Ta Dùng Mỹ Thực Chinh Phục Giới Giải Trí - Chương 133: Điêu Khắc Rồng

Cập nhật lúc: 01/03/2026 11:00

Câu chưa dứt, trong tay cô đã có d.a.o, trước mặt là quả bí đỏ khổng lồ — và cô bắt đầu khắc.

“Không phải chứ… người họ mời chính là cô bé đó?”

Các đại sư sững sờ.

Lạc Anh tập trung toàn bộ tinh thần. Cô dùng ba con d.a.o — chủ đao, hoa đao và nguyệt nha đao. Với cô, như vậy đã đủ.

Cô đi theo lối “định đậu” cổ điêu — kỹ pháp điêu khắc ẩm thực cổ truyền. Không ghép từng phần rồi dán lại như hiện đại, mà khắc liền một khối, khoét rỗng dần từ trong ra ngoài.

Cô đang khắc một con rồng — rồng cưỡi mây.

Thời gian trôi qua.

Hoa đao khắc vảy rồng, tiểu đao kéo râu rồng, chủ đao tạo đầu rồng.

Các đại sư dần dần im lặng, kéo ghế đẩu lại gần màn hình máy quay.

Ba tiếng trôi qua.

Một con kim long hiện ra, giương nanh múa vuốt, khí thế ngút trời.

Chỉ còn thiếu — đôi mắt rồng.

Vẽ rồng điểm mắt.

Lạc Anh không dùng d.a.o nhỏ, mà trực tiếp dùng chủ đao điểm mắt.

Khoảnh khắc ấy, mọi người dường như nghe thấy tiếng long ngâm mơ hồ.

Con rồng… sống rồi.

Ánh mắt cao ngạo, uy nghiêm như nhìn xuống chúng sinh.

Đạo diễn Tống Phi khản giọng:

“Cảnh này… đạt rồi.”

Ba tiếng không rời máy quay, ông gần như nín thở.

Các đại sư đồng loạt xông tới.

Lúc này Lạc Anh đã mệt lả, được Tiểu Lộc dìu sang bên nghỉ, ăn chocolate lấy lại sức.

Nhìn con rồng vàng khí thế ngút trời trước mặt, các đại sư trầm mặc.

Vị lão nhân mặc Đường trang chậm rãi nói:

“Lúc nãy ai bảo không bằng tự mình lên?”

Không ai trả lời.

Ông lão tóc bạc lẩm bẩm:

“Cô bé này từ đâu chui ra vậy…”

Đang nằm trên ghế dài ăn mấy miếng sô-cô-la rồi nhắm mắt nghỉ ngơi, Lạc Anh bỗng cảm thấy trước mặt có người. Cô lập tức mở mắt ra.

Mấy gương mặt già cười toe toét vây quanh cô thành một vòng, Lạc Anh theo bản năng ngả người ra sau một chút.

Chuyện gì vậy?

Mấy bác mấy ông này cô không quen ai cả, từ đâu chui ra vậy?

“Cô bé, cháu là con cháu nhà ai thế?”

Lạc Anh nhìn ông lão tóc bạc trước mặt hỏi mình, nhất thời hơi ngơ ngác.

Con cháu nhà ai là sao?

Cô ngồi thẳng dậy khỏi ghế, ánh mắt lướt qua mấy người trước mặt. Tư thế đứng, cách đặt tay… không chỗ nào không cho thấy những ông lão đang vây quanh cô này, giống như cô, đều là đầu bếp!

Nhớ tới lúc trước trợ lý đạo diễn Tiểu Lộc từng nói đoàn phim còn mời các bậc thầy của những hệ phái ẩm thực khác đến để quay trực tiếp. Không ngoài dự đoán, chính là nhóm người trước mặt này.

Mà ánh mắt họ nhìn cô như nhìn một vật lạ… là vì con rồng cô vừa khắc sao?

“Đi đi đi, không thấy con bé mệt à? Để nó nghỉ trước đi, chúng ta đi xem con rồng cổ điêu kia.”

Ông lão mặc Đường trang lên tiếng bênh vực Lạc Anh. Ba tiếng đồng hồ điêu khắc liên tục như vậy, cho dù là bọn họ khi còn trẻ cũng phải nghỉ nửa ngày.

Đáng tiếc, đoàn phim vẫn đang quay, họ không có cơ hội lại gần xem kỹ con rồng kia.

Không xem được rồng, cũng chẳng có việc gì khác, vòng tới vòng lui lại quay về chỗ Lạc Anh.

Lạc Anh bất đắc dĩ mở mắt. Cô vốn muốn chợp mắt một lát, vậy mà bị nhìn như xem khỉ.

“Các vị tiền bối, xin hỏi có chuyện gì sao?” Cô lựa lời nói. Trong số mấy ông lão này có vài gương mặt cô thấy quen quen, ký ức của thân thể này dường như có chút ấn tượng, nhưng cũng là chuyện rất lâu rồi.

Với cô bây giờ, gọi một tiếng “tiền bối” vẫn là thỏa đáng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.