Ta Dùng Nồi Lớn Làm Việc Lớn, Gánh Cả Tông Môn Bay Lên - Chương 272
Cập nhật lúc: 02/04/2026 07:36
“Đám đệ t.ử Thủy Linh Môn đều bị Bách Hối hạ cách âm trận.”
Chỉ có Thiên Khê cảnh giới đủ cao mới được cho phép lắng nghe.
Nhưng lúc này, nàng kinh nghi bất định:
“Trưởng lão, ngài đã đạt đến tầng thứ bảy viên mãn rồi, sao còn có thể xảy ra sai sót ở tầng thứ sáu?"
Tô Ngư lại chẳng mảy may kinh ngạc.
Bất kỳ kỹ năng nào, chỉ cần ba ngày không ôn tập là sẽ quên ngay thôi.
Xảy ra lỗi cũng là chuyện bình thường.
Trưởng lão đã không hằng ngày ôn lại kiến thức cũ mà.
Bách Hối ở trước mặt đệ t.ử, nói ra cũng có chút đỏ mặt:
“Phải, hôm nay ngươi vừa bước vào tầng thứ sáu, tin khẩu khai hà (mở miệng thành sông).
Ta lại bị vấp ngã ở chính chỗ đó."
“Có một ngày ra khỏi cửa, ta đã nảy sinh tâm ma ——"
Thiên Khê lập tức lo lắng:
“Sư phụ có biết không?
Đại trưởng lão dường như chưa từng nhắc đến."
Bách Hối xua tay:
“Họ đều không biết.
Tâm ma là vấn đề của riêng ta, họ biết cũng chẳng giúp được gì, chỉ thêm loạn."
Mấy ngày nay Hồng Uẩn vốn luôn bị Cửu Nghi Sơn làm cho khó chịu không thôi, lúc này bèn mở mắt nhìn sang.
Dường như có chút đồng cảm:
“Tầng thứ sáu, Tin Khẩu Khai Hà nảy sinh tâm ma."
Hồng Uẩn quanh năm khiết phích (sạch sẽ quá mức), nước uống đều phải xem xét kỹ lưỡng, đun sôi.
“Chẳng lẽ trong nước có thứ gì bẩn thỉu sao?"
Đám người Thanh Huyền không khỏi giật giật khóe mắt.
Tại sao đạo tâm của một số tu sĩ lại yếu đuối đến vậy chứ!
Nhưng Bách Hối lại ngẩng khuôn mặt căng bóng như ngậm nước lên, lộ ra một biểu cảm tán đồng khó nói hết lời, không muốn nhớ lại.
Hít sâu một hơi mới nói:
“Phải, Hồng trưởng lão hiểu ta.
Không giấu gì ngài, chính là mười năm trước, ta dẫn đệ t.ử Thủy Linh Môn tham gia tỉ thí tứ cảnh, kết quả nhìn thấy đệ t.ử Cửu Nghi Sơn uống nước..."
Đệ t.ử Cửu Nghi Sơn một khi vận chuyển công pháp, toàn thân sẽ rơi ra đất bụi.
Nếu là uống nước, trong chén trà đó có thể tưởng tượng được là cảnh tượng thế nào.
Hồng Uẩn lập tức nhíu mày, phong bế ngũ quan của mình, không muốn nghe Bách Hối trưởng lão nói chuyện thêm một lời nào nữa.
Tô Ngư cũng ấn vào giữa mày.
“Tâm ma của ta cứ thế mà bám rễ."
Bách Hối trưởng lão tiếc hận.
“Ta không yêu sạch sẽ như Hồng trưởng lão, tu luyện, trường sinh và mạnh mẽ mới là quan trọng nhất."
“Thế nhưng," lão nghiến răng, “ngặt nỗi công pháp tầng thứ sáu của Thủy Linh Môn là Tin Khẩu Khai Hà, sông từ miệng mà ra, nhưng từ sau ngày đó, hễ ta nghĩ đến chén trà của Cửu Nghi Sơn đã thấy là ta lại...
Tâm quyết tầng thứ sáu của ta ngày ngày thụt lùi, không tài nào thúc động được nữa."
Thiên Khê nghe mà cũng thấy hoảng hốt.
Đây là tâm bệnh.
Tô sư phó cũng bị làm khó rồi.
Chuyện của Hồng Uẩn trưởng lão đã chứng minh, bệnh khiết phích là không chữa khỏi được.
Bách Hối trưởng lão lại lên tiếng:
“Thật ra ta cũng đã nghĩ cách tự cứu mình.
Sau khi phát hiện ra vấn đề, mỗi ngày ta đều tự pha cho mình một chén nước bùn vàng, ép mình uống."
Làn da ngậm nước của lão nhăn tít lại:
“Nhưng càng uống, tâm quyết tầng thứ sáu của ta càng thụt lùi, ôi!"
Cứ thế này mãi, đừng nói là Đại Thừa vô vọng.
Cảnh giới của lão cũng sắp rớt xuống Nguyên Anh rồi.
Con đường tu luyện, một bước sai là đại đạo sụp đổ.
Huống chi lão đột nhiên mất đi hoàn toàn tâm quyết của cả một tầng.
“Tô sư điệt nhỏ, thật ra ta chỉ muốn cầu một viên ——" Bách Hối trưởng lão suy tư, “viên đan có thể khiến ta chấp nhận mọi loại nước."
“Đạo tâm của ta không vững, nảy sinh sự kháng cự với một số nguồn nước, đi ngược lại với đạo lý dung nạp trăm sông, thế nên mới sinh ra tâm ma.
Chỉ có khắc phục được nó, tâm ma mới biến mất, mới có thể một lần nữa mở miệng thành sông."
Viên đan chấp nhận mọi loại nước.
Phải khiến thực khách chấp nhận mọi hình thức món ăn liên quan đến nước sao?
Tô Ngư trầm ngâm:
“Bách Hối trưởng lão, ngài đã từng nghĩ qua chưa, ngoại hình và mùi vị của một vật đôi khi mang tính lừa dối."
Bách Hối ngẩn ra.
“Thật ra ngày đó ngài chỉ quan sát động tác uống trà của đệ t.ử Cửu Nghi Sơn, chưa từng đích thân nếm thử, theo bản năng đã cho rằng nước trong chén của họ không đủ ngọt lành."
Tô Ngư sờ sờ mũi.
“Tất cả có lẽ chỉ là ảo giác tiên nhập vi chủ (định kiến có sẵn) của ngài thôi."
Phá vỡ rào cản tâm lý trong quá khứ, có lẽ chỉ cần một lần “lấy độc trị độc", không phải, là một lần thử nghiệm dũng cảm thực sự.
Vẻ ngoài không hoàn mỹ, nhưng bên trong có thể tồn tại vẻ đẹp chân thực.
Trong lịch sử dài đằng đẵng của ẩm thực Trung Hoa, có một số món ăn ẩn chứa đạo lý này.
Tô Ngư đứng dậy.
Nàng đã có chút manh mối rồi.
“Chờ một lát, trưởng lão, ta mời ngài ăn Đan Bún Ốc Liễu Châu."
“……?"
Một lúc sau, mọi người trong phòng đều ngửi thấy một mùi vị kỳ lạ... có chút “thối" một cách quái dị.
Chiếc nón lá của Tiêu Mục Ca khẽ rung lên.
“Cái này..."
Trương trưởng lão hít một hơi, liền hoài nghi có kẻ nào đó đã bắt cóc Tô sư điệt nhỏ rồi!
“Đây không thể là đan do nàng làm được, chắc chắn là lúc nãy làm Đan Bạch Diệp Khai Thủy nàng quá mệt mỏi, thần thức vẫn chưa khôi phục."
Mọi lần, đan d.ư.ợ.c của nàng đều tỏa hương thơm ngát, khiến người ta ứa nước miếng, thức hải không kìm lòng được trước sự cám dỗ.
Nhưng hôm nay mùi vị kích thích khó có thể hình dung của viên đan này khiến Trương trưởng lão cũng có chút hoảng hốt.
Nhưng ngay khi lão định tìm đại một lý do để ra ngoài đi dạo một chút, Tô Ngư đã bưng một chiếc khay trở về.
Nàng mỉm cười nhìn Bách Hối trưởng lão:
“Đan Bún Ốc."
Thần thức của Bách Hối trưởng lão run lên một cái:
“Tô sư điệt nhỏ, mùi vị của đan này... cái này cái này cái này..."
Tô Ngư mím môi.
Chịu đựng được mùi vị bên ngoài, để tìm kiếm vẻ đẹp ngọt lành tinh túy bên trong.
Bún ốc phiên bản gấp ba măng chua thêm cay, xin mời tìm hiểu một chút.
“Ừm, trưởng lão, hay là ngài húp một ngụm nước dùng trước?"
Nàng đẩy chiếc chậu sắt lớn đến trước mặt Bách Hối trưởng lão.
Từng luồng hơi nóng từ trong chậu sắt bốc lên nghi ngút.
Trên mặt nước dùng nổi một lớp dầu ớt đỏ rực, cùng với măng chua chất thành ngọn núi nhỏ.
Bưng đến trước mặt, hít một hơi, sự kích thích tăng lên gấp bội.
Bách Hối trưởng lão cảm thấy da đầu mình suýt nữa thì bay mất, lão vội vàng nhắm mắt, ngửa đầu uống một ngụm như thể đi chịu ch-ết.
Vì để giữ vững Thủy Linh Môn trước mặt Ma tộc, vì để chữa khỏi tâm ma của mình.
Dù đắng cay khổ cực đến đâu, lão cũng có thể nuốt xuống!
Bách Hối uống một ngụm lớn:
“Khụ khụ khụ ——"
Ngay lập tức bị sặc.
Khuôn mặt già nua căng bóng như ngậm nước đỏ bừng lên vì ho, trên trán cũng bị cái cay và nóng rát nơi đầu lưỡi này kích ra một lớp mồ hôi mỏng.
Mùi vị thật nồng nặc.
Chỉ hít một hơi thôi cũng tưởng chừng như muốn ngất đi...
