Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 68
Cập nhật lúc: 24/04/2026 19:03
Mắt thấy thị trường tầng thấp xung quanh Như Ý Thành đã bị Lỗ Thị Lâu chiếm hơn phân nửa, Chiêu Hâm Cư quả thực là một ngày không bằng một ngày.
Ồ, túi trữ vật cấp tiêu chuẩn, còn có kiếm khí cấp thấp đúng không.
Ngươi nhắc tới cái này, thì Ngôn Lạc Nguyệt không sợ đâu nhé.
Ở nơi không ai hay biết, Ngôn Lạc Nguyệt dưới lớp áo choàng đã hoàn toàn xốc lại tinh thần, khuôn mặt nhỏ nhắn bừng bừng sức sống, đương trường biểu diễn một màn "Thần quy báo thù, một khắc cũng không đợi".
Không nhanh không chậm nhấp một ngụm trà thơm, khách áo choàng khẽ cười thành tiếng.
"Theo ta được biết, pháp khí bày bán trên thị trường, thông thường đều tuân theo nguyên tắc 'bốn phần phí nguyên liệu, ba phần phí luyện khí, ba phần phí bán hàng', đúng không?"
Chưởng quỹ vâng dạ một tiếng, không rõ vì sao khách áo choàng lại nhắc tới kiến thức cơ bản như vậy.
Một cái b.úng tay sau, liền nghe thấy đối phương hỏi: "Ừm, vậy giả sử luyện khí sư nhường lại một phần rưỡi lợi nhuận, Chiêu Hâm Cư cũng nhường lại một phần rưỡi lợi nhuận, pháp khí rẻ hơn ba phần giá, chất lượng lại ổn định hơn Lỗ Thị Lâu, có đủ để chèn ép nhuệ khí của bọn chúng không?"
Cái gì, trên đời lại có chuyện tốt thế này sao?
Vẻ vui mừng trên mặt chưởng quỹ lóe lên rồi vụt tắt, cứng đờ giữa chừng.
Chưởng quỹ cười khổ: "Cho dù Chiêu Hâm Cư ta chịu bỏ một phần rưỡi lợi nhuận không kiếm, trên đời này làm sao có thể gặp được chuyện tốt chỉ lấy một phần rưỡi phí luyện khí chứ?"
Thông thường mà nói, mời luyện khí sư ra tay, thường phải thu từ ba đến năm phần tổng giá trị thành phẩm.
Nếu là đo ni đóng giày chế tạo pháp bảo trân kỳ nào đó, số tiền chi cho việc luyện khí thậm chí còn nhiều hơn cả phí nguyên liệu.
Con số này, chưởng quỹ chỉ từng nghe nói tăng lên, chứ chưa từng nghe nói giảm xuống.
Ngôn Lạc Nguyệt kéo dài giọng, đầy ẩn ý: "Vậy thì, bây giờ ngươi gặp được rồi đấy."
Cho dù trong lòng đã sớm có dự cảm, khoảnh khắc suy đoán được chứng thực, chưởng quỹ vẫn mừng rỡ như điên.
Hắn vội vàng hỏi: "Vậy ngài bằng lòng cung cấp cho chúng ta... Không không không, ý ta là, ngài bằng lòng làm người dắt mối sao?"
Theo chưởng quỹ thấy, cho dù vị khách áo choàng này là cao đồ của danh sư, cũng tuyệt đối không có lý nào một người lại có thể luyện ra lượng hàng hóa khổng lồ như vậy.
Đại khái là tức giận trước sự kiêu ngạo của Lỗ Thị Lâu, cho nên chuẩn bị huy động mạng lưới quan hệ giữa các luyện khí sư, hung hăng chèn ép Lỗ Thị Lâu một phen.
Nhưng—— cho dù là vậy, đó cũng là chuyện tốt trước kia cầu còn không được a!
Khách áo choàng khẽ cười một tiếng, không thừa nhận, cũng không phủ nhận.
Chỉ dùng giọng điệu kỳ lạ hỏi ngược lại một câu: "Cái này nha... Ngươi đã từng nghe nói tới 'dây chuyền sản xuất' chưa?"
Nói xong, không đợi chưởng quỹ trả lời, khách áo choàng đã đứng dậy, đi thẳng xuống lầu.
"Linh hỏa ở chỗ các ngươi, còn có lò luyện khí, chọn cho ta mười mấy cái chất lượng tốt nhất, ta mang đi."
Chưởng quỹ vội vàng đồng ý: "Vâng, vâng, ta lập tức bảo tiểu nhị chọn cho ngài."
Số linh hỏa và lò luyện khí này, tạm thời coi như một phần tiền cọc giai đoạn đầu. Còn về phần nguyên liệu cần thiết tiếp theo, sẽ giao dịch trực tiếp tại Nguyệt Minh Tập ba ngày sau.
Thu linh hỏa và lò luyện khí vào, Ngôn Lạc Nguyệt vội vã rời đi.
Nhìn bóng lưng khách áo choàng đi nhanh hơn lúc trước, tiểu nhị xích lại gần chưởng quỹ, thấp giọng hỏi.
"Chưởng quỹ, chúng ta sẽ không bị..."
Chắc không phải bị lừa gạt chứ?
Chưởng quỹ lắc đầu: "Người có thể cướp mối làm ăn từ tay Nghi Kiếm Môn, cần gì phải lừa gạt chút linh hỏa cỏn con này."
Hắn tin rằng, khách áo choàng đi vội vã như vậy, tất nhiên là có nguyên nhân.
Nếu Ngôn Lạc Nguyệt biết được suy nghĩ này, nhất định sẽ khen chưởng quỹ một câu ánh mắt cao minh.
Nàng bỏ chạy, quả thực là có lý do.
Suy cho cùng, Ngôn Lạc Nguyệt mà nán lại Chiêu Hâm Cư thêm một lát nữa, d.ư.ợ.c hiệu của Tăng Linh Đan sẽ hết mất.
Nàng sợ mình sẽ "bẹp" một tiếng, teo nhỏ ngay trước mặt mọi người, biểu diễn một kỷ lục rớt áo choàng nhanh nhất Tu Chân Giới a!
——————————
Dự cảm của Ngôn Lạc Nguyệt quả nhiên không sai.
Nàng vừa đi được nửa đường, đã từ một người áo choàng thần bí khó lường, biến thành một bé rùa nhỏ xíu đáng yêu.
Ngồi trên lưng hạc thay xong quần áo, Ngôn Lạc Nguyệt xoa cằm suy nghĩ một lát, liền nhắm mục tiêu đến học đường.
Đúng vậy, nàng chính là muốn về mách lẻo!
Diễn tập lại quy trình mách lẻo trong lòng một lần, trên mặt Ngôn Lạc Nguyệt không hề thấy chút ngại ngùng nào, ngược lại còn kiêu ngạo ưỡn n.g.ự.c.
Luật bảo vệ rùa con vị thành niên nói cho chúng ta biết, một khi gặp phải bạo lực ngoài trường học, nhất định phải báo cho giáo viên và phụ huynh.
Xét thấy bình thường Vũ tỷ đã có đủ chuyện phải lo lắng rồi, báo phụ huynh thì không cần thiết.
Nhưng về việc làm sao để bôi t.h.u.ố.c đau mắt cho Giang tiên sinh... khụ, ý nàng là, làm sao để cùng Giang tiên sinh vươn cao ngọn cờ chính nghĩa, Ngôn Lạc Nguyệt có kinh nghiệm thực thi vô cùng phong phú!
Sau khi đến học đường, Ngôn Lạc Nguyệt không ngừng nghỉ một giây, chạy thẳng đến phòng nghỉ của Giang Đinh Bạch.
Cửa phòng mở ra, tầm mắt Giang Đinh Bạch từ song song dời xuống dưới, nhìn thấy người đến là Ngôn Lạc Nguyệt, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc được giấu rất kỹ.
"Hôm nay con không phải..."
"Chuyện đó không quan trọng, tiên sinh." Ngôn Lạc Nguyệt nhanh ch.óng bỏ qua phân đoạn bất lợi về việc mình cúp học, "Con có một chuyện không biết quyết định thế nào, cho nên đặc biệt đến thỉnh giáo tiên sinh."
Giang Đinh Bạch mỉm cười bưng chén trà lên uống một ngụm: "Chuyện gì?"
Ngôn Lạc Nguyệt nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại như bánh bao, tuy không đến mức nước mắt giàn giụa, nhưng cũng mười phần tủi thân.
"Tiên sinh, con suýt chút nữa bị người ta cưỡng ép bắt cóc!"
Kèm theo một tiếng "rắc" rất nhỏ gần như không thể nhận ra, chén trà trong tay Giang Đinh Bạch nứt ra một đường vân dài ẩn khuất.
"... Lại có chuyện này sao?"
Nghe Ngôn Lạc Nguyệt kể lại câu chuyện một cách sống động, Giang Đinh Bạch gật đầu, vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì.
"Như Ý Thành, Lỗ gia... Ta biết rồi."
Dừng lại một lát, Giang Đinh Bạch đưa tay lấy xấp giấy linh bì xếp chồng bên cạnh.
"Thế này đi, ta gấp cho con một con Truyền Tấn Chỉ Hạc, lần sau nếu gặp phải tình huống khẩn cấp tương tự, con có thể dùng nó để báo cho ta."
Phương án này đương nhiên là rất tốt, chỉ là...
Ngôn Lạc Nguyệt nghi hoặc: "Tiên sinh, vì sao ngài không dùng Truyền Tấn Thạch?"
Truyền Tấn Chỉ Hạc truyền từ tay người này sang tay người khác, còn phải tính cả thời gian bay ở giữa. Nhưng tin nhắn của Truyền Tấn Thạch, về cơ bản có thể đến thẳng ngay lập tức a.
Chắc không phải vì Giang Đinh Bạch đặc biệt thích làm đồ thủ công đấy chứ?
Nghe thấy câu hỏi này, Giang Đinh Bạch rõ ràng khựng lại một chút.
Hắn vô cùng ẩn ý ám chỉ Ngôn Lạc Nguyệt: "Hiện tại trong tay ta không có Truyền Tấn Thạch. Chắc con cũng từng nghe nói, giá cả của Truyền Tấn Thạch, khá là..."
Ngôn Lạc Nguyệt: "..."
Rất tốt, Giang tiên sinh hôm nay vẫn không hề sụp đổ thiết lập nhân vật quỷ nghèo!
Câu trả lời này quả thực là thần cản g.i.ế.c thần, phật cản g.i.ế.c phật. Ngôn Lạc Nguyệt vẻ mặt đau khổ vặn vẹo che mắt lại, hít một ngụm khí lạnh như bị đau răng.
"Tss... Tiên sinh, hay là để con tặng ngài một khối Truyền Tấn Thạch nhé."
Về nguyên tắc, Giang Đinh Bạch không nhận đồ có giá trị của học sinh.
Nhưng chuyện này liên quan đến an nguy của học sinh, cho nên Giang Đinh Bạch nhận lấy Truyền Tấn Thạch, không hề từ chối.
Tặng Truyền Tấn Thạch xong, ngay cả nhịp thở của Ngôn Lạc Nguyệt cũng trở nên nhẹ nhõm, cảm giác an toàn nhanh ch.óng tăng lên mức cao nhất.
Ngôn Lạc Nguyệt hai mắt sáng lấp lánh nhìn Giang Đinh Bạch, trên khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ, nụ cười rạng rỡ như hoa xuân, trong đầu sống động phác họa ra cảnh tượng Lỗ thị nhất tộc lại một lần nữa tự tìm đường c.h.ế.t.
