Ta Gả Cho Kẻ Điên Ở Bắc Cảnh - Chương 7

Cập nhật lúc: 22/06/2026 06:02

17.

Lệnh cấm túc của a tỷ kéo dài mãi cho đến ngày sinh thần của nàng.

Có lẽ phụ thân và mẫu thân cảm thấy có phần có lỗi với nàng.

Cho nên yến tiệc sinh thần lần này được tổ chức vô cùng long trọng.

Những nhân vật có danh tiếng trong kinh thành gần như đều được mời đến.

Không ít thanh niên tài tuấn cũng tới chúc thọ.

Trần Hoài Dục cũng nằm trong số đó.

Hắn đứng một mình bên hành lang.

Thản nhiên đùa nghịch con chim sẻ trong l.ồ.ng.

Thỉnh thoảng có đồng liêu đến bắt chuyện.

Hắn nghe nhiều hơn nói.

Phong thái thanh nhã đến mức khiến người ta khó có thể dời mắt.

Một người như vậy.

Sao lại có thể kết giao với Chu Lữ Vinh?

Hoàn Nhan Thuật từng nói Trần Hoài Dục sẽ ăn sạch ta đến cả xương cũng không còn.

Nhưng ta và hắn không oán không thù.

Hắn hà tất phải nhằm vào ta?

Huống hồ từ sau khi thánh chỉ tứ hôn ban xuống.

Trần Hoài Dục chưa từng gửi thêm cho ta một tấm thiếp nào.

Hắn hành xử có lễ có độ.

Dường như đang cố ý giữ khoảng cách vì danh tiếng của ta.

Nếu thật muốn nói ai có lòng dạ khó lường với ta.

Thì chính là Hoàn Nhan Thuật.

Hắn còn chẳng có tư cách nói người khác.

Suốt ngày trừng mắt nhìn ta như muốn bóp c.h.ế.t ta vài lần mới hả giận.

Hôm nay.

Mẫu thân cố ý để a tỷ nhìn ngắm các công t.ử trong yến tiệc.

Muốn xem nàng có vừa mắt ai hay không.

Nhưng nàng chẳng nói chẳng rằng.

Chỉ ngồi giữa đám đông với vẻ mặt uể oải.

Cho đến khi Tiêu Cẩm Hạc xuất hiện.

Đôi mắt nàng mới sáng lên.

Nhưng hắn chỉ nói một câu:

"Sinh thần vui vẻ."

Sau đó liền quay người đi về phía ta.

Hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một chiếc hộp gấm.

Mỉm cười đưa cho ta.

"Hai ngày trước ta tìm được một đôi bích ngọc trâm."

"Vừa hay hai tỷ muội mỗi người một chiếc."

Hiện giờ ta là Thái t.ử phi tương lai danh chính ngôn thuận.

Tiêu Cẩm Hạc đương nhiên không thể giống như trước.

Công khai thiên vị a tỷ quá mức.

Ánh sáng trong mắt a tỷ lập tức vụt tắt.

Ta cũng chẳng thấy hả hê gì.

Ngược lại có chút cảm khái.

Ngay cả trong giấc mộng.

Sau khi ta c.h.ế.t.

Sau khi hắn dẹp bỏ tất cả chướng ngại giữa hắn và a tỷ.

Thì cuối cùng.

A tỷ sẽ có kết cục thế nào.

Ai nói trước được đây?

Tiêu Cẩm Hạc không phải đang lấy lòng ta.

Hắn chỉ đang diễn cho người khác xem.

Để khỏi mang tiếng thay lòng đổi dạ.

Hắn cũng hiểu rõ.

Ngôi vị Thái t.ử của mình vốn như đi trên băng mỏng.

Thánh thượng luôn dõi theo hắn.

Hắn không thể phạm sai lầm.

Nghĩ đến trong giấc mộng.

Lúc Tiêu Cẩm Hạc ngang nhiên xông vào ni am cướp người.

Là bởi khi ấy long thể của Thánh thượng đã không còn khỏe mạnh.

Không đủ sức quản hắn nữa.

A.

Tên tiểu nhân lòng lang dạ sói này.

Đến cả đồ vật hắn tặng.

Ta cũng thấy ghê tởm.

"Điện hạ."

"Đôi ngọc trâm này tặng cho ta và a tỷ."

"Chẳng lẽ là muốn ví chúng ta với Nga Hoàng và Nữ Anh?"

Tiêu Cẩm Hạc muốn giả vờ thâm tình.

Ta càng muốn lột sạch lớp da ngụy trang của hắn.

Hắn nheo mắt.

Vậy mà vẫn nhịn được cơn giận.

Mở chiếc hộp trong tay.

Lấy ra cây trâm bích ngọc.

Tự tay cài lên tóc ta.

"Nếu A Phù không thích kiểu này."

"Cô sẽ tìm kiểu khác cho nàng."

Quả thật là bậc thầy giả ngốc.

Nếu là trước kia.

A tỷ đã sớm lao tới làm loạn với hắn rồi.

Nhưng hôm nay nàng lại khác thường.

Chỉ thất thần nhìn về một hướng.

Ta thuận theo ánh mắt nàng nhìn sang.

Chỉ thấy một góc tường vắng vẻ.

Đêm xuống.

Ta đang chuẩn bị nghỉ ngơi.

Mẫu thân bỗng tới tìm.

Bà ngồi trước bàn.

Âm thầm lau nước mắt.

"A Phù."

"Con xem như bù đắp cho a tỷ con những năm tháng lưu lạc bên ngoài."

"Đem cây trâm Thái t.ử tặng trả lại cho A Trân đi."

"Nó cứ canh cánh mãi chuyện này."

"Khóc đến đôi mắt sắp hỏng rồi."

"Làm nương nhìn mà đau lòng."

Những nhát d.a.o mẫu thân đ.â.m vào tim ta.

Từ trước đến nay đều mềm mại như vậy.

Bà luôn áy náy với a tỷ.

A tỷ hoạt bát lanh lợi.

Miệng lưỡi ngọt ngào.

Luôn có thể khiến bà vui vẻ.

Còn ta thì khô khan vô vị.

Ngay cả lời tri kỷ cũng chẳng biết nói cho dễ nghe.

Người bà yêu nhất.

Là a tỷ.

Ta biết.

Ta không trách sự thiên vị ấy.

Bởi lòng người vốn dĩ không công bằng.

Ta chỉ không muốn tiếp tục gánh những tội lỗi vốn không thuộc về mình.

"Mẫu thân."

"Con biết người đau lòng cho a tỷ."

"Nhưng con không nợ tỷ ấy."

"Con có thích ăn đồ ngọt hay không."

"Con có phải người thích xúi giục kẻ khác hay không."

"Người là mẫu thân của con."

"Người rõ hơn ai hết."

"Người muốn yêu thương a tỷ thì cứ đường đường chính chính mà yêu thương."

"Nữ nhi không trách người."

"Chỉ trách bản thân không đủ khiến người yêu thích."

"Nhưng con không muốn tiếp tục nghe những lời bóng gió."

"Không muốn mọi người mãi đổ lỗi chuyện a tỷ thất lạc lên đầu con."

"Làm vậy cũng không thể thay đổi sự thật rằng."

"Khi ấy chính người lớn đã không bảo vệ tốt hài t.ử."

"Tội lỗi này."

"Con đã gánh quá nhiều năm."

"Con gánh không nổi nữa."

"Mẫu thân."

"Từ hôm nay trở đi."

"Con không muốn nghe bất kỳ ai bảo con phải bù đắp cho a tỷ."

"Con không nợ tỷ ấy."

Ta khoác thêm áo ngoài.

Lục tìm từ tận đáy hộp trang sức ra cây ngọc trâm kia.

Chỉ cần nhìn thấy nó.

Toàn thân ta đều thấy khó chịu.

Vốn còn chưa nghĩ ra nên xử lý thế nào.

Nhân tiện mượn cớ này mà tống khứ nó đi luôn.

Tiếng khóc của mẫu thân đột nhiên ngừng lại.

Bà vừa xấu hổ vừa tức giận.

Muốn phản bác lại chẳng biết nói gì.

Ta cũng không để ý đến bà nữa.

Cầm cây trâm trong tay.

Bước thẳng về phía viện của a tỷ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.