Ta Dùng Mỹ Thực Chinh Phục Giới Giải Trí - Chương 167: Livestream Ăn Sáng
Cập nhật lúc: 14/03/2026 03:00
Lúc này, streamer Lộc Lộc đang ôm chiếc bánh bột hấp trong tay, ăn liên tục không ngừng, gần như không có thời gian để trả lời khán giả trong phòng livestream.
Bình luận trong phòng phát trực tiếp liên tục hiện lên.
Có người than rằng nhìn cô ăn mà bản thân cũng đói cồn cào. Có người nói đã lâu rồi mới thấy Lộc Lộc ăn dữ dội như vậy. Một chiếc bánh bột hấp này trông cũng to gần bằng một chiếc bánh kếp, vậy mà tám miếng cô đã ăn mất ba miếng.
Có người thấy Lộc Lộc đứng dậy đi múc thêm cháo, nhìn lớp bột cuộn từng tầng thịt bên trong mà thèm đến c.h.ế.t. Có khán giả hỏi tên quán để chạy tới ăn ngay, nhưng người khác trả lời rằng quán nằm trong phim trường Bắc Thành, từ nội thành đi tàu điện ngầm cũng phải mất một tiếng, hơn nữa mười giờ sáng là đóng cửa.
Trong lúc đó, Lộc Lộc vẫn đang ăn từng miếng lớn. Ban đầu Lạc Anh còn lo cô gái đến livestream sẽ làm phiền khách khác, nhưng không ngờ cô lại ăn rất tập trung.
Điện thoại đặt trên giá tự quay, còn cô thì chuyên tâm ăn bữa sáng của mình, cũng không quấy rầy ai trong quán.
Đang ăn, Lộc Lộc liếc nhìn vài bình luận, phát hiện lại thấy một cái tên quen quen.
Trước đó có một fan nói rằng bản thân cũng đang ở trong quán ăn sáng này. Nhưng từ nãy tới giờ Lộc Lộc đã ăn khá lâu rồi mà người đó vẫn chưa tới nhận mặt.
Cô ăn nốt miếng cuối của chiếc bánh trong tay, rồi nhìn quanh quán một vòng.
Không biết người fan kia đang ngồi ở đâu. Là cô nữ sinh đại học trẻ tuổi kia, hay anh chàng tóc húi cua đang cầm điện thoại bên cạnh?
Nhưng có vẻ người đó không định gặp mặt trực tiếp, nên Lộc Lộc cũng không cố tìm ra.
Cô lại cầm thêm một miếng bánh bột hấp nhân thịt heo hành lá, vừa ăn vừa nói với phòng livestream.
“Đây là lần đầu tiên mình ăn món này. Mọi người nhìn hình dáng của nó đi, hơi giống bánh hoa cuốn, nhưng thật sự rất ngon.”
Cô lại nói rằng quán này ở hơi xa. Từ Bắc Thành tới đây phải đi tàu điện ngầm một tiếng. Ngoài cửa có bảng ghi mở cửa từ sáu giờ sáng đến mười giờ.
Theo cô, món này hoàn toàn có thể giống bánh cuộn tay cầm hay các loại bánh đường phố khác, làm một xe bán lưu động bán cả ngày cũng được.
Vì hôm nay là lần đầu ăn nên cô cảm thấy đã bắt đầu nghiện. Hơn nữa fan trong phòng livestream nói đây là món truyền thống ngày mồng hai tháng hai, qua ngày này chưa chắc còn được ăn nữa.
Nghe vậy, ông lão Triệu ngồi bên cạnh, nãy giờ vẫn im lặng nghe cô nói chuyện livestream, không nhịn được chen vào.
Ông nói món này làm cũng khá tốn công. Dù là món ăn vặt ở kinh thành thì cũng chỉ có mấy cửa hiệu lâu đời bán, hoặc người ta tự làm ở nhà, chứ ngoài hàng rong hiếm thấy.
Ông còn cảm thán rằng sau này chưa chắc đã biết lúc nào mới lại được ăn.
Lộc Lộc quay sang nhìn ông lão.
“Nghĩa là sau này cũng không bán nữa sao?”
Món ngon như vậy nếu chỉ ăn được một lần thì quả thật quá tiếc.
Thấy cô gái trẻ trông giống cháu gái mình hỏi vậy, ông lão gật đầu.
“Còn phải xem tâm trạng của bà chủ. Bữa sáng ở đây mỗi ngày đều khác nhau, có khi cả tháng cũng không trùng món. Muốn ăn lại lần nữa cũng không biết là lúc nào.”
Ông nói mình thích nhất là hoành thánh nhỏ.
Nghe vậy, những khách khác trong quán cũng tham gia vào cuộc trò chuyện.
Có người nói mình thích tào phớ, vì bà chủ có thể làm ra mấy kiểu khác nhau.
Có người lại nói bánh nướng đường đỏ mới là ngon nhất, còn cả mì tương đen của bà chủ cũng rất chuẩn vị.
Có người khác thì khẳng định bánh bao bọc đậu phụ mới là ngon nhất, ở nơi khác còn chưa từng thấy.
Tiếng trò chuyện dần rôm rả hơn.
Trong phòng livestream, khán giả cũng bàn luận sôi nổi. Có người nói không khí trong quán nghe rất dễ chịu, khiến họ cũng muốn tới ăn thử.
Có người lại nghi ngờ đây là quảng cáo, bởi một quán ăn sáng bình thường khó mà làm được nhiều món đến vậy.
Lộc Lộc lúc này đã ăn tới miếng bánh thứ năm. Dù cô ăn nhanh, nhưng hôm nay cô gọi khá nhiều.
Một chiếc bánh bột hấp giá hai mươi tệ, cắt thành bốn miếng lớn đủ cho hai người ăn. Người bình thường ăn hai miếng là no.
Nhưng Lộc Lộc một mình ăn gần bằng bốn người.
Trong lúc cô ăn, những người ngồi chung bàn đã thay đổi mấy lượt khách.
Máy quay của cô vẫn hướng vào mình, nên cũng không ảnh hưởng đến người khác. Vừa ăn cô vừa quan sát tình hình trong quán.
Lúc này đã hơn tám giờ. Theo lý thì đây là giờ nhiều người đi làm phải chấm công.
Nhưng ở phim trường thì khác, giờ làm việc do từng đoàn phim quyết định, nên khách vẫn ra vào liên tục.
Lộc Lộc nhìn quanh, phát hiện những người ăn xong đều tự mang bát đĩa tới một chiếc bàn gỗ riêng, rồi dùng khăn giấy trên bàn lau lại mặt bàn.
Cô quan sát một lúc rồi nhận ra trong quán hình như không có nhân viên phục vụ.
Ngoài bà chủ nấu ăn mà cô thấy lúc mới vào, dường như không còn ai khác.
Cô quay sang hỏi ông lão Triệu.
“Ông ơi, quán này không có phục vụ sao?”
Ông lão gật đầu.
“Không có. Ăn xong tự mang đĩa tới đó. Đóng cửa rồi bà chủ sẽ tự dọn. Trong quán chỉ có mình bà chủ thôi.”
Lộc Lộc nghe vậy gật đầu, nhưng trong lòng vẫn hơi thắc mắc.
Với lượng khách như thế này, quán rõ ràng không thiếu khách. Giá bán cũng không rẻ, lợi nhuận mỗi tháng chắc chắn không thấp.
Đừng nói thuê một nhân viên, thuê ba bốn người cũng không vấn đề.
Không ngờ bà chủ lại tự làm hết.
Những suy nghĩ của Lộc Lộc, Lạc Anh ở trong bếp hoàn toàn không biết.
Lúc này cô đang tiếp tục cho bánh bột hấp vào xửng để hấp mẻ mới.
Quán không thuê nhân viên, một phần vì bản thân Lạc Anh vẫn còn cảnh giác với thế giới hiện đại. Cô mới tới đây chưa lâu, không muốn để người khác phát hiện điều gì bất thường.
Lúc trước khách cũng chưa quá đông, một mình cô vẫn xoay xở được.
Sau này khách tuy nhiều hơn, nhưng nhất là bữa tối còn có khách đặt tiệc riêng của giới giải trí, nên lại càng không tiện tuyển người tùy tiện.
Việc tuyển người giống như thời cô làm ở Ngự thiện phòng năm xưa, không chỉ cần tay nghề mà còn phải xem tính cách.
Trong cung ai nấy đều có lai lịch rõ ràng, còn ở thời hiện đại thì khó kiểm soát hơn.
Nếu lỡ tuyển phải người không ổn định, còn phiền phức hơn.
Vì vậy cho tới giờ, quán vẫn chỉ có một mình Lạc Anh chống đỡ.
Đúng mười giờ sáng, bữa sáng hôm nay chính thức kết thúc.
Lạc Anh đóng cửa quán, gõ nhẹ mấy cái lên bàn.
Ngoài những bữa tiệc đặt riêng, bữa tối sắp tới cô dự định thay đổi một chút cách kinh doanh. Thời gian thử món cũng nên kết thúc rồi.
