
Ta Gả Cho Người Trân Trọng Ta
Từng sa chân vào Giáo Phường Tư, mang tiếng chốn lầu xanh, nên vị hôn phu luôn nhìn ta bằng ánh mắt coi thường.
Dù đã qua nghiệm thân, chứng thực vẫn còn giữ trinh tiết, biểu muội hắn vẫn một hai gọi ta là "kẻ bán phấn buôn hương".
Ta biết rõ nương hắn vốn nhắm biểu muội làm con dâu.
Nhưng chỉ cần hắn yêu thương, trân trọng, người đời dèm pha ra sao ta chẳng bận lòng.
Cho đến một ngày, ta cầm sào trúc tính hái chùm quýt trên cao, rồi quay lại đùa với di mẫu:
"Di mẫu nhìn xem, con đúng là biết trèo cây hái quả cao mà."
Hắn đứng ngay phía sau, lạnh lùng buông lời mỉa mai:
"Đúng là kẻ từng ở Giáo Phường Tư, thói chốn lầu xanh khó bỏ, lúc nào cũng chực trèo cao, rốt cuộc vẫn là hạng xương hèn cốt rẻ."
Chính ta cũng thấy ê chề mặt mũi.
Người ta đã buông lời khinh bạc đến thế, ta còn trơ tráo bấu víu làm chi.
Bèn vội vội vàng vàng tìm đại một người rồi gả cho xong chuyện.








![[tn] Người Đàn Ông Của Đại Lão Tu Tiên](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F69e839cf3df6b2c18d0a2254.jpg%3Ftime%3D1776826833085&w=3840&q=75)



