Ta Dùng Nồi Lớn Làm Việc Lớn, Gánh Cả Tông Môn Bay Lên - Chương 332
Cập nhật lúc: 02/04/2026 07:47
Rất nhanh đã nghe thấy trong đường hầm Ma Chủ phẫn nộ tát Ma Soái Ma Nhĩ một cái, “Chín tên Ma Tướng đó đều ở Nam Tuân...
Ma nguyên biến mất rồi!"
Mai Hữu Đức:
Phụt ——
Hắn phun ra một ngụm m-áu lớn rơi trên Vô Tự Thiên Thư.
Phun liên tiếp chín ngụm.
Khí tức nhanh ch.óng héo rũ.
Đám ma này, đều là lũ phế vật!
“Trước khi đường hầm hoàn toàn mở ra, các ngươi không được phép hành động riêng lẻ nữa!"
Mai Hữu Đức bấu c.h.ặ.t bìa thiên thư.
Nhưng Ma Nhĩ đại soái đang kẹt ở cửa đường hầm lại cười lạnh, cánh tay tráng kiện vung lên một luồng hắc khí liền tiến vào nhân cảnh.
Thân thể cường đại, ma khí thịnh vượng khiến hắn vô cùng tự tin và bạo ngược.
“Mai Hữu Đức, ngươi tưởng ta cũng vô dụng như thế sao?"
“Ta sẽ đi đến những nơi khác ngoài Nam Tuân trước."
Ma Nhĩ đại soái mỉm cười, “Tạo ra bạo động, hỗn loạn mới là phong cách của Ma tộc ta.
Đám Ma Diệt bọn chúng thật sự quá ngu xuẩn."
Hắc khí tức khắc bay về bốn phương tám hướng.
Âm lãnh ẩm ướt, đồng thời mang theo một tia điên cuồng khiến người ta khó chịu.
Mai Hữu Đức cúi đầu nhìn xuống Vô Tự Thiên Thư.
Chỉ thấy vết mực trên đó loang lổ, dần dần hiện ra một chiếc bánh tròn màu trắng.
Hắn cũng không biết, đây là ý gì.
Trên đỉnh Chí Quỳnh Phong ở Nam Tuân.
Mỗi đệ t.ử đều tìm được việc để làm.
Đối với chín tên Ma Tướng mới tới —— thực lực tương đương với kỳ Hóa Thần, tiến hành tâm sự.
Một tay cầm ngọc giản khế ước làm thuê, một tay cầm hộp ngọc xếp cao ngất.
Đại sư huynh Tiêu Mục Ca canh giữ bên cạnh.
Họ đều có thể lấy tu vi Kim Đan, Nguyên Anh để đối mặt trực tiếp với Ma kỳ Hóa Thần rồi.
“Ma Vương có thể cho ngươi cái gì?
Là đan d.ư.ợ.c để ăn, hay là công pháp, hay là pháp bảo?
Không có, ngươi thật đáng thương nha!"
Thập lục sư đệ vừa mới lên Kim Đan không lâu liền lấy hết can đảm, ngay lúc tên Ma Tướng hung tàn trước mắt sắp lật mặt, liền lấy ra đôi sừng ma dài màu vàng kim đặt trên lớp gấm vóc mềm mại trong hộp ngọc thứ nhất.
“Nhìn xem."
Lại lấy ra hộp ngọc tầng thứ hai, mở ra, cho Ma xem đồ hình kinh lạc bên trong.
“Nhìn xem."
Lại lấy ra hộp ngọc tầng thứ ba, lộ ra chiếc giường công chúa ma nguyên bên trong.
“Khang khang (Nhìn đi)."
Tiểu Thập Lục đ-ấm ng-ực dậm chân, “Ma tộc huynh đệ, ta làm sao nỡ nhìn ngươi chịu khổ cơ chứ!"
Chín tên đệ đệ Ma Tướng Hóa Thần:
“..."
Họ cũng có đệ đệ, muội muội, thậm chí là con cái.
Ai mà không muốn người cùng tông cùng môn đều được đội sừng vàng, khoác kinh lạc, không cần tương tàn nữa mà vẫn có thể tấn cấp chứ?
Các Ma Tướng lần lượt cúi đầu.
Ký vào khế ước, được Tiêu Mục Ca hạ xuống dấu ấn thần niệm khế ước.
Khi họ có chút hoang mang, không biết lựa chọn có đúng hay không, nhưng lại rạo rực mong chờ tương lai mới, thì đều được sắp xếp đến căn nhà ở tiểu viện sau núi Chí Quỳnh Phong.
Gặp được Ma Diệt, Ma Đồ, Ma Tang.
Họ nhìn nhau trân trân.
Sau đó nhìn sừng vàng của nhau mà cười.
“Khá tốt đấy, độ cong này của ngươi."
“Ngày mai, Đồ, Tang, cũng dạy ta làm sừng vàng với nha.
Ta đang ở cương vị này nè."
“Dẫn dắt ta với, ta là người làm chao (đậu phụ nhũ)."
“Ta làm phô mai."
“Ta phụ trách dưa chua."
Mỗi người giữ một vị trí, tiền công ngày trong thời gian thử việc là một trăm linh thạch.
Sau khi chính thức là một trăm năm mươi linh thạch, nếu hoàn thành vượt mức còn có tiền thưởng thêm.
Đêm nay, nằm trên giường, các Ma Tướng đều cảm thấy có chút hy vọng.
Tô đại sư còn nói, hiện tại cứ như vậy đã, đợi sau này, dù sao cũng phải để họ về Ma giới, tối ưu hóa môi trường Ma giới, kiếm ma thạch ở đó.
Đám ma đều toét miệng cười.
Nhưng ngày thứ hai, xưởng nhỏ thực phẩm lên men sau núi đang bận rộn vận chuyển từng mẻ đậu phụ thối vào túi trữ vật của Tô Ngư, thì có mấy đệ t.ử các môn phái hốt hoảng từ bên ngoài chạy tới.
Dung Hạnh của Cửu Diệu Sơn, Liễu Nhiễm của Thanh Dung Môn, Tuyết Ninh của Thủy Linh Môn, mấy nữ tu là nhân viên nòng cốt của đội tuần tra đều có vẻ mặt rất khó coi.
“Tô đại sư, chúng ta trúng độc khí của Ma tộc rồi."
Thần trí họ tỉnh táo, nhưng đôi tay lại không nghe theo điều khiển.
Cả cánh tay đã chuyển sang màu đen, cầm phi kiếm, phi kiếm cũng bị họ không nhịn được mà làm hư tổn.
Không chỉ vậy, tay của họ còn mưu toan phá hoại nhà cửa, cây cối, đan d.ư.ợ.c xung quanh.
Thậm chí nhìn thấy Tô Ngư, họ còn muốn đ-ập nát cái nồi sắt của nàng.
Khóe mắt Tô Ngư giật giật, nhanh ch.óng thu nồi sắt vào túi trữ vật.
Nhưng chỉ trong chớp mắt đó, ma khí men theo cánh tay họ, dần dần bò lên bả vai.
“Các ngươi bị ma khí hỗn loạn, bạo động xâm nhập rồi."
Ma Diệt liếc mắt một cái liền nhận ra.
“Ít nhất là cấp bậc Ma Soái, có chút giống với Ma Nhĩ chuyên chủ trì bạo loạn, ta chỉ có thể giúp các ngươi áp chế vào một chỗ, nhưng không thể khiến ma khí lập tức tiêu tan."
Nói xong, hắn vươn tay, vận chuyển ma khí trong một đoạn kinh mạch nhỏ, liền ép toàn bộ ma khí đến đầu ngón tay họ.
Liễu Nhiễm nghiến răng, “Thật sự không được thì c.h.ặ.t bỏ ngón tay!"
Tiến giai đến Hóa Thần là có thể đúc lại thân thể.
Nhưng Ma Diệt liếc nhìn nàng một cái, “Vô dụng thôi, ma khí ký sinh trên c-ơ th-ể ngươi, c.h.ặ.t bỏ một phần, nó lại từ vết thương chui vào."
Sắc mặt Liễu Nhiễm lập tức trắng bệch.
Tô Ngư ấn tay nàng xuống, dùng thần thức dò xét một chút.
Ma Diệt toét miệng cười, “Tô đại nhân, ngài yên tâm, chút ma khí này không gây ch-ết người.
Chỉ là khiến đôi tay họ xuất hiện mức độ ma hóa nhất định.
Bạo động, chỉ có không ngừng nghỉ phá hoại vật phẩm bên cạnh, mười lăm ngày sau lời nguyền ma khí này mới tiêu biến."
Nhưng đầu ngón tay Liễu Nhiễm trong nháy mắt mọc ra dây leo màu đen, chát một tiếng quất vào mặt hắn.
Ma Diệt:
“A xin lỗi, cái tay ma này của ta thật sự không nghe lời, không phá hoại nó khó chịu lắm!"
Mọi người khóe mắt giật giật.
Tô Ngư trầm ngâm, nhìn về phía đầu ngón tay đen kịt của Liễu Nhiễm.
“Không ngừng phá hoại..."
Chương 90 Hôm nay đã nấu cơm chưa?
Nửa buổi sau, Tô sư phó từ gian bếp nhỏ sau núi Chí Quỳnh Phong đi ra, đưa cho Liễu Nhiễm và những tu sĩ đang trúng ma khí ở kẽ tay, mỗi người hai miếng đan bánh bao (mô đan) chắc chắn, vừa to vừa trắng, còn lấp lánh hào quang lục phẩm.
Nàng điềm nhiên mỉm cười với Liễu Nhiễm, “Cứ tha hồ phá hoại đi."
Liễu Nhiễm:
“Dương nhục phao mô (Bánh bao vụn nấu thịt cừu).”
