Ta Dùng Tài Nấu Nướng Của Mình Một Bước Làm Giàu - Chương 288

Cập nhật lúc: 29/04/2026 09:20

Sắc mặt Hoắc Dịch sầm xuống, gõ mạnh kinh đường mộc "chát" một tiếng: "To gan! Nơi công đường trang nghiêm há để cho kẻ điêu ngoa như ngươi tùy ý buông lời mạ lỵ? Người đâu, lôi tiện phụ coi thường phép nước này xuống, đ.á.n.h hai mươi đại bản!"

Người nhà Trương Đại Vĩ sợ điếng hồn, vội vã dập đầu cầu xin, trán nện xuống sàn đá kêu thình thịch, miệng không ngớt thét gọi: "Xin đại nhân tha mạng! Mong đại nhân khoan hồng!"

Hoắc Dịch lạnh lùng quan sát một lúc, mới nhàn nhạt cất lời: "Nể tình các ngươi lần đầu vi phạm, ta tạm tha đòn roi. Nhưng nếu tái phạm, đừng trách bản quan vô tình!"

"Vâng vâng vâng, tiểu nhân không dám nữa! Tạ ơn đại nhân! Tạ ơn đại nhân!"

Bị dọa cho một trận tơi bời, gia đình Trương Đại Vĩ nhuệ khí tiêu tán, ngoan ngoãn quỳ rạp dưới đất, chẳng dám ho he nửa lời.

Hoắc Dịch bấy giờ mới quay sang hỏi Trương Thanh Sơn: "Lời ngươi nói là sự thật? Có ai làm chứng không?"

Trương Thanh Sơn lúc này đã lấy lại tự tin, rành rọt đáp: "Bẩm đại nhân, lúc sự việc xảy ra, các học đồ khác đều có mặt. Lời Trương Đại Vĩ mạ lỵ cùng hành động đ.á.n.h người trước của hắn, bọn họ đều nghe thấy tường tận. Đại nhân cứ truyền bọn họ đến đối chất."

Hoắc Dịch gật đầu, lập tức hạ lệnh truyền gọi nhân chứng.

Đám học đồ nãy giờ vẫn lấp ló chầu chực ngoài công đường hóng chuyện, nay bị gọi tên, đành run rẩy bước vào.

Trong thâm tâm mấy người này đ.á.n.h lô tô liên hồi, mồ hôi túa ra như tắm. Nguyên do là màn quát nạt vừa rồi của Tri huyện với cha mẹ Trương Đại Vĩ đã làm họ khiếp vía. Vốn dĩ họ định bụng hùa theo bênh vực Trương Đại Vĩ, sống c.h.ế.t không thừa nhận lời của Thanh Sơn. Dẫu sao Đại Vĩ cũng là họ hàng thân thích của sư phụ, nếu không giúp hắn, sợ rằng sau này sư phụ sẽ gây dễ dể. Nhưng chứng kiến cảnh roi trượng chực chờ giáng xuống, thâm tâm họ cũng hoảng loạn không kém, chỉ sợ mở miệng dối trá sẽ rước lấy trận đòn nhừ t.ử.

Vài tên học đồ run lẩy bẩy quỳ mọp xuống sàn: "Tham kiến Tri huyện đại nhân."

Hoắc Dịch đi thẳng vào vấn đề: "Vừa rồi ngoài công đường, các ngươi cũng nghe rõ lời Trương Thanh Sơn rồi đấy. Hắn khai có đúng sự thật không?"

Mấy kẻ nọ đưa mắt nhìn nhau, lưỡng lự không biết có nên khai thật hay không, ánh mắt bất giác hướng về phía vị sư phụ thợ mộc đang quỳ một bên.

Hoắc Dịch tinh ý nhận ra, cười gằn một tiếng, kinh đường mộc lại vung lên đập xuống: "Bản quan xét hỏi, các ngươi chỉ việc thành thực bẩm báo! Nếu dám có nửa lời dối trá, bao che, mỗi người ăn năm mươi đại bản!"

Năm mươi đại bản! Thế thì có mà bỏ mạng! Mấy tên học đồ sợ xanh mặt, hồn vía lên mây, nào dám ho he nửa lời gian dối, lập tức thao thao bất tuyệt kể rõ sự tình, không dám giấu diếm một tấc.

Quả nhiên, lời khai khớp hoàn toàn với Trương Thanh Sơn.

Chưa hết, có một tên học đồ nhát cáy nhất hội, bị uy phong của Hoắc Dịch dọa cho hồn bay phách lạc, bèn tuôn sạch sành sanh việc chính Trương Đại Vĩ làm hỏng đồ gỗ rồi rắp tâm đổ vấy cho Thanh Sơn. Đến nước này, mọi chuyện đã rõ như ban ngày.

Sự tình đã ngã ngũ, Lý Hà Hoa trút được gánh nặng trong lòng, trao cho Trương Thiết Sơn một ánh mắt nhẹ nhõm.

Mọi chuyện đã minh bạch, phán xét cũng dễ bề định đoạt. Hoắc Dịch uy nghiêm tuyên án: "Sự vụ lần này, nguyên do Trương Đại Vĩ chủ mưu vu khống hãm hại, lại sinh sự động thủ trước, ép Trương Thanh Sơn phải phản kháng, lỡ tay gây thương tích. Tuy xét về tình có thể cảm thông, nhưng dẫu sao cũng khiến Trương Đại Vĩ bị thương. Nay bản quan phán quyết: Trương Thanh Sơn bồi thường cho nhà Trương Đại Vĩ hai mươi lăm lượng bạc. Sự việc kết thúc tại đây, hai nhà có gì dị nghị không?"

Phía Lý Hà Hoa đương nhiên bằng lòng, phán quyết này hoàn toàn nằm trong dự tính của họ.

Nhưng gia đình Trương Đại Vĩ thì không. Bọn họ ôm mộng ẵm trọn một trăm lượng, nay quỳ mỏi gối sái cẳng, suýt ăn gậy của đại nhân, mà chỉ thu về vỏn vẹn hai mươi lăm lượng, biết thế này thà đừng tới công đường còn hơn!

Cha của Trương Đại Vĩ đ.á.n.h bạo, lắp bắp lên tiếng: "Đại nhân... Khuyển t.ử mất m.á.u nhiều lắm, đại phu phán... phán phải tĩnh dưỡng ba tháng trời... Thế mà chỉ bồi thường hai mươi lăm lượng bạc thôi sao?"

Hoắc Dịch mỉm cười, hỏi ngược lại: "Theo ý ngươi, phải bồi thường bao nhiêu mới xứng?"

Cha của Trương Đại Vĩ tưởng bở cá c.ắ.n câu, hí hửng đáp ngay: "Một trăm lượng bạc!"

Hoắc Dịch lập tức phá lên cười, nhưng tiếng cười lạnh lẽo khiến người nghe nổi gai ốc.

"Chiếu theo lời ngươi nói, cứ há miệng đòi bao nhiêu là được bấy nhiêu sao? Nếu vậy sau này nhà ai túng quẫn, cứ cho người nhà ra ngoài kiếm chuyện trêu chọc, đợi bị đ.á.n.h trọng thương rồi ngửa tay đòi mấy trăm lượng bạc, cả nhà ăn sung mặc sướng sống an nhàn vài năm, quả là diệu kế phải không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ta Dùng Tài Nấu Nướng Của Mình Một Bước Làm Giàu - Chương 288: Chương 288 | MonkeyD