Tạ Đường - Chương 2
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:25
Tôi đều nghĩ nếu có một người anh như nhà Bích Đào bên cạnh thì tốt biết mấy.
Anh trai luôn thương em gái.
Sẽ ngăn cản sự trách mắng của cha mẹ, sẽ không nỡ để tôi ngâm mình trong nước lạnh vào mùa đông.
Sau này, tôi thật sự có anh trai, hơn nữa còn là một trạng nguyên tuấn tú như ngọc.
Nhưng anh ta không thương tôi, em gái này.
Dù tôi cẩn thận dò hỏi sở thích của anh ta.
Vì anh ta, tôi tìm kiếm khắp nơi cổ phổ.
Vì anh ta, tôi thức suốt đêm để phục chế những cổ phổ đó.
Rồi từng phong từng phong đưa cho anh ta.
Anh ta vẫn không thèm nhìn tôi một cái.
Vẫn sẽ khi say rượu bóp cổ tôi mà hỏi: "Tại sao người c.h.ế.t không phải là ngươi?!"
Bên tai bỗng vang lên một tiếng thở dài.
Lạnh lẽo lan tỏa trên mặt.
"Buổi sáng đã nói với nàng hôm nay là ngày giỗ của Tạ Ân, đừng làm ồn."
"Tạ Vũ tính cách thế nào nàng còn không hiểu sao?"
Tôi mở mắt thấy Vệ Tuấn ngồi bên giường.
Hiển nhiên là đã biết chuyện vừa xảy ra, tay cầm lọ t.h.u.ố.c mỡ.
"Sáng mai ta sẽ cùng nàng về nhà họ Tạ để hắn xin lỗi nàng."
Tôi từ giường ngồi dậy cười lạnh:
"Ngươi lại đang giả vờ làm người tốt à?"
Trước khi gả cho Vệ Tuấn, không ai nói với tôi.
Hắn là vị hôn phu của Tạ Ân.
Lần đầu gặp hắn là ở hậu viện nhà họ Tạ.
Tôi trốn sau bụi lau sậy khóc.
Vì tôi theo mẹ về nhà họ Tạ trong niềm hân hoan nhưng chưa vào cửa đã nghe tin dữ.
Tạ Ân tự thiêu.
Mẹ ngất xỉu ngay tại chỗ.
Anh trai mong đợi đã lâu rút kiếm chỉ vào tôi: "Đều tại ngươi! Tại sao ngươi lại về?!"
Người cha chưa từng gặp ném vỡ hết chén trà này đến chén trà khác.
Ngày được nhận lại khác xa với tưởng tượng của tôi.
Vệ Tuấn đưa tôi một chiếc khăn tay, im lặng ở bên tôi suốt buổi chiều.
Trước khi đi chỉ về cổng nhỏ hậu viện:
"Ta ở sát vách, nếu buồn thì đến tìm ta."
Vệ Tuấn giống như một tia sáng xuyên qua mây mù.
Trong khi xung quanh là gió bão, hắn cho tôi một nơi trú ẩn duy nhất.
Hắn dạy tôi biết chữ, cùng tôi đọc sách.
Những quy tắc phức tạp trong nội thất đều do hắn từng cái một nói cho tôi nghe.
Khi phủ Vệ đến cầu hôn, tôi vui mừng khôn xiết.
Không có tình yêu của gia đình, có Vệ Tuấn, tôi cũng thỏa mãn.
Cho đến đêm tân hôn.
Hắn nhẹ nhàng đối đãi với tôi, sâu sắc nhìn tôi nhưng khi đạt đỉnh điểm lại gục đầu vào cổ tôi.
Không kiềm chế được: "Ân Ân."
Như một chậu nước lạnh bất ngờ dội từ trên xuống làm tôi lạnh thấu xương.
"Ngươi biết tại sao Tạ Vũ tức giận đến mức tát ta không?"
Tôi ác ý nhếch môi.
Tôi từng kỳ vọng vào Vệ Tuấn.
Dù gì hắn cũng là thanh mai trúc mã với Tạ Ân, tạm thời không quên được là bình thường.
Tôi tự an ủi mình như vậy.
Chỉ cần tôi ngoan ngoãn, làm một người vợ biết yêu thương, cuối cùng hắn
sẽ nhìn thấy tôi.
Nhưng đến hôm nay tôi không muốn chiều chuộng nữa.
"Tôi nói Tạ Ân c.h.ế.t đáng, c.h.ế.t tốt, c.h.ế.t..."
"Tạ Đường!"
Vệ Tuấn nghiến răng nghiến lợi nắm lấy tay tôi.
Xem ra Tạ Ân chính là nhược điểm của hắn.
Không thể nhắc đến, không thể chạm đến.
Chỉ cần nhắc đến là thay đổi sắc mặt.
"Hôm nay nàng làm sao vậy?"
Có lẽ nghĩ đến buổi sáng đã tỏ vẻ lạnh nhạt với tôi một lần, Vệ lại hạ giọng:
"Nàng biết rõ...
"Sao còn phải nhắc đến cô ấy?"
"Vậy ngươi chúc ta 'sinh nhật vui vẻ' đi."
Còn kịp mà.
Hôm nay vẫn chưa qua.
Chỉ cần họ có một người yêu tôi dù chỉ một chút, chúc tôi một lời chúc chân thành.
Tôi sẽ sống tiếp.
Vệ Tuấn mím môi, ánh mắt lạnh lùng.
Ý tứ rất rõ ràng.
Ngày Tạ Ân "c.h.ế.t", sao nàng có thể mong muốn niềm vui?
Sao nàng xứng đáng mong muốn niềm vui?
Tôi lại muốn cười.
"Phu quân, tôi thật muốn xem nếu ngươi biết..."
Giọng nghẹn lại.
【Chủ nhân, ngươi lại quên mất đoạn cốt truyện này là ta lén nói cho ngươi biết... không thể nói ra được.】
"Biết gì cơ?" Vệ Tuấn hỏi.
Biết Tạ Ân chưa c.h.ế.t, vì sao chưa c.h.ế.t.
Hệ thống đã nói với tôi điều này khi tôi khóc đốt giấy tiền vàng bạc cho Tạ Ân.
Vì thư tuyệt mệnh của Tạ Ân nói rằng, khi cha mẹ đã tìm thấy con gái thật, cô là con gái giả sẽ không chiếm chỗ nữa.
Lúc đó tôi cũng rất áy náy.
Rất hoang mang.
Có phải vì tôi trở về mà mất đi một mạng người.
Sau đó hệ thống nói với tôi:
【Tạ Ân chưa c.h.ế.t.】
【Cô ấy đã cùng tình lang bỏ trốn.】
Hệ thống nói Tạ Ân yêu một thư sinh nghèo, biết gia đình không đồng ý.
Nhưng nếu trực tiếp bỏ trốn lại lo lắng cha và Vệ Tuấn sẽ đuổi theo.
Nên nhân dịp mẹ đi đón tôi, cha đi công tác, lấy tôi làm cớ giả c.h.ế.t để thoát thân.
Để làm thật, cô ấy chọn ngày sinh nhật của tôi nói:
"Mười lăm năm trước, hôm nay nợ chị, mười lăm năm sau, hôm nay trả cho chị!"
Tôi thật muốn xem.
Khi Vệ Tuấn biết được sự thật sẽ có biểu cảm gì.
"Tạ Đường."
Có lẽ nét mỉa mai trên mặt tôi quá rõ.
Vệ Tuấn sa sầm mặt lại không hài lòng:
"Ngươi không xứng nhắc đến Tạ Ân."
Hắn giữ cằm tôi, định hôn tôi.
Tôi chống cự, hắn ấn vai tôi, đè chân tôi.
Tôi rút tay ra, dồn hết sức lực tát lại Vệ Tuấn một cái như Tạ Vũ đã tát tôi.
Vệ Tuấn giận dữ bỏ đi.
Giống như Tạ Vũ, lần đầu tiên nhìn thấy sự phản kháng trong tôi.
Hắn rút hết người hầu bên cạnh tôi, nhốt tôi lại.
"Phu nhân thân thể không khỏe cần tĩnh dưỡng."
P/S: Vũ Nhi
