Ta Dùng Tài Nấu Nướng Của Mình Một Bước Làm Giàu - Chương 261
Cập nhật lúc: 29/04/2026 09:18
May mắn thay, nương hắn đang dần dần học cách chấp nhận. Chỉ cần cho bà thêm thời gian, mọi chuyện ắt sẽ ổn thỏa.
Gần đây, Trương Thanh Sơn thường xuyên nói tốt cho Lý Hà Hoa trước mặt nương, và lúc này cũng không ngoại lệ: “Nương à, đại ca bây giờ không đối xử tốt với tẩu t.ử sao được? Lỡ tẩu t.ử đổi ý không thèm lấy đại ca nữa thì sao? Nương xem, tẩu t.ử bây giờ xinh đẹp nhường ấy, nấu ăn lại ngon tuyệt đỉnh, lại tự tay mở t.ửu lâu hái ra tiền, tính tình cũng ôn nhu, hiền thục. Một người con gái hoàn mỹ như vậy, thiếu gì nam nhân muốn rước về làm thê t.ử? Nói ra thì, có khi đại ca còn không xứng với tẩu ấy đâu.”
Trương Lâm thị tức giận, đập mạnh vào vai Trương Thanh Sơn một cái: “Cái thằng này, ai lại đi chê bai đại ca mình như thế? Đại ca con có điểm nào thua kém mà không xứng với nó?”
Trương Thanh Sơn bĩu môi. Hắn thừa biết nương mình trong lòng sáng tỏ mọi chuyện, chẳng qua là tính tình bướng bỉnh, "vịt c.h.ế.t còn già mồm" mà thôi. Hắn cũng chẳng buồn phân bua thêm, lời cần nói đã nói rồi.
Hai mẹ con về đến nhà. Khi Trương Lâm thị thắp ngọn nến lên, bà mới sững sờ nhận ra bộ y phục trên người Trương Thanh Sơn bị rách toạc một mảng lớn. Bà hốt hoảng hỏi: “Bộ quần áo của con bị sao thế này? Sao lại rách tơi tả thế kia? Đây là quần áo mới tinh cơ mà!”
Sắc mặt Trương Thanh Sơn tức thì xị xuống. Vừa liếc nhìn vết rách, cõi lòng hắn lại dâng lên nỗi xót xa vô bờ bến. Đây là bộ đồ được may từ loại vải hảo hạng mà Lý Hà Hoa đã đích thân mua tặng. Thường ngày hắn nâng niu như báu vật, sợ dính bẩn hay làm rách. Nào ngờ hôm nay lại bị rách toang một lỗ lớn thế này. Nếu không vì chuyện này, hắn cũng chẳng nán lại học đường đến tận bữa cơm tối mới về.
Nhắc đến chuyện này, cục tức trong lòng Trương Thanh Sơn lại trào lên, hắn gằn giọng: “Là do gã học đồ làm cùng cố tình xé rách đấy!”
Trương Lâm thị nghe vậy cũng nổi trận lôi đình: “Chuyện này rốt cuộc là sao? Cớ gì hắn lại cố tình xé rách quần áo của con? Thật quá quắt! Không thể để yên chuyện này được, con đã bắt hắn đền tiền chưa?”
Khuôn mặt Trương Thanh Sơn tái mét, hắn lắc đầu ngao ngán: “Con bắt đền nhưng hắn chối bay chối biến. Con tức quá lao vào đ.á.n.h nhau với hắn, cuối cùng lại bị sư phụ mắng cho một trận té tát.”
“Sao lại thế? Sư phụ không đứng ra phân xử công bằng cho con sao?”
“Tên đó là họ hàng thân thích của sư phụ. Sư phụ thiên vị, bênh vực hắn chằm chặp, còn quay sang mắng con là kẻ sinh sự, gây rắc rối.”
Trương Thanh Sơn thực sự cảm thấy uất ức đến tận cùng. Suốt thời gian qua, hắn đã phải c.ắ.n răng chịu đựng biết bao tủi nhục. Hết lần này đến lần khác bị tên kia kiếm chuyện gây sự, thế mà sư phụ lại luôn đứng về phía hắn ta. Người bị hại như hắn lại bị lôi ra mắng nhiếc. Hắn luôn nhẫn nhịn, nhưng tâm trạng mỗi ngày một tồi tệ, u uất.
Thêm nữa, sư phụ dường như chẳng mặn mà truyền dạy nghề mộc cho chúng đệ t.ử, mà chỉ coi họ như những cỗ máy sai vặt, bóc lột sức lao động. Hắn hoang mang không biết cứ tiếp tục thế này thì có học thành tài được hay không.
Bao nhiêu uất ức dồn nén bấy lâu, vì không muốn người nhà lo lắng nên hắn luôn giữ kín trong lòng. Nhưng hôm nay, sự việc đã vỡ lở, hắn muốn trút bầu tâm sự cho nhẹ nhõm, bèn đem hết những tủi hờn phải chịu đựng bấy lâu kể sạch một lượt.
Ban đầu, Trương Lâm thị cũng hầm hầm tức giận khi nghe con trai bị kẻ khác ức h.i.ế.p. Nhưng khi biết kẻ đó là họ hàng của sư phụ, lòng bà lại chùng xuống, có phần e ngại: “Thanh Sơn à, nếu hắn là họ hàng của sư phụ con, thì sư phụ thiên vị hắn cũng là lẽ đương nhiên. Con mà gây sự với hắn, người chịu thiệt thòi chắc chắn là con. Đến lúc đó sư phụ mà phật lòng, không truyền nghề cho con thì biết làm sao?”
“Nương à, con đã nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác rồi, nhưng tên đó ngày càng quá quắt. Hắn không chỉ bắt nạt con mà còn ức h.i.ế.p cả những học đồ khác. Hắn luôn chèn ép, bòn rút người khác, ai không phục tùng là hắn lại sinh sự. Tên đó tâm địa thực sự quá tồi tệ. Nương ơi, con không muốn học việc ở đó nữa đâu!”
Trương Lâm thị hoảng hốt kêu lên: “Nói xằng nói bậy! Đại ca con khó khăn lắm mới xin cho con vào học việc ở đó. Chỗ đó là xưởng mộc tốt nhất trên trấn rồi. Nếu con bỏ học, sau này làm sao biết nghề ngỗng gì? Làm sao cưới vợ sinh con, làm sao nuôi sống gia đình? Thanh Sơn à, con đừng có làm liều. Nghe lời nương, đừng so đo chấp nhặt với hắn nữa, cố gắng tránh xa hắn ra một chút, ngoan nhé.”
Trương Thanh Sơn mím c.h.ặ.t môi, lòng quặn thắt xót xa. Hắn cứ ngỡ mẫu thân sẽ đứng ra chở che, an ủi, ngờ đâu bà lại khuyên hắn tiếp tục c.ắ.n răng nhẫn nhục. Giờ phút này, hốc mắt hắn cay xè. Để không phải rơi nước mắt trước mặt mẹ, hắn vội vàng buông một câu "con đi ngủ đây" rồi phóng vụt về phòng.
