Ta Gả Cho Kẻ Điên Ở Bắc Cảnh - Chương 12 - Hết
Cập nhật lúc: 22/06/2026 06:03
24.
Tình trạng của mẫu thân ngày càng tệ.
Hễ nhìn thấy ta, bà lại đ.á.n.h mắng.
Mắng ta là sao chổi.
Mắng ta làm cho cả nhà gà ch.ó không yên.
Bắt ta trả lại Trân Nhi cho bà.
Phụ thân định đưa bà về Tô Châu ở nhà cữu cữu để tĩnh dưỡng.
Nhưng ta đã ngăn lại.
"Hay là để con đi."
Kinh thành này.
Đối với ta mà nói.
Đã mục nát đến tận cùng.
Sau tháng Chạp.
Ta từ biệt phụ mẫu.
Ngồi trên xe ngựa.
Ta nhìn thấy một góc váy của mẫu thân thấp thoáng sau cánh cổng lớn.
Có phải bà đang khóc không?
Có phải bà cũng không nỡ xa ta?
Nhưng bà đã bệnh rồi.
Thái y nói.
Ta nên cách xa bà một chút.
Lần đi này.
Không biết đến năm nào mới có thể trở lại kinh thành.
Bên ngoài xe ngựa.
Bỗng vang lên tiếng vó ngựa lộc cộc.
Không lâu sau.
Có người vén rèm xe lên.
Nghiến răng nghiến lợi nhìn ta.
"Ngươi thật sự không nghĩ tới ta sẽ đuổi theo sao?"
"Mảnh rèm rách này có đáng giá để ngươi tiếc công vén lên nhìn một cái không?"
Hoàn Nhan Thuật bây giờ.
Dáng vẻ trợn mắt dựng mày ấy.
Lại thuận mắt hơn trước rất nhiều.
Một năm qua.
Nhìn mẫu thân chìm đắm trong thế giới của riêng mình.
Không thể tự thoát ra.
Ta cũng nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện.
Con người sống trên đời.
Cuối cùng vẫn phải nhìn con đường dưới chân mình.
Sau khi buông xuống khúc mắc.
Lại tiếp xúc với Hoàn Nhan Thuật.
Ta mới nhận ra.
Hắn cũng không đáng sợ như trong tưởng tượng.
Hắn giống một con sói dữ.
Nhưng một khi đã thề nguyện trung thành.
Hắn sẽ tự thu lại nanh vuốt.
Đôi lúc còn lăn lộn tại chỗ để chọc ta cười.
"Sao ngươi lại theo tới đây?"
"Đừng làm loạn."
"Tự ý rời kinh là trọng tội."
Ta hạ thấp giọng.
Hoàn Nhan Thuật ném cho ta một ánh mắt khinh bỉ.
Lười đáp lại.
"Bệ hạ đồng ý sao?"
"Ngươi làm bằng cách nào?"
Ta vịn khung cửa sổ hỏi hắn.
Hắn nhướng mày.
"Chuyện đó khó lắm à?"
"Thứ ta muốn."
"Luôn có cách lấy được."
Vẻ mặt vô cùng đắc ý.
"Vậy ngươi tìm được chỗ ở chưa?"
Trong lòng ta đã bắt đầu tính toán.
Nếu hắn mở miệng muốn ở nhờ nhà cữu cữu.
Ta nên nghĩ lý do gì để giải thích đây?
"Ta ở Tố Nhạc Đường."
Hắn nhìn ta bằng ánh mắt đầy trêu chọc.
Giống như đang cười nhạo việc ta suy nghĩ quá nhiều.
"Những nơi bình thường."
"Ta ở không quen."
Tiện thể còn châm chọc ta một câu.
Nhưng cũng đúng.
Một ổ sói con của hắn.
Đúng là cần nơi rộng rãi để nuôi.
Tố Nhạc Đường nổi danh là chốn thế ngoại đào nguyên.
Năm đó bệ hạ nam tuần từng nghỉ chân tại đây.
Sau khi hồi cung.
Còn cho người xây một Tố Nhạc Đường khác trong kinh thành theo nguyên mẫu.
Ta lén mừng trong lòng.
"Vậy sau này rảnh rỗi."
"Ta sẽ tới tìm ngươi chơi."
Hoàn Nhan Thuật tinh ranh vô cùng.
Nghe vậy lập tức cười lạnh.
"Nói thẳng là muốn tới ăn chùa uống chùa ngắm cảnh chùa đi."
"Biết đâu ta còn xem trọng ngươi thêm vài phần."
"Nhớ đưa bái thiếp trước."
"Viết cho t.ử tế."
"Nếu dám qua loa lấy lệ."
"Ta sẽ không mở cửa."
...
Con đường núi dài sông rộng này.
Bỗng nhiên không còn khó đi như trước nữa.
Ngoại truyện
Trần Hoài Dục
Ngày mẫu thân ta treo cổ tự vẫn.
Ta cầm đôi hài thêu của bà.
Đến phủ Chu thái phó đòi lại công bằng.
Kết quả bị đ.á.n.h gãy hai chiếc xương sườn.
Đám nô tài độc ác ấy coi ta như món đồ để trút giận.
Chúng đ.ấ.m đá.
Nhổ nước bọt.
Mặc sức hành hạ.
Ta cứ ngỡ mình sẽ c.h.ế.t.
Nhưng giữa chừng.
Lại xuất hiện một tiểu cô nương bị lạc đường.
Nàng bị dọa đến phát khóc.
Mà chỉ cần khóc vài tiếng.
Đám người kia đã lập tức buông tha ta.
"La cô nương đừng khóc."
"Nếu khóc hỏng cổ họng."
"Chúng tiểu nhân biết lấy gì mà chịu tội."
Từ ngày ấy.
Ta biết quyền lực quan trọng đến mức nào.
Cũng biết.
Nhị tiểu thư phủ Ngự sử La Ngọc Phù là một tiểu nha đầu hay khóc.
La Ngọc Phù thích khóc.
Nhưng luôn trốn đi khóc một mình.
A tỷ của nàng là một cô nương lanh lợi.
Lúc nào cũng gây họa.
Lại luôn đổ hết lỗi lầm lên đầu nàng.
Ta ghét cô nương đó.
Bởi vì nàng khiến người ta thích phải khóc.
Việc xấu đầu tiên ta làm.
Là thiết kế bắt cóc La Ngọc Trân.
La Ngọc Phù vì thế mà khóc rất lâu.
Ta đau lòng.
Nhưng ta nghĩ.
Khóc lần này thôi.
Sau này cuộc sống của nàng sẽ dễ chịu hơn nhiều.
Cô nương ta thích.
Đáng lẽ phải được cha mẹ độc sủng.
Không nên mãi rơi nước mắt.
Cho nên.
Ta không hối hận.
Lần đầu tiên ta biết ghen.
Là khi bên cạnh La Ngọc Phù xuất hiện Tiêu Cẩm Hạc.
Hắn thủ đoạn cao minh.
Biết cách trêu chọc thiếu nữ động lòng.
Lúc gần lúc xa.
Lúc lạnh lúc nóng.
Cô nương ta thích.
Vì hắn mà khóc.
Cũng vì hắn mà cười.
Vị trí bên cạnh nàng vốn phải là của ta.
Ta sẽ không bao giờ làm nàng rơi nước mắt.
Ta sắp xếp cho Trân Nhi tiến vào La phủ.
Rất nhanh đã nhìn rõ bản chất thích cái mới bỏ cái cũ của Tiêu Cẩm Hạc.
La Ngọc Phù lại khóc.
Ta đau lòng.
Nhưng ta nghĩ.
Khóc trận này thôi.
Sau này nàng sẽ không dễ dàng trao chân tâm cho người khác nữa.
Cho nên.
Ta không hối hận.
Trân Nhi và Tiêu Cẩm Hạc tiến triển rất thuận lợi.
Nhưng Hoàng hậu không thích nàng.
Bà ta cho rằng nàng quá sắc sảo.
Khó bề khống chế.
Một lòng muốn La Ngọc Phù làm Thái t.ử phi.
Vì thế.
Ta và Trân Nhi cùng nhau bày kế.
Muốn khiến Tiêu Cẩm Hạc và La Ngọc Phù gạo nấu thành cơm.
Nhưng thực ra.
Người đáng lẽ cùng Tiêu Cẩm Hạc xuân phong một đêm hôm ấy.
Là Trân Nhi.
Đó là lần đầu tiên.
Nàng ta làm trái lệnh ta.
Cô nương ta thích lại khóc.
Ta đau lòng vô cùng.
Là ta có lỗi với nàng.
Ta muốn nói với nàng rằng.
Không sao cả.
Thật sự không sao cả.
Chỉ cần là nàng.
Những thứ khác.
Đều không quan trọng.
Nhưng con người ta vốn đê tiện.
Trong góc tối không ai nhìn thấy.
Ta cũng từng mừng thầm.
Nàng quá hoàn mỹ.
Giờ đây đã rơi khỏi thần đàn.
Liệu ta có thể tiến lại gần nàng thêm một chút hay không?
Ta rơi vào một vòng xoáy mâu thuẫn.
Vừa nghĩ có lẽ mình đã sai.
Lại vừa nghĩ.
Tất cả những gì mình làm đều là vì nàng.
Sự yếu đuối của ta.
Khiến ta đem toàn bộ tội lỗi đổ lên đầu Trân Nhi.
Khi nàng ta nói thích ta.
Không muốn gả cho Tiêu Cẩm Hạc.
Ta chỉ thấy gương mặt giống La Ngọc Phù ấy thật chướng mắt.
Ta tự nhủ.
Tạm thời cứ giữ nàng ta lại.
Đợi mọi chuyện thành công.
Ta nhất định sẽ băm thây nàng ta thành vạn đoạn.
Để rửa sạch nỗi nhục cho A Phù của ta.
...
Chỉ là về sau.
Khi đại sự sắp thành.
Ta cuối cùng vẫn gặp báo ứng.
Ý trời trêu ngươi.
A Phù của ta đã cứu ta một mạng.
Cuối cùng lại tự tay đưa ta vào ngục.
Là ta nợ nàng.
Nàng làm vậy không sai.
Ta gửi cho nàng một bức thư.
Dài dòng.
Lắm lời.
Kể hết cuộc đời qua loa của ta.
Nhưng thật ra.
Điều ta muốn nói nhất.
Chỉ có bốn chữ được viết ở cuối thư.
Ta muốn gặp nàng.
Ta muốn gặp nàng, La Ngọc Phù.
Nàng không đến.
Đúng như ta dự liệu.
Nhưng ta không hối hận.
Mẹ.
Mối thù của người.
Hoài Dục đã báo rồi.
Những kẻ từng bắt nạt người.
Dù trực tiếp hay gián tiếp.
Những kẻ đáng c.h.ế.t.
Đều đã c.h.ế.t cả rồi.
Mẹ.
Người hãy chờ con một chút.
Hoài Dục lập tức sẽ đến bầu bạn cùng người.
Hoài Dục còn muốn nghe người hát:
"Thỏ con ngoan ngoãn..."
"Dục ca nhi ngoan ngoãn..."
Hoàn Nhan Thuật
Trước khi ta đến Đại Tề.
Lão già kia từng dặn ta.
Nếu không lấy được bản đồ phòng thủ toàn thành của Đại Tề.
Thì g.i.ế.c người đàn bà đã sinh ra ta.
A.
Ta lớn lên trong bầy sói.
Cha ta là một con sói già.
Ta uống sữa sói mà lớn.
Chuyện của hắn.
Chuyện của bà ta.
Liên quan gì đến lão t.ử?
Ngày đầu tiên đặt chân đến Đại Tề.
Việc đầu tiên ta làm.
Là rút đao c.h.é.m tên sứ thần hộ tống.
Khi còn nhỏ.
Hắn từng đá vào bụng ta.
Từng giẫm lên mặt ta.
Ta phải để hắn biết.
Ta là kẻ thù rất dai.
Ở Đại Tề.
Ta làm mưa làm gió.
Vô pháp vô thiên.
Lão già kia tức đến suýt c.h.ế.t.
Từ đó.
Hắn không còn nhắc đến chuyện bản đồ phòng thủ nữa.
Chỉ bảo ta đừng gây chuyện quá đáng.
Binh mã của hắn vẫn chưa chuẩn bị xong.
Ai thèm quan tâm.
Cái nơi quỷ quái Đại Tề này.
Nhàm chán muốn c.h.ế.t.
Ta nhớ thảo nguyên.
Nhớ bầy sói.
Răng ta ngứa ngáy.
Là kiểu ngứa vì thiếu m.á.u thịt.
Ta cần con mồi để xoa dịu dòng m.á.u đang sôi sục.
Rồi ta gặp La Ngọc Phù.
Mấy triệu người ở Đại Tề.
Không ai giống nàng.
Chỉ cần nhìn thấy ta là sợ.
Chỉ cần nhìn thấy ta là run.
Nàng giống hệt một con thỏ trắng bị kinh hãi.
Ngay cả lúc run rẩy cũng đẹp đến lạ.
Ta thấy thú vị.
Con mồi nhát gan như vậy.
Dùng để đùa nghịch là thích hợp nhất.
La Ngọc Phù là món đồ chơi của ta.
Lúc buồn chán.
Ta lại duỗi móng vuốt chọc nàng một chút.
Nàng càng sợ.
Ta càng muốn bắt nạt nàng.
Rất tốt.
Thật sự rất tốt.
Cho đến ngày.
Ta nhìn thấy nàng cười với Trần Hoài Dục.
Nàng cười đến nghiêng ngả.
Nhìn hắn.
Trong mắt như có ánh sáng lấp lánh.
Ta nhìn nàng.
Rồi nhìn hắn.
Chỉ cảm thấy trong lòng nặng trĩu.
Ta chưa từng thấy nàng lộ ra vẻ mặt như vậy.
Một cảm xúc xa lạ đột nhiên nuốt chửng lý trí của ta.
Đến khi hoàn hồn.
Ta mới phát hiện.
Mình đã làm chuyện mà cả đời này vốn không thể làm.
Đó là tranh nữ nhân với kẻ khác.
Nàng đứng bên cạnh ta.
Nhưng ánh mắt lại hướng về nam nhân khác.
Theo tính tình của ta.
Đáng lẽ phải ném nàng xuống hồ mới đúng.
Thế nhưng.
Ta giận.
Lại chỉ dám tự mình giận dỗi.
Ta không biết mình bị làm sao.
Về phủ nhốt mình suốt ba ngày.
Ăn không ngon.
Ngủ không yên.
Trong đầu chỉ toàn là La Ngọc Phù.
Lúc này.
Ta không còn nghĩ cách dọa nàng nữa.
Nàng cứ cười trong đầu ta.
Cười mãi.
Cười mãi.
Nhưng nụ cười ấy.
Lại không dành cho ta.
Ta vừa tức giận.
Vừa đau lòng.
Tim giống như bị nàng đào mất một mảnh.
Ta lẩm bẩm với Đồ Đằng.
Ta cảm thấy mình bị bệnh rồi.
Nó vỗ vỗ ta bằng cái đuôi.
Sau đó chạy đến nằm cạnh tức phụ của nó.
Liếm lông.
Liếm lông.
Lại l.i.ế.m lông.
...
La Ngọc Phù đâu phải nữ nhân mà chỉ cần làm l.i.ế.m cẩu là có thể theo đuổi được.
Mà ta.
Cũng không làm nổi loại chuyện đó.
Tính tình ta quá tệ.
Không cúi đầu nổi.
Việc duy nhất ta có thể làm.
Là gánh bớt cho nàng một phần gánh nặng trên vai.
Dù nàng không thích.
Không thích sự bá đạo của ta.
Nhưng nàng sợ ta.
Vì sợ.
Nên nàng ngoan ngoãn nghe lời.
Nếu đã vậy.
Cứ sợ đi.
Một cô nương như nàng.
Phải đấu với Hoàng hậu.
Đấu với Thái t.ử.
Đấu với Trần Hoài Dục.
Đấu với người tỷ tỷ giả mạo kia.
Năm đó.
Ta cũng từng như thế.
Một thân một mình.
Giẫm lên xác người mà bò ra khỏi ổ sói.
Khi ấy.
Ta cảm thấy những chuyện đó chỉ là động động ngón tay.
Dễ như trở bàn tay.
Nhưng bây giờ.
Ta lại sợ nàng mệt c.h.ế.t.
Nàng ghét ta cũng không sao.
Dù gì trên đời này.
Vốn chẳng ai thích ta.
Ta chỉ muốn nàng sống vui vẻ hơn một chút.
Muốn nhìn nàng cười mãi.
Rồi đến một ngày.
Nàng chạy đến mức gần như đứt hơi.
Chỉ để nói với ta một câu.
"Hạ Thú Hội."
"Điện hạ phải cẩn thận."
Vậy mà ta còn cố tình lạnh mặt.
Mắng nàng vài câu.
Ta thật là...
Có bệnh.
Ta hận.
Hận vì sao mình không có cái miệng như Trần Hoài Dục.
Vài câu đã khiến nàng vui vẻ đến vậy.
Cái lưỡi vô dụng này của ta.
Không bằng bỏ đi cho xong.
...
Năm thứ tư ta đuổi theo sau lưng La Ngọc Phù.
Cuối cùng cũng thành công dọa nàng chui vào Tố Nhạc Đường.
Ngày đại hôn.
Ta mở tiệc khắp thành.
Phong phong quang quang đón nàng qua cửa.
Đêm động phòng hoa chúc.
Nàng run rẩy dưới thân ta.
Vừa mềm mại.
Vừa đáng yêu.
Đáng yêu đến mức khiến ta muốn bắt nạt nàng.
"Ngươi nhẹ một chút!"
"Đồ cầm thú!"
"Hiện giờ ngươi vừa ý rồi chứ?"
Nàng đỏ hoe mắt.
Mắng ta.
Ta ghé sát bên tai nàng.
Khẽ nói:
"Ta đã từng nói rồi."
"Thứ ta muốn."
"Luôn có cách lấy được."
Ta cũng sẽ không nói cho nàng biết.
Vì nàng.
Ta đã đốt bao nhiêu nén hương trước tượng Bồ Tát.
Ngày khác.
Ta còn phải đến thêm một chuyến.
Cầu xin Bồ Tát.
Ban cho ta một tiểu sói con.
Để nó cùng ta quấy nhiễu nàng.
