Ta Dùng Thiết Lập Đạm Như Cúc Sống Đời Cá Mặn Hạnh Phúc - Chương 5
Cập nhật lúc: 06/09/2026 16:03
Câu nói này dường như làm Tam công t.ử vui lòng, nên bàn tay đó càng thêm linh hoạt nhảy múa.
Một đêm ngon giấc, sáng hôm sau thức dậy, dựa vào độ dịu dàng của Tam công t.ử đối với ta, ta hợp lý nghi ngờ đêm qua cũng làm hắn hài lòng.
Phu quân dịu dàng chu đáo, đẹp như món ăn ngon. Bà mẫu rộng lượng phóng khoáng, đối xử với ta như nữ nhi ruột. Người quản lý việc nhà là Đại tỷ tỷ của ta. Ta thích nghi với cuộc sống ở Thôi phủ rất nhanh.
Ngay khi ta chuẩn bị tiếp nhận công cụ gian lận vĩ đại là việc chép kinh Phật này, Nhị tẩu tẩu mà ta tò mò bấy lâu đã nhảy ra.
Nàng ta khoác tay ta, ngọt ngào lấy lòng bà mẫu: "Mẫu thân, việc chép kinh Phật để con làm đi, muội muội còn nhỏ, đang là lúc ham chơi."
Ta ngơ ngác ngẩng đầu, vừa hay bắt gặp Đại tỷ tỷ mỉm cười nhìn ta.
Trong đầu ta lập tức ứ m.á.u, mặt đỏ đến tận gốc cổ.
Hừ, ta đóng kịch nửa đời người, đến đây lại gặp phải đối thủ.
Bà mẫu vui vẻ nắm tay ta và Nhị tẩu tẩu: "Lam Lam nhà ta đạm như cúc không tranh không giành, Vân Vân nhà ta lại càng biết hy sinh vì người khác, vô tư công bằng. Sau này, hai đứa các con theo La Nhiễm học cách quản lý việc nhà, thế nào cũng sống tốt."
Ta cười gượng, lần đầu tiên trải nghiệm chút ức chế của Đại tỷ tỷ.
Đại tỷ tỷ lại bình thản không gợn sóng mà nịnh hót: "Mẫu thân, đây đều là phúc khí của người tốt, trong kinh thành còn tìm đâu ra nhà hòa thuận như nhà ta nữa."
Thấy bà mẫu càng thêm đắc ý, ta lần đầu tiên cảm kích người mẹ có tầm nhìn xa của mình. Nếu Đại tỷ tỷ không đứng về phía ta, với chút thủ đoạn của ta, sớm muộn gì cũng bị bọn họ ăn tươi nuốt sống.
Khi đưa tiền lời thoại bản cho Đại tỷ tỷ, ta vô cùng cung kính.
Đại tỷ tỷ liếc nhìn ta: "Xìu rồi?"
Ta yếu ớt không dám nói nhiều. Thực sự là cả nhà chị em dâu, mỗi người tám trăm lẻ một tâm kế, kẻ thiếu tâm cơ như ta thì không dễ sống.
Đại tỷ tỷ bất đắc dĩ chọc vào trán ta: "Đồ ngốc, đạm như cúc của muội đâu rồi? Biết học biết vận dụng linh hoạt không?"
Mẹ chỉ dạy ta giương cờ hiệu, nhưng không dạy ta phải làm gì khi người khác giương một lá cờ to hơn ta.
07
Trong lúc ta đang ngẫm nghĩ làm sao để lấy lại công cụ gian lận là việc chép kinh Phật này, trong cung tổ chức tiệc Trung thu. Bà mẫu vui vẻ dẫn ba chị em dâu bọn ta đi dự tiệc.
"Trước đây bọn họ dẫn theo tiểu cô nương, ngày nào cũng khoe khoang trước mặt ta. Đáng tiếc bên cạnh ta chỉ có ba nhi t.ử thối. Bây giờ, đến lượt bọn họ thèm thuồng ta rồi."
Mỗi khi đến lúc này, Đại tỷ tỷ đều tự nhiên tiếp lời bà mẫu.
Nàng ta có vẻ ngoài dịu dàng, miệng lưỡi ngọt ngào, hành sự ổn thỏa, chỉ vài ngày đã trở thành người được bà mẫu cưng chiều nhất. Ta cũng muốn nịnh bợ, nhưng ta luôn nịnh bợ một cách lộ liễu và vụng về, người không biết còn tưởng ta đang mỉa mai bà mẫu. Vì hình tượng đạm như hoa cúc của ta, ta ít khi mở miệng.
Nhị tẩu tẩu dường như cũng không học được tài nịnh bợ nhẹ nhàng như mưa xuân của Đại tỷ tỷ, chỉ có thể trơ mắt nhìn Đại tỷ tỷ lấy lòng bà mẫu.
Tiệc Trung thu ta cũng không phải lần đầu tham dự, mỗi lần đều là một đống thức ăn đẹp mắt nhưng lạnh lẽo trên bàn, nhìn thì đẹp nhưng không dùng được.
Ai ngờ tiệc Trung thu lần này, Thánh thượng trực tiếp không giả vờ nữa, trên bàn ngay cả đĩa nguội cũng chẳng bày biện.
Qua ba tuần ca múa, Hoàng hậu nương nương trầm giọng mở lời: "Gia yến Trung thu năm nay, ta và Thánh thượng như ngồi trên đống lửa."
Mọi người đều quan tâm hỏi han. Đại tỷ tỷ lại liếc nhìn ta. Ta quay đầu nghi hoặc nhìn nàng ta, ý gì, nói rõ đi.
Đại tỷ tỷ bực bội khoát tay, quay đầu không nhìn ta nữa.
Người này, rốt cuộc là ý gì, nói rõ được không?
Dưới sự hỏi han của mọi người, Hoàng hậu nương nương thở dài: "Tiệc Trung thu năm nay, các khanh hẳn đều rất khó hiểu, sao trên bàn ngay cả bày biện cũng không có? Thật không giấu giếm, hậu cung đã sống tiết kiệm hơn nửa tháng rồi. Giang Nam gặp lũ lụt, Tây Bắc hạn hán, năm nay bách tính sống rất khổ."
Được rồi, bây giờ không cần Đại tỷ tỷ nói nữa, ngay cả ta cũng hiểu rồi. Hoàng hậu nương nương này chẳng phải đang rõ ràng muốn đòi tiền các nhà giàu sao?
08
Các phu nhân đều là những người tinh khôn, đua nhau tuyên bố đóng góp cứu trợ.
Khi thái giám đến thống kê đến bàn của bọn ta, Nhị tẩu tẩu nghiêm nghị đứng dậy: "Thiên hạ hưng vong, thất phu hữu trách. Ta - Thôi Vân Vân tuy chỉ là nữ nhi, cũng muốn chia sẻ gánh nặng với thánh thượng."
Trong sự kinh ngạc của mọi người, nàng ta hào phóng tuyên bố: "Bọn ta - ba chị em dâu Thôi thị, tình nguyện hiến tất cả của hồi môn, chỉ mong những người dân lưu lạc có được bữa cơm no."
Không phải chứ, nàng ta bị điên à?
Ai mà chẳng biết Thôi gia nghèo, Thôi đại nhân từ quê lên kinh thi đỗ, làm người cương trực không biết linh hoạt, gia đình thường thiếu trước hụt sau. Khi nàng ta về làm dâu, của hồi môn còn là do bà mẫu sợ nàng ta mất mặt nên bù đắp cho. Của hồi môn của nàng ta là rỗng, còn của ta và Đại tỷ tỷ mới là thật. Sao nàng ta chỉ mấy câu mà có thể quyết định hiến của hồi môn mà nhà mẹ đẻ đã chuẩn bị tỉ mỉ cho bọn ta chứ?
