay, quay đầu nhìn lại, cái tên này hóa ra lại là một nét tả thực lãng mạn đến vậy...

Mãn Sương Chi Thạch bị mổ đi hoa sương tuyết, và Ô Đề Chi Hỏa bị cắt đi lông đuôi, đều bước vào thời kỳ suy yếu một thời gian.

Tuy nhiên, bởi vì có nhật nguyệt âm dương, mặt đất lại trở nên bừng bừng sức sống.

Giống như trong xã hội hiện đại, mỗi ngày đều có giống loài mới được phát hiện vậy.

Trong thế giới bừng bừng sức sống này, mỗi ngày cũng có sinh mệnh mới tăng lên.

Chủng tộc mới vừa sinh ra, con lai sinh ra giữa các c.h.ủ.n.g t.ộ.c, một giống loài mới nào đó học được cách thao túng linh khí, dần dần sinh ra biến hóa... Đủ loại như vậy, đếm không xuể.

Thế giới này dần dần biến thành dáng vẻ mà Ngôn Lạc Nguyệt quen thuộc. Cho đến ——

Cho đến một ngày nọ, một mầm mống tai họa ngoại lai giáng xuống thế giới này, và lặng lẽ cắm xuống cái rễ đầu tiên.

Mà Mãn Sương Chi Thạch và Ô Đề Chi Hỏa vẫn đang trong thời kỳ suy yếu, còn chưa hề phát giác ra điều này.

Đây là thời đại tốt đẹp nhất —— Bất luận Nhân Giới, Yêu Giới hay Ma Giới đều trăm hoa đua nở, sải bước chân đầu tiên trên con đường khám phá đại đạo.

Đây cũng là thời đại tồi tệ nhất —— Trong ba món thần vật, hai món đều đang trong thời kỳ hồi phục. Mà ác khách ngoại lai, lại đã nương theo làn sóng thời đại, lặng lẽ tích tụ sức mạnh để tiến thêm một bước.

Sự xâm nhập của sinh vật dị giới, lúc đầu khiến người ta khó lòng phát giác.

Bởi vì thế giới này thật sự quá lớn.

Mà chúng giống như một hạt bụi, một mảnh tơ liễu, một đoạn bèo tấm rơi vào thế giới này, không hề thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.

Kẻ xâm nhập tỏ ra giống hệt như giống loài nguyên bản của thế giới này, chúng rơi xuống đất, bén rễ, nảy mầm, sau đó phình to lên từ từ như thổi bong bóng.

Cho đến khi nó tự thị có đủ sức mạnh để thách thức giống loài nguyên sinh bản địa, sau đó nhìn chằm chằm vào Tu Chân Giới khổng lồ như hổ rình mồi, mài đao hoắc hoắc.

Vào một ngày nọ, một sào huyệt giống như khối u m.á.u khổng lồ, bắt đầu phình to ở một nơi nào đó trong Ma Giới.

Sào huyệt màu m.á.u dạng keo nứt ra một lối ra, từ bên trong bước ra vô số sinh vật dị giới dày đặc đếm không xuể.

Chúng trải rộng trên mảnh đất này, cảnh tượng hệt như đàn kiến ùa ra từ tổ kiến.

Lúc đầu, những kẻ ngoại lai không vội vàng giơ đồ đao lên.

Những kẻ ngoại lai tuôn ra từ sào huyệt đó, đều mang theo một cái xúc tu mảnh khảnh tùy thân.

Mỗi khi chúng bắt được ma vật nguyên sinh của Ma Giới, hoặc là một Ma tộc, liền cắm cái xúc tu đó vào trong m.á.u thịt của giống loài Ma tộc.

Không lâu sau khi bị cắm sợi tơ mảnh đó, ma vật nguyên sinh của Ma Giới giống như mất hồn vậy, đi theo bước chân của những kẻ ngoại lai này, bước vào cái sào huyệt màu m.á.u kia.

Từ đó, gió nhẹ không bao giờ còn cảm nhận được dấu vết của bọn họ nữa.

Nhìn từ bề ngoài, sào huyệt như khối u m.á.u kia thoạt nhìn mềm mại lại yên bình.

Nó lớn lên từng ngày dưới sự chăn dắt tỉ mỉ của những kẻ ngoại lai. Ngoại trừ mùi m.á.u tanh ngày càng nồng nặc ra, mọi thứ đều tỏ ra sóng yên biển lặng.

Sự khác thường này kéo dài một thời gian, cuối cùng cũng bị Ma tộc bản địa xung quanh phát giác.

Có Ma tộc cảnh giác tiến lại gần sào huyệt khối u m.á.u kia để dò xét.

Đồng tộc đưa mắt nhìn bóng lưng hắn biến mất ở lối vào sào huyệt.

Nhưng cuối cùng, lại không có một ai có thể bình an trở về từ sào huyệt.

Thực ra lúc đầu, sào huyệt màu m.á.u này từng tỏa ra mùi vị khác thường trong một thời gian ngắn.

Nhưng khi nó c.ắ.n nuốt quá lượng giống loài bản địa, mùi vị đó liền bị che đậy đi.

Cứ như thể có người dùng hương liệu và gỗ thơm quá nặng mùi, để áp chế mùi hôi thối nồng nặc trong xương tủy vậy.

Tuy nhiên, khi sào huyệt đó phình to đến mức rộng lớn cao ngất như dãy núi, khí tức nguy hiểm đến từ dị giới, không phải tộc ta, cuối cùng cũng không thể dùng bất kỳ cách nào để che đậy được nữa.

Thế là, nó bại lộ dưới sự cảm nhận của ba món thần vật.

Kẻ đầu tiên phát hiện ra tin tức này, là Ô Đề Chi Hỏa thích bay lượn lung tung khắp nơi.

Nó bay về từ phương xa, vội vã thông báo tin tức này cho Lạc Nguyệt Chi Mộc và Mãn Sương Chi Thạch, sau đó liền vỗ đôi cánh, bay về hướng sào huyệt.

Không hiểu sao, nhìn bóng lưng kiêu ngạo của Ô Đề Chi Hỏa, trong lòng Lạc Nguyệt Chi Mộc lại lờ mờ có chút bất an.

Cô đề nghị: "Ô Đề, ngươi có muốn đến Nhân Giới và Yêu Giới trước, lấy lại đuôi của mình không?"

Đúng vậy, đối với thần vật bẩm sinh mà nói, năm tháng phải tính bằng vạn năm.

Mới trôi qua thời gian ngắn ngủi vài vạn năm, còn chưa đủ để Ô Đề Chi Hỏa nuôi lại đuôi của mình, khôi phục sức sống như xưa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.