Ta Dùng Nhất Kiếm Phá Tan Kịch Bản Ngược Luyến, Bá Đạo Tiên Tôn Cút Ra Xa - Chương 304

Cập nhật lúc: 16/04/2026 06:07

“Đừng nói là động tĩnh, ngay cả một chút ánh đèn cũng không có, quả thực chẳng khác gì một tòa thành ch-ết, nhìn từ xa vô cùng rợn người.”

“Chưa nói chuyện đó vội."

Tạ Giang Lẫm chậm rãi rút kiếm, nhìn về phía xung quanh, thấp giọng nói:

“Các ngươi có nghe thấy không, xung quanh đây có động tĩnh quỷ quái gì đó?"

Bốn phía một mảnh tĩnh mịch, thấp thoáng có tiếng sột soạt, giống như có thứ gì đó ẩn hiện trong bóng tối, chực chờ chọn người mà ăn.

Trên thành lầu của thành trì, Hứa Minh Trạch mặc một thân áo trắng, đứng trên thành lầu.

Thoạt nhìn là một tư thái vô cùng tiên khí phất phơ, nhưng lúc này áo trắng đẫm m-áu, quanh thân quấn quýt lấy ma khí ngút trời, đáy mắt cũng có tia m-áu dữ tợn tồn tại, mang lại cho người ta một cảm giác vô cùng đáng sợ.

Hắn rủ mắt, nhìn bốn người Tạ Giang Lẫm từ xa đi tới, trong giọng nói thấu ra một luồng ác ý không che giấu được:

“Đã lâu không gặp, Tạ Giang Lẫm."

Chương 199 (199) Quái vật quỷ dị

Ngữ khí của hắn thong dong, thần tình phức tạp, trong giọng nói có sự thổn thức, lại càng có sát ý không thể che giấu.

Ba tòa thành trì ẩn hiện trong bóng tối, bị những dãy núi trùng điệp xung quanh bao phủ, nhìn không rõ thực hư, chỉ có thể lờ mờ phân biệt ra một hình khối cụ thể, dưới sự bao trùm của màn đêm, giống như hung thú đang ngủ say nơi thẳm sâu.

Lông mày Tạ Giang Lẫm khẽ nhíu, nhìn chằm chằm ba tòa thành trì này, trong lòng không biết nghĩ đến chuyện gì, kết một truyền tấn pháp quyết.

Theo lý mà nói, truyền tấn pháp quyết này vốn dĩ phải thông suốt không trở ngại, nhưng lúc này lại không có phản ứng gì, giống như trong cõi u minh có sự tồn tại nào đó, đem nơi này cách tuyệt liên lạc với bên ngoài.

“Ở đây, không truyền được tin tức ra ngoài nữa rồi!"

Tạ Giang Lẫm hạ thấp giọng nói.

“Quá cổ quái."

Mai Bạch nhìn hết thảy trước mắt, cũng nói như vậy.

Tiếng động quỷ quái mà Tạ Giang Lẫm nghe thấy vừa nãy lúc này cũng tắt lịm, xung quanh tĩnh mịch đến đáng sợ.

Theo lẽ thường mà nói, tòa thành trì quy mô lớn như thế này hẳn là vô cùng náo nhiệt, cho dù là vì ma tu xâm lấn mà tổn thất t.h.ả.m trọng, nhưng cũng tuyệt đối sẽ không yên tĩnh như vậy, giống như một tòa thành ch-ết, một tia sinh cơ và hoạt lực cũng không có.

Vả lại, đám bách tính trong thành đều đã đi đâu cả rồi?

Câu hỏi này trước sau như một như một thanh kiếm treo lơ lửng trong lòng mọi người, hồi lâu không thể hạ xuống.

“Thôi vậy, cho dù phía trước có là đao sơn hỏa hải chúng ta cũng phải vào xem thử!"

Ngón tay Tạ Giang Lẫm ấn trên trường kiếm bên hông, nhìn về phía tòa thành trì to lớn nơi phương xa nói.

Dù sao, trong từ điển của kiếm tu, tuyệt đối không có chữ “sợ".

Để che giấu hành tung, bốn người thu lại phi thuyền, ngự kiếm phi hành xuống dưới thành lầu.

Ngẩng đầu nhìn lên, tòa thành trì này đại đồng tiểu dị với những thành trì Nam Minh Châu mà họ đã thấy trước đó, trên thành lầu đứng sừng sững vô số tháp lâu, tường thành cực cao, ngẩng đầu gần như không nhìn rõ ranh giới, mà một cánh cửa khổng lồ đang chắn ngang trước mặt mọi người.

Cánh cửa kia được đúc bằng huyền thiết, bên trên tuân theo truyền thống của tu chân giới mà đóng chín chín tám mươi mốt chiếc đinh, những chiếc đinh được sắp xếp lộn xộn nhưng có quy luật trên huyền thiết, ẩn ẩn cấu thành một trận pháp phòng hộ.

Tạ Giang Lẫm ngưng thần nhìn qua, chỉ thấy trận pháp phòng hộ này hình chế hoàn hảo, gần như không chịu một chút hư hại nào, điều này càng khiến trong lòng nàng có một tia khó hiểu:

“Nếu trận pháp này hoàn hảo như thế, đám bách tính và tu sĩ trong thành đều đi đâu cả rồi?”

Đã có trận pháp phòng hộ ở đây, cánh cửa huyền thiết khổng lồ này liền không thể khinh cử vọng động, Tạ Giang Lẫm nghĩ như vậy, dù sao nếu làm kinh động đến trận pháp bên trên, tuy không biết trận pháp có thể sử dụng bình thường hay không, nhưng chung quy sẽ rút dây động rừng.

Ánh mắt nàng dần dần đặt trên thành lầu, khẽ tiếng hỏi:

“Ngươi thấy, tường thành này chúng ta có thể leo lên được không?"

Lý Bất Âm đang tựa bên thành lầu ngẩn người, nghe vậy lập tức nói:

“Haiz, chuyện này có gì khó, tường thành này cũng không cao, leo lên quả thực dễ như trở bàn tay!"

Lý Bất Âm rõ ràng có nghiên cứu khá kỹ về việc leo tường thành này, chỉ thấy hắn như Đôrêmon biến ảo ma thuật mà từ trong túi trữ vật lấy ra mấy cái móc dây, chuẩn bị v.ũ k.h.í có thể nói là vô cùng chu toàn.

Bốn người liền đứng dưới chân tường thành, quăng móc dây lên, liền “vèo vèo vèo" mà leo lên phía trên, tốc độ nhanh ch.óng, chỉ trong nháy mắt, liền leo lên đến gần tháp lâu trên thành tường.

Tạ Giang Lẫm dùng một tay chống tường thành đáp xuống, động tác của nàng vô cùng nhẹ, lúc đáp xuống không có một tiếng động nào.

Trên tường thành cực rộng rõ ràng là đã chuẩn bị phòng ngự kỹ lưỡng, trên tháp lâu có rất nhiều binh khí và phù chú, Tạ Giang Lẫm nhặt một tấm phù chú lên xem thử, theo sự sắp xếp linh khí bên trên mà nhìn, đây rõ ràng là một tấm phù chú mang tính công kích.

Nhưng cũng giống như trận pháp trên cổng thành, tấm phù chú công kích này cũng không có dấu vết đã từng bị người ta sử dụng, vẫn còn ở trạng thái hoàn hảo không sứt mẻ.

Tạ Giang Lẫm đặt tấm phù chú này xuống, nàng lúc này đang ở thâm sâu trong tháp lâu, quay lưng về phía mọi người đang nửa quỳ kiểm tra tình hình trong tháp lâu, Lý Bất Âm đứng ở bên kia thành lầu quay đầu nhìn lại, đồng t.ử trong nháy mắt co lại thành một đường thẳng:

“Tạ Giang Lẫm, cẩn thận!"

Chỉ thấy, ngay phía trên tháp lâu, một con quái vật đen ngòm to lớn đang bò trên đỉnh tháp lâu, nửa khom người, vẻ mặt thèm thuồng nhìn Tạ Giang Lẫm, thần tình vô cùng đáng sợ.

Toàn thân nó đen kịt, chỉ có giữa môi và răng là một màu đỏ tươi.

Chương 200 (200) Sóng gió quỷ quyệt

Vì toàn thân đen kịt, con quái vật này cả người lún sâu trong màn đêm, vô cùng không rõ ràng, cũng vô cùng không thu hút sự chú ý.

Và không biết vì sao, con quái vật đen ngòm to lớn này vô cùng yên tĩnh, trong một mảnh bóng tối, một chút động tĩnh cũng không có.

Không biết có phải là ảo giác hay không, khoảnh khắc con quái vật đen ngòm to lớn này nhìn thấy Tạ Giang Lẫm, trong mắt lóe lên một tia thần sắc vô cùng thống khổ, ngay sau đó, thần sắc thống khổ này liền nhanh ch.óng bị sát ý dữ tợn thay thế.

Trong khoảnh khắc, con quái vật đen ngòm to lớn này liền như Thái Sơn áp đỉnh mà đến trước mặt Tạ Giang Lẫm, múa vuốt sắc về phía Tạ Giang Lẫm, chỉ thấy móng vuốt hung thú này xé gió mà tới, quanh thân mang theo luồng gió mạnh mẽ và dữ dội, như một thanh đao dài trực tiếp c.h.é.m tới, khiến hơi thở của người ta cũng không tự chủ được mà ngưng trệ lại.

Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tạ Giang Lẫm xoay tay rút kiếm, chỉ trong vòng vài nhịp thở ngắn ngủi, lưỡi kiếm sắc bén của nàng liền chống đỡ trên móng vuốt của quái vật đen, lưỡi kiếm giao nhau, mang lại âm thanh chấn động khiến da đầu tê dại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.