Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 564
Cập nhật lúc: 25/04/2026 20:09
"Cơ phong chủ, Đại Đạo Thanh Thiên Bi là di vật của Kiếm Tổ. Ngài vừa rồi cũng nhìn thấy rồi, kiếm ý mà Giang Đinh Bạch để lại, thậm chí đã triệt tiêu một phần Thanh Thiên Chi Vấn do Kiếm Tổ để lại. Chuyện lần này, ngài cảm thấy xử lý thế nào cho phải?"
Cơ Khinh Hồng nghiêng tai lắng nghe một lúc, cuối cùng từ trong từng kẽ chữ của Kiếm Phong phong chủ, nghe ra được cả một bài "đòi tiền"!
"Không hổ là Sở sư muội." Cơ Khinh Hồng cảm thán nói, "Đã như vậy, hãy để chúng ta dùng một phương thức tương đối giàu có để giải quyết chuyện này đi."
Kiếm Phong phong chủ nghe vậy, mặt không đổi sắc, dường như đã dự đoán từ trước.
Giang Đinh Bạch: "?"
Khoan đã, là hắn nghe nhầm từ khóa hay là sao? Cái gì gọi là... phương thức tương đối giàu có?
Ngay sau đó, dưới sự chứng kiến của Giang Đinh Bạch, Cơ Khinh Hồng và Kiếm Phong phong chủ chỉ bằng vài ba câu, đã chốt xong phương án bồi thường tiếp theo.
Đệ t.ử Giang Đinh Bạch vô ý làm hỏng Đại Đạo Thanh Thiên Bi, phạm phải lỗi lớn, đáng lý phải phạt vào Tư Quá Nhai bế quan hai mươi năm.
Nhưng nể tình thiên tư trác tuyệt, bản tính thuần thiện, cho nên phạt tịch thu toàn bộ thu nhập trong một trăm năm —— bao gồm toàn bộ nguyệt bổng của môn phái, cùng với thu nhập cá nhân.
Còn Cơ Khinh Hồng thì ra tay luyện chế cho Kiếm Phong một kiện pháp khí có thể tháo lắp, có thể dùng để che đậy dấu vết kiếm ý của Giang Đinh Bạch.
Còn bình thường, dấu vết đó cũng không cần che, Kiếm Phong hoàn toàn có thể dời Đại Đạo Thanh Thiên Bi ra chỗ khác, sau đó thu tiền vé vào cửa của các đệ t.ử đến tham quan mà.
Vừa hay có kiếm ý của Giang Đinh Bạch làm trung hòa, tiếng tự vấn lương tâm độc nhất vô nhị kia, đã bị pha loãng đi vài phần, sẽ không dễ dàng làm người ta bị thương nữa.
Một trăm năm đầu, ba phần tiền vé thuộc về Cơ Khinh Hồng, coi như là chi phí luyện khí được thanh toán.
Sau một trăm năm, ba phần tiền vé thuộc về Giang Đinh Bạch, coi như là phí thủ công của hắn.
Đột nhiên trở nên nghèo rớt mồng tơi, lại được thông báo tương lai mình sẽ có một khoản thu nhập, Giang Đinh Bạch: "..."
Nhiều năm sau, Giang Đinh Bạch từ một thế giới khác biết được, trên đời có một thứ gọi là "bảo hiểm dạng quản lý tài sản", tâm trạng lại vi diệu trùng lặp với khoảnh khắc này.
……
Chuyện Đại Đạo Thanh Thiên Bi, coi như đã vẽ lên một dấu chấm tròn trĩnh.
Nhưng trước đó vừa mới gây ra phiền phức lớn như vậy cho người ta, trong thời gian ngắn, Giang Đinh Bạch quả thực không tiện đến Kiếm Phong tu nghiệp nữa.
Thế là, nửa tháng nay, Giang Đinh Bạch vẫn luôn ở lại trong phong của mình luyện kiếm.
Theo lý mà nói, đối với việc Giang Đinh Bạch tu luyện như thế nào, Cơ Khinh Hồng không quản.
Mặc dù Giang Đinh Bạch là khai sơn đại đệ t.ử của hắn, nhưng Cơ Khinh Hồng luôn áp dụng chính sách nuôi thả đối với đồ đệ.
Trừ phi Giang Đinh Bạch có vấn đề trực tiếp thỉnh giáo, nếu không bình thường, Cơ Khinh Hồng cứ cách mười ngày nửa tháng, mới chủ động uốn nắn Giang Đinh Bạch một lần.
Nhưng lần luyện kiếm này, tình hình lại khác.
Gần một trăm năm sau, Cơ Khinh Hồng sẽ thu nhận một đôi đồ đệ rùa rắn đồng tâm. Giả sử Ngôn Lạc Nguyệt và Vu Mãn Sương ở đây, bọn họ nhất định có thể nhắc nhở Giang Đinh Bạch ngay trong thời gian đầu tiên ——
Đại sư huynh, địa điểm luyện kiếm mà huynh chọn, vừa vặn là trên bãi cỏ nhỏ màu xanh lục mà sư tôn đặc biệt thích ăn vặt đó!
Lúc đầu, Giang Đinh Bạch hoàn toàn không hay biết gì về chuyện này.
Ngày thứ nhất, trên ngọn cỏ xanh mướt phủ lên một lớp màu vàng úa mờ mịt, thoạt nhìn kém xa vẻ mọng nước ngày thường.
Ngày thứ hai, những ngọn cỏ xanh vốn dĩ vươn thẳng tinh thần, toàn bộ đều cúi đầu uốn lưng, mất đi sức sống đáng yêu ngày thường.
Ngày thứ ba...
Nửa tháng sau, bãi cỏ xanh vốn dĩ tươi tốt, thoạt nhìn toát ra một cỗ bi thương giống như tá điền nhà địa chủ.
Giang Đinh Bạch không phải là loại người bỏ mặc môi trường tự nhiên.
Cho nên hôm nay, sau khi thu kiếm, Giang Đinh Bạch nhìn quanh bốn phía, đối mặt với bãi cỏ này suy tư một lát, trên đỉnh đầu dường như có một bóng đèn sáng lên.
Hắn vội vã rời đi, chưa tới một khắc liền quay lại. Lúc trở về, trong tay Giang Đinh Bạch cầm một nắm cành liễu, cắm chúng đều đặn trên bãi cỏ.
Nhìn thành quả sắp xếp của mình, Giang Đinh Bạch từ từ nở một nụ cười ôn hòa.
Hắn gần như có thể tưởng tượng ra: Nhiều năm sau, kiếm pháp của mình tiến thêm một bậc, mà những cành liễu này cũng từ những nhành liễu nhỏ bé bình thường của ngày hôm nay, sinh trưởng thành từng cây non thanh tú.
Đợi đến một tương lai xa xôi hơn... không biết ta và những cây liễu này, rốt cuộc ai sẽ thành tài trước đây? Giang Đinh Bạch trong lòng nhẹ nhàng nghĩ.
Ý nghĩ này, cuối cùng kết thúc bằng một biểu cảm đau răng của Cơ Khinh Hồng.
Ngày đầu tiên Giang Đinh Bạch giẫm đạp lên bãi cỏ ăn vặt yêu thích nhất của hắn, Cơ Khinh Hồng không nói gì.
Bởi vì hắn đang luyện khí cho Kiếm Phong, không nhìn thấy chuyện này.
Ngày thứ hai Giang Đinh Bạch giẫm đạp lên bãi cỏ ăn vặt yêu thích nhất của hắn, Cơ Khinh Hồng không nói gì.
Bởi vì hắn phát hiện trong vật liệu luyện khí thiếu mất một món, thế là đi vặt lông cừu chỗ chưởng môn sư huynh, chưa kịp về phong.
Ngày thứ ba Giang Đinh Bạch giẫm đạp lên bãi cỏ ăn vặt yêu thích nhất của hắn, Cơ Khinh Hồng vẫn không nói gì.
Bởi vì sau khi luyện khí xong hắn liền nhận một nhiệm vụ, tiêu sái ra cửa, vui vẻ đi tìm thú vui của người khác.
Nhưng bây giờ thời gian đã trôi qua nửa tháng, Cơ Khinh Hồng mang theo rất nhiều thú vui mới mẻ, mãn tải mà về.
Sau đó, hắn vừa bước vào phong môn liền phát hiện...
Cơ Khinh Hồng: "..."
Ủa, nhà ai sập vậy?
Ồ, hóa ra là nhà mình a... Hửm? Khoan đã, nhà mình?
Nhìn bãi cỏ xanh đầy thương tích, cùng với những cành liễu mà Giang Đinh Bạch vừa mới cắm xuống, Cơ Khinh Hồng biểu cảm hòa ái, nụ cười rạng rỡ.
"Ngươi đây là đang... thoái canh hoàn lâm (trả lại đất canh tác cho rừng) đấy à?" Cơ Khinh Hồng gằn từng chữ một nhẹ nhàng hỏi.
Giang Đinh Bạch vừa nghiêm túc xới đất xong cho cành liễu cuối cùng, đột nhiên cảm thấy trên lưng nổi lên một luồng khí lạnh khó hiểu.
Không biết luồng khí lạnh này từ đâu mà đến, Giang Đinh Bạch kiên cường dùng một thân chính khí của mình áp chế nó.
Hắn nghiêm túc trang trọng giải thích một chút về ý tưởng đại khái của mình, ngay sau đó liền nhìn thấy Cơ Khinh Hồng cười càng vui vẻ hơn.
Hôm nay, Giang Đinh Bạch suýt chút nữa vì chân trái bước vào cửa Tố Lũ Đường trước, mà bị Cơ Khinh Hồng đuổi khỏi sư môn.
Bất quá cuối cùng, Cơ Khinh Hồng vẫn khéo léo vận dụng nghệ thuật ngôn từ, thông báo cho Giang Đinh Bạch biết hắn suýt chút nữa đã hủy diệt món điểm tâm ăn khuya của sư tôn mình.
Đồng thời, Cơ Khinh Hồng cũng chỉ ra cho Giang Đinh Bạch một con đường sáng.
"Tại sao ngươi không tiếp tục đến Kiếm Phong luyện kiếm?"
"Chuyện này... đệ t.ử hổ thẹn."
Cơ Khinh Hồng hào hứng đề nghị: "Chính vì vừa mới phá hoại Đại Đạo Thanh Thiên Bi của bọn họ, ngươi mới nên nhân cơ hội này, xuất hiện nhiều hơn trước mặt bọn họ, thưởng thức dáng vẻ người khác nhìn ngươi ngứa mắt, lại không làm gì được ngươi."
Giang Đinh Bạch: "..."
Theo lý mà nói, con người không nên nghi ngờ ân sư của mình.
Nhưng ngay lúc này, Giang Đinh Bạch thật sự đang nghiêm túc suy nghĩ: Cơ Khinh Hồng thật sự không phải vì mình giẫm đạp lên bãi cỏ của hắn, cho nên muốn mượn kiếm g.i.ế.c người, để mình ăn một trận đòn hội đồng từ Kiếm Phong sao?
Thấy Giang Đinh Bạch trước sau không chịu đi Kiếm Phong chọc người ta ghét, Cơ Khinh Hồng tiếc nuối xua xua tay.
