Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 571

Cập nhật lúc: 25/04/2026 20:09

—— Hóa ra có đôi khi, thắng cũng là thua.

……

Trên ngọn núi đó, trong một ngày bình thường không có gì lạ, Vu Mãn Sương tu luyện ở vách núi phía sau đến nửa đêm, đang đi trên con đường mòn nhỏ hẹp.

Ánh trăng như sương, tĩnh lặng rải xuống ngọn núi đó.

Đột nhiên, Vu Mãn Sương lần theo âm thanh ngẩng đầu lên, sau đó ở một góc của phi các, chú ý tới bóng dáng cô liêu của Cơ Khinh Hồng.

Mái tóc trắng thuần của hắn dường như muốn tan chảy vào trong ánh trăng, một chân co lên, chân kia buông thõng tự nhiên bên mép mái hiên, cả người dường như thật sự là một con chim hồng bay lượn, sắp sửa mờ mịt bay đi dưới ánh trăng.

Cơ Khinh Hồng hơi cúi đầu, đưa một nhạc cụ lên môi, thỉnh thoảng thổi ra một hai âm tiết mỏng manh.

Chú ý tới ánh mắt của Vu Mãn Sương, Cơ Khinh Hồng mỉm cười, đôi mắt đỏ lấp lóe, ngay sau đó vẫy vẫy tay với hắn.

Cơ Khinh Hồng thân thiết cười nói: "Tu luyện đến tận giờ này sao? Lên đây ngồi một lát đi."

Nụ cười này, dường như lưu ly vỡ vụn, thủy kính sinh gợn sóng.

Bóng lưng nhìn nghiêng xa xăm đến gần như buồn bã vừa rồi của Cơ Khinh Hồng, thế mà lại giống như không còn tồn tại nữa, tan chảy trong khe hở của thời gian.

Đợi Vu Mãn Sương ngồi xuống bên cạnh, Cơ Khinh Hồng liền lấy từ trong túi trữ vật ra một nhạc cụ giống hệt cái trong tay mình, chỉ là nhỏ hơn một cỡ, đưa cho Vu Mãn Sương.

Hắn đầy ẩn ý mà cười nói: "Ngươi không ngại học một chút, thanh nhã, giản dị, tự nhiên, các cô nương đều thích nghe cái này."

Vu Mãn Sương nhìn vật trong lòng bàn tay, xuất phát từ sự hiểu biết về nhân phẩm của Cơ Khinh Hồng, có chút không dám tin.

"Cái này... đơn giản quá rồi nhỉ?"

Cơ Khinh Hồng chậm rãi liếc hắn một cái: "Đại đạo chí giản, chính là bình phàm mới động lòng người."

Hắn vân vê nhạc cụ trong tay, hơi khép mắt, giống như nhớ lại một đoạn quá khứ nào đó mà mình từng trải qua, ngậm cười nói: "Sao, ngươi không tin à?"

Vu Mãn Sương chần chừ một chút, vẫn nắm c.h.ặ.t vật trong tay.

Nhạc cụ này cực kỳ nhỏ nhắn, một bàn tay có thể nắm gọn, bây giờ đặt trong lòng bàn tay Vu Mãn Sương, quả thực lộ ra vài phần lung linh đáng yêu.

Nói không chừng... thật sự sẽ thích nghe? Vu Mãn Sương không chắc chắn lắm nghĩ thầm.

Cơ Khinh Hồng dịu dàng nói: "Rất đơn giản, hai ba cái là học được rồi."

Vu Mãn Sương thỉnh giáo: "Vậy dám hỏi sư tôn, môn nhạc cụ này... có kỹ xảo bí quyết gì không?"

Điều Vu Mãn Sương muốn hỏi, vốn dĩ là kỹ xảo thổi tấu.

Nhưng không biết tại sao, câu trả lời của Cơ Khinh Hồng, thế mà lại có chút râu ông nọ cắm cằm bà kia.

Hắn hơi trầm ngâm, rất nhanh đáp: "Phải chú ý, đừng một hơi thổi tấu cho nhiều cô nương nghe, như vậy ngươi sẽ rất dễ bị đòn."

Đêm hôm đó, Vu Mãn Sương thành thạo nắm vững năng lực sử dụng loại nhạc cụ này.

Đợi đến ngày hôm sau, Ngôn Lạc Nguyệt xoa xoa mi tâm kéo tay áo Vu Mãn Sương.

"Mãn Sương, hôm qua sư tôn có phải lại giở trò rồi không?"

Vu Mãn Sương lập tức căng thẳng: "Tại sao lại nói như vậy?"

Chút biến động nhỏ trong thần thái này, tự nhiên không giấu được Ngôn Lạc Nguyệt.

Ngôn Lạc Nguyệt hơi sửng sốt, không thể tin nổi nói: "Không phải chứ, chẳng lẽ trong tiểu phân đội quấy rầy giấc mộng đêm qua, cũng có ngươi sao?"

Vu Mãn Sương sờ sờ mi tâm Ngôn Lạc Nguyệt, vuốt phẳng đôi lông mày hơi nhíu lại của cô.

Hắn thành thật nói: "Đó là sư tôn đang dạy ta ——"

Ngôn Lạc Nguyệt tại chỗ hít một ngụm khí lạnh.

"Hai người đang làm cái gì vậy, đã là Tu Chân Giới rồi... hắn còn muốn dạy ngươi hạng mục điền kinh sao? Hai người đó là đang tập dượt cái gì, chạy cự ly dài hay chạy cự ly ngắn? Chạy tiếp sức 4x100m? Ba môn phối hợp?"

Một chuỗi câu hỏi này, hoàn toàn làm Vu Mãn Sương hỏi đến hồ đồ rồi.

Vu Mãn Sương ngơ ngác nói: "Không, đều không phải... tại sao muội lại hỏi như vậy?"

Ngôn Lạc Nguyệt bi phẫn nói: "Hai người các ngươi, đêm qua ròng rã thổi còi suốt cả một đêm! Đệt a, ta thậm chí còn tưởng là nhà ai nửa đêm hành quân huấn luyện quân sự, yêu cầu tất cả học viên cùng nhau đá bước đều nữa đấy!"

—— Phiên ngoại hai·Hoàn ——

Trong mắt hiện lên vài tia chấn động.

Qua hồi lâu, Ngôn Lạc Nguyệt cuối cùng nhịn không được ôm mặt, thấp giọng rên rỉ một tiếng.

"Giải đấu đặc sắc trong tộc chúng ta... chỉ thế này thôi sao?"

Cô từng nghe nói rồi, trong tộc linh dương Tây Tạng có giải chạy cự ly dài, trong Hạc tộc có giải Hạc Ca, trong tộc chim bồ câu có giải thả chim bồ câu, ngay cả tộc cá vây chân, trong tộc cũng có cuộc thi phát sáng trên trán cơ mà.

Ngôn Vũ cẩn thận suy nghĩ một chút: "Nếu muội cảm thấy lượng vận động không đủ lớn, Quy tộc Yêu Giới nghe nói mỗi mùa đông đều sẽ tổ chức một giải đấu ngủ đông, ta cũng có thể đề nghị với tộc trưởng, khôi phục lại phong tục cũ này..."

Chỉ là nhân tuyển ban giám khảo cần phải cân nhắc một chút, Đại trưởng lão chắc chắn là không được rồi.

Ông ấy năm nào cũng ngủ giỏi như vậy, quá trình tỉnh lại cực kỳ cực kỳ chậm, đoán chừng vị trí quán quân giải đấu ngủ đông trong ngàn năm tới, đều bị một mình ông ấy thầu hết rồi.

Hai giải đấu này, nghe ra đều cá muối như vậy, nằm ườn như vậy, phù hợp với tập tục dân gian chậm —— rì —— rì —— của Quy tộc như vậy.

Ngôn Lạc Nguyệt: "..."

Tưởng rằng trong nội bộ Quy tộc sẽ tổ chức một "Giải đấu Thiết Giáp Công" như cô, quả nhiên vẫn là quá ngây thơ rồi.

Chỉ có điều mà...

Ngôn Lạc Nguyệt suy nghĩ một chút, đột nhiên mím môi cười, lấy từ trong tay Ngôn Vũ một tờ đơn đăng ký trống, gấp lại nhét vào trong n.g.ự.c.

Ngôn Vũ quan tâm nói: "Lạc Nguyệt không tham gia sao?"

Ngôn Lạc Nguyệt mỉm cười xua xua tay: "Thôi bỏ đi, muội sẽ không kiếm phần linh thạch này của mọi người đâu."

Theo lý mà nói, Lạc Nguyệt Chi Mộc là thiên sinh thần vật, thọ cùng trời đất.

Nếu Ngôn Lạc Nguyệt tham gia giải đấu này, trong những năm tháng sau này, đại khái cũng không có chuyện của những con rùa ngàn năm khác nữa.

Chỉ có điều, tờ đơn đăng ký này ngược lại có thể giữ lại.

Đợi đến khi cùng Ngôn Lạc Nguyệt bước ra khỏi tiểu viện kia, Vu Mãn Sương cuối cùng không kìm nén được sự tò mò trong lòng, chỉ chỉ vào vạt áo trước của Ngôn Lạc Nguyệt.

"Lạc Nguyệt, muội lấy tờ đơn đăng ký đó làm gì?"

Ngôn Lạc Nguyệt lộ ra một nụ cười xấu xa: "Đợi đến khi thiết lập xong liên lạc với thế giới hiện đại, ta muốn mở một công ty game, lấy cái này làm nội dung team building!"

Vu Mãn Sương: "..."

Cách đây không lâu, Vu Mãn Sương cũng từng phân ra một đạo thần thức, tiến vào trong "Vạn Giới Quy Nhất", giao lưu với những linh hồn đến từ hiện đại kia.

Mặc dù mục đích chính lúc đó, là đưa thần thức của Cơ Khinh Hồng vào Lạc Nguyệt Chi Mộc, nhưng Vu Mãn Sương cũng tiện thể dạo một vòng trong đó.

Vu Mãn Sương cẩn thận suy nghĩ một chút về phong cách làm việc của những "người hiện đại" đó, nhớ lại oán niệm sâu sắc của những người đó đối với việc "team building" và "mở rộng tố chất" chiếm dụng ngày nghỉ, không chừng còn phải bù thêm tiền, rất chắc chắn nói: "Bọn họ hẳn là sẽ thích đấy."

Đã nhắc đến thế giới hiện đại, thì không tránh khỏi hỏi vài câu về tiến độ hiện tại của Ngôn Lạc Nguyệt.

Khôi Lỗi Phệ Tình Võng tuy bị tru sát, nhưng cỗ thân thể mà nó để lại, cùng với vô số sợi tơ màu bạc nhỏ bé dẻo dai, lại là vật liệu tốt nhất để đả thông không gian.

Ngôn Lạc Nguyệt trước tiên rút ra một phần từ trong những sợi tơ đó, làm vật liệu.

Dưới sự luyện chế khéo léo của Ngôn Lạc Nguyệt, những sợi tơ bạc đó giống như cốt thép được bọc c.h.ặ.t trong bê tông vậy, dùng để chống đỡ những thông đạo không gian qua lại lẫn nhau giữa mấy giới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.