Ta Gả Cho Kẻ Điên Ở Bắc Cảnh - Chương 4
Cập nhật lúc: 22/06/2026 06:01
11.
Suốt dọc đường đi, ta đều đứng ở đầu thuyền.
Trong đầu chỉ có một ý nghĩ.
Nếu có chuyện bất trắc.
Ta sẽ lập tức nhảy xuống hồ chạy trốn.
Hoàn Nhan Thuật dường như nhìn thấu suy nghĩ ấy.
Giọng điệu có chút không vui.
"Ta chỉ thích đao kiếm cung tên."
"Đáng để ngươi sợ đến mức này sao?"
Ta vội vàng lắc đầu.
Rồi quỳ nửa gối trước mặt hắn.
"Là thần nữ trời sinh nhát gan."
"Chọc điện hạ không vui, xin điện hạ thứ tội."
"Nhát gan?"
Hắn khẽ cười.
Ý cười chỉ nổi trên mặt.
"Ta thấy lúc ngươi uống rượu cùng Hoàng hậu đến mức say khướt thì chẳng hề nhát gan."
"Lúc ngươi cùng Trần Hoài Dục ngâm mấy câu thơ vớ vẩn rồi cười đến hoa chi loạn chiến cũng chẳng hề nhát gan."
"Sao vừa gặp ta đã nhát gan rồi?"
Ta nhất thời nghẹn lời.
Chẳng lẽ bảo hắn rằng.
Trong mộng ngươi thích ta.
Ta không thích ngươi.
Còn vô tình làm hỏng một mắt của ngươi.
Ngươi vì thẹn quá hóa giận mà đuổi g.i.ế.c ta mấy năm.
Cuối cùng còn ban cho ta kết cục vạn tiễn xuyên tâm?
Hoàn Nhan Thuật là một kẻ đã hận ai thì không c.h.ế.t không thôi.
Lòng bàn tay ta rịn đầy mồ hôi.
Ánh mặt trời giữa trưa gay gắt đến mức khiến người ta choáng váng.
Đôi giày khảm ngọc trước mắt đột nhiên rời khỏi tầm nhìn.
Một chiếc ô bị ném xuống bên chân ta.
Hoàn Nhan Thuật lạnh mặt phân phó:
"Cầm lấy."
Hắn quay người đi.
Trong tay còn cầm theo cung tên.
Ta tưởng hắn bảo ta che nắng.
Liền dựng ô lên vai.
Nào ngờ hắn lại kéo vành ô xuống thấp.
Che khuất tầm mắt phía trước của ta.
Hắn kéo căng dây cung.
Đôi mắt híp lại đầy âm trầm.
"Không phải ngươi sợ thứ này sao?"
Vừa dứt lời.
Một mũi tên đã rời dây.
Phía xa lập tức truyền tới tiếng hỗn loạn.
Là tiếng kinh hô của a tỷ.
Ta vội vàng ném ô xuống.
Chỉ thấy cách đó vài trượng.
Hộ vệ của Tiêu Cẩm Hạc đã rút kiếm chắn trước mặt hắn.
Trên mặt hồ nổi lềnh bềnh một mũi tên bị c.h.é.m làm đôi.
Hết lần này đến lần khác khiêu khích hoàng quyền.
Hoàn Nhan Thuật thật sự quá ngông cuồng.
Hắn liếc nhìn ta một cái.
Rồi nhặt chiếc ô lên che cho ta.
"Không có con sói nào chịu để kẻ khác xâm phạm lãnh địa của mình."
"Nhất là khi kẻ đó còn nhòm ngó nữ nhân của nó."
Ta giật mình.
Hắn không cho ta cơ hội mở miệng.
Tiếp tục nói:
"Ta biết."
"Ngươi vẫn chưa phải nữ nhân của ta."
"Nhưng ta đang theo đuổi ngươi."
"Hiện giờ là thời gian riêng của chúng ta."
"Ta không thích bị người khác quấy rầy."
Chiếc thuyền của Tiêu Cẩm Hạc dần đổi hướng rời đi.
Hoàn Nhan Thuật cười lạnh.
"Đồ xui xẻo."
Ánh mắt hắn khẽ chuyển.
Lại hướng về phía sau.
"Người kia ngược lại còn có chút đầu óc."
Ta nhìn theo ánh mắt hắn.
Chiếc thuyền của Trần Hoài Dục đang neo dưới bóng liễu.
Hắn ngồi ở đầu thuyền đọc sách.
Tuy không nhìn rõ thần sắc.
Nhưng ta biết.
Hắn nhất định vẫn đang chú ý đến sự an nguy của ta.
Ta hơi thất thần.
Cho đến khi giọng nói lạnh như băng của Hoàn Nhan Thuật vang lên bên tai.
"Nếu ngươi muốn gặp hắn."
"Ta có thể cho thuyền lại gần hơn một chút."
"Chỉ là không biết."
"Là thuyền tới trước."
"Hay mũi tên tới trước."
Ta lập tức hoàn hồn.
Đối diện với đôi mắt đang mỉm cười nhưng đầy nguy hiểm của hắn.
12.
Trong giấc mộng.
Hoàn Nhan Thuật cũng từng trắng trợn nói thích ta như thế.
Hắn thích đôi môi mềm mại của ta.
Thích vòng eo thon nhỏ của ta.
Thích dáng vẻ lay động khi ta bước đi.
Sự yêu thích của hắn rất nông cạn.
Chỉ dừng lại ở vẻ bề ngoài.
Cho nên hắn mới có thể dễ dàng xuống tay g.i.ế.c ta như vậy.
Ta chỉ có thể lá mặt lá trái với hắn.
Chỉ mong không chạm vào điều kiêng kỵ của hắn.
Đợi đến ngày hắn chán ta rồi.
Sẽ tha cho ta một con đường sống.
Hoặc là chờ ta rời kinh xuống phía nam.
Hắn dù sao cũng chỉ là con tin.
Không thể theo ta đi được.
Dù Thánh thượng có ưu ái hắn đến đâu.
Cũng không thể để mặc hắn rời khỏi tầm mắt của mình.
Đến lúc ấy.
Ải Hoàn Nhan Thuật này coi như ta vượt qua được.
Mấy ngày sau.
Tiêu Cẩm Hạc lại xuất hiện ở phủ ta.
Nói rằng Hoàng hậu nương nương muốn triệu ta vào cung.
A tỷ ăn diện lộng lẫy.
Vừa tới đã trừng ta một cái.
Rồi cảnh cáo:
"Gặp nương nương đừng ăn nói lung tung."
"Có những thứ không phải của ngươi."
"Cầu cũng không được."
Nói xong nàng liền kéo tay áo Tiêu Cẩm Hạc làm nũng.
"Hôm nay chúng ta đi đâu chơi?"
Nàng vẫn còn lo ta muốn gả cho Tiêu Cẩm Hạc.
Ta chỉ cười mà không nói.
Lặng lẽ nhìn hắn rút tay áo ra.
Rồi dịu giọng bảo a tỷ:
"Hôm nay ta không thể đi cùng nàng."
"Mẫu hậu muốn ta cùng đến."
"Ở nhà ngoan ngoãn chờ đi."
"Vài hôm nữa vải thiều tiến cung, ta sẽ mang một ít ra."
"Chúng ta cùng lên núi Bạch Mã thưởng thức."
Đôi mắt a tỷ lập tức sáng rực.
Nàng đắc ý liếc ta một cái.
Rồi gật đầu như gà mổ thóc.
"Nếu La Ngọc Phù si tâm vọng tưởng."
"Đi cầu những thứ vốn không thuộc về mình."
"Chàng nhất định không được đáp ứng."
Nàng còn nghiêm túc dặn dò Tiêu Cẩm Hạc.
Đáng tiếc nàng không biết.
Trước đó Tiêu Cẩm Hạc đã bí mật gửi thư cho ta.
Hắn bảo ta đừng tiếp tục giận dỗi.
Đừng vì tức khí mà giao phó cả đời mình cho một người tầm thường như Trần Hoài Dục.
Hắn còn nói.
Hắn có thể ban cho ta vị trí Trắc phi.
Giữa từng câu từng chữ đều là sự bố thí cao cao tại thượng.
Như thể ta nên quỳ xuống cảm tạ ân điển ấy.
Ta đoán.
Là vì đột nhiên ta không còn quay quanh hắn nữa.
Hắn không quen.
Cho nên mới quay đầu ném cho ta một viên kẹo ngọt.
Muốn ta tiếp tục nâng niu hắn.
Tiếp tục để hắn tận hưởng cảm giác được người khác yêu thương vô điều kiện.
Trước đây là ta mù quáng.
Luôn cho rằng hắn quang minh lỗi lạc như trăng sáng giữa trời.
Sau một giấc mộng dài.
Ta ngược lại nhìn rõ hơn rất nhiều.
Tiêu Cẩm Hạc chẳng qua chỉ là một kẻ phàm tục.
Tham lam.
Hư vinh.
Ích kỷ.
Dối trá.
Hắn luôn muốn chứng minh với mọi người rằng.
Mọi chuyện trên đời.
Đều nằm trong lòng bàn tay hắn.
Đối với a tỷ là vậy.
Đối với ta.
Cũng là vậy.
