Ta Gả Cho Thế Tử Sắp Chết - Chương 8

Cập nhật lúc: 19/09/2026 05:09

Tạ Lan Nhân nói những năm qua chỉ có thể cố gắng áp chế độc tính, không dám dùng biện pháp quá mạnh.

Bây giờ đã tìm ra nguồn gốc của độc d.ư.ợ.c, ngược lại có thể thử loại bỏ tận gốc.

Chỉ là quá trình ấy vô cùng nguy hiểm.

Chỉ cần sơ sẩy một chút, Tạ Vân Tranh có thể sẽ không sống nổi.

Đây là lần đầu tiên bốn người ca ca, tỷ tỷ không thay chúng ta quyết định.

Bọn họ ngồi lặng lẽ ở gian ngoài, yên tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy có chút không quen.

Tạ Vân Tranh quay sang nhìn ta.

"Nàng muốn ta thử sao?"

"Đây là mạng của chàng, sao lại hỏi thiếp?"

"Bởi nếu ta c.h.ế.t, nàng sẽ thành quả phụ."

"Vậy thiếp sẽ ôm bài vị của chàng đi ăn cỗ, để ngày ngày chàng đứng nhìn mà chẳng được ăn gì."

Chàng bật cười.

Ngay sau đó lại ho sặc sụa một trận.

Đợi cơn ho qua đi, chàng nhìn ta, vẻ mặt nghiêm túc hẳn.

"Ta muốn thử."

Ta gật đầu.

"Vậy thì thử."

"Nàng không định khuyên ta cứ sống yên ổn thêm vài năm sao?"

"Sự yên ổn mà chàng nói là mùa đông vừa đến đã chẳng thể bước chân ra khỏi cửa, ban đêm ho đến mức không ngủ được, đi cùng thiếp mới nửa con phố đã phải dừng lại nghỉ ba lần."

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y chàng.

"Tạ Vân Tranh, thiếp muốn cùng chàng đi xa hơn một chút, đến những nơi khác để thưởng thức thật nhiều món ngon."

"Thiếp không muốn mỗi lần ra ngoài đều phải hỏi Tạ Lan Nhân xem hôm nay chàng có thể đi được bao nhiêu bước."

Ngoài cửa lập tức vang lên giọng bất mãn của Tạ Lan Nhân.

"Có gì không tốt nếu hỏi ta?"

Tạ Thanh Sương nhanh ch.óng kéo tỷ ấy đi xa.

Việc loại bỏ hàn độc được quyết định tiến hành sau bảy ngày.

Đêm hôm ấy, cả bốn người đều không rời khỏi nơi này.

Đại ca ngồi giữa sân mài đao.

Mài được một lúc, huynh ấy mới sực nhớ lần này căn bản chẳng dùng đến nó.

Nhị ca gọi cả chưởng quỹ của tiệm quan tài lẫn tiệm hỉ sự tốt nhất kinh thành tới.

Sau đó huynh ấy lại tức giận c.h.ử.i ầm lên rồi đuổi người của tiệm quan tài đi.

Tạ Thanh Sương ôm y thư đọc suốt một đêm, dù thực tế một chữ trong đó tỷ ấy cũng chẳng hiểu.

Tạ Lan Nhân thì tự nhốt mình trong d.ư.ợ.c phòng, hết lần này đến lần khác tính toán lại liều lượng của từng vị t.h.u.ố.c.

Đến lúc ấy ta mới chợt hiểu ra, hóa ra bọn họ cũng không phải người có thể làm được mọi thứ.

Khi ta và Tạ Vân Tranh bị thương, bọn họ sẽ nổi giận, sẽ xông thẳng vào cung, sẽ tìm bằng được tất cả những người có thể tìm và mọi loại t.h.u.ố.c có thể cứu chúng ta.

Nhưng khi thật sự phải đứng trước lựa chọn liên quan đến tính mạng, bọn họ cũng sẽ biết sợ.

Tạ Vân Tranh đứng bên cửa sổ, nhìn bốn người bên ngoài thật lâu.

"Trước đây ta luôn nghĩ, mình phải sống sót chỉ vì không muốn các tỷ tỷ đau lòng."

"Thế còn bây giờ?"

Chàng quay đầu nhìn ta.

"Bây giờ ta còn muốn cùng nàng ăn thêm thật nhiều bữa nữa."

"Chỉ vài bữa thôi à?"

"Vậy còn phải xem phu nhân định ăn đến năm bao nhiêu tuổi."

"Tám mươi."

"Hơi khó đấy."

"Vậy chàng phải cố gắng lên."

Chàng gật đầu.

“Được.”

Trong bảy ngày chờ đợi, Tạ Vân Tranh lần lượt đem điền khế, phòng khế của Hầu phủ cùng toàn bộ số bạc riêng của mình giao lại cho ta.

Chàng còn để lại ba bức thư.

Một bức gửi cho hai vị tỷ tỷ.

Một bức dành cho các ca ca của ta.

Bức cuối cùng được chàng giấu dưới hộp trang điểm của ta.

Ngay trước mặt chàng, ta lấy bức thư ấy ra rồi thẳng tay ném vào chậu than.

Chàng muốn ngăn cũng đã muộn, góc giấy nhanh ch.óng bén lửa, ngọn lửa lập tức bùng lên.

"Tống Mãn Doanh!"

Đây là lần đầu tiên chàng gọi thẳng cả họ lẫn tên ta như vậy.

"Di ngôn thì đợi đến khi thật sự c.h.ế.t rồi hãy viết."

Ta dùng kẹp than khẽ đảo lớp than hồng.

"Việc chàng nên làm lúc này là nhớ bù cho thiếp một bữa canh thịt dê ở quán phía đông thành mà chàng vẫn còn nợ."

Chàng còn định nhắc đến chuyện nếu chẳng may xảy ra điều gì.

Ta đặt chiếc kẹp than xuống bên cạnh chậu.

"Chính chàng là người nói muốn thử, vậy thì đừng âm thầm tính chuyện tìm người khác để thiếp tái giá nữa."

Chàng sững người trong giây lát.

"Sao nàng biết ta viết những gì?"

"Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần làm chuyện trái với lương tâm, chàng đều có thói quen gấp giấy thành ba nếp rồi mới viết thư."

"Năm ngoái chàng lén uống t.h.u.ố.c sau lưng thiếp cũng thế."

Tạ Vân Tranh im lặng hồi lâu, sau đó kéo ta ngồi xuống bên giường.

"Mãn Doanh, ta chưa từng nghĩ đến chuyện đẩy nàng cho người khác."

"Vậy chàng viết thư để làm gì?"

"Ta chỉ sợ sau này nàng phải sống một mình."

Sống mũi ta cay lên.

Ta cúi đầu, trừng mắt nhìn chàng.

"Thiếp có bốn vị ca ca tỷ tỷ, lại quen biết không ít chưởng quỹ t.ửu lâu."

"Có nhiều người như vậy ở bên, làm sao thiếp có thể cô đơn được?"

"Cũng phải."

Chàng gật gù.

"Vậy ta càng không thể c.h.ế.t."

"Nếu thiếu ta, mấy vị chưởng quỹ kia chẳng còn lý do gì để tặng thêm điểm tâm cho nàng nữa."

Ngày tiến hành nhổ độc, ta ngồi canh bên ngoài d.ư.ợ.c phòng suốt sáu canh giờ.

Trong d.ư.ợ.c phòng từng có một lúc tình thế trở nên nguy cấp nhất, mạch của Tạ Vân Tranh đột nhiên biến mất.

Tạ Lan Nhân đứng bên trong lập tức gọi người mang Noãn Tủy Ngọc vào.

Đến khi ta đưa khối ngọc tới nơi, hai tay đã run đến mức không thể tháo nổi sợi dây đỏ.

Cuối cùng, ta chỉ có thể dùng răng c.ắ.n đứt sợi dây.

Trước khi cánh cửa khép lại, ta còn kịp nhìn thấy Tạ Vân Tranh nằm bất động trên giường êm.

Đến khoảnh khắc ấy, ta mới thật sự biết sợ.

Ta không sợ trở thành quả phụ.

Ta cũng chẳng sợ sau này không còn người cùng mình đi khắp nơi tìm món ngon.

Điều khiến ta sợ hãi là chợt nhớ đến lời hẹn của chúng ta.

Chúng ta đã nói sẽ cùng nhau sống đến tám mươi tuổi.

Vậy mà chàng còn chưa từng cùng ta bước ra khỏi kinh thành.

Ngay cả bát canh thịt dê ở phía đông thành còn nợ ta, chàng cũng chưa kịp cùng ta uống một lần.

Ta đập mạnh vào cửa, gọi vọng vào trong.

"Tạ Vân Tranh, nếu chàng dám quỵt món nợ này, thiếp sẽ ném đồng tiền đồng của chàng xuống hố xí!"

Tất cả mọi người trong sân đều quay sang nhìn ta.

Một lúc sau, từ trong phòng truyền ra tiếng Tạ Lan Nhân vừa mắng vừa nghẹn ngào.

"Tỉnh rồi!"

"Muội mau im miệng đi, đừng kích thích đệ ấy nữa!"

Ta dựa lưng vào cánh cửa, chậm rãi trượt xuống đất.

Hai chân mềm nhũn, đến đứng cũng chẳng đứng nổi.

Thế nhưng ta lại bật cười.

Trong phòng liên tục có người bê những chậu m.á.u đen đặc ra ngoài.

Đại ca đi đi lại lại giữa sân.

Nhị ca gảy sai bàn tính tận ba lần.

Tạ Thanh Sương c.h.é.m gãy hai thanh lan can.

Mãi đến lúc trời nhá nhem, cánh cửa d.ư.ợ.c phòng mới cuối cùng cũng mở ra.

Tạ Lan Nhân mồ hôi ướt đẫm người, chỉ nói đúng một câu.

"Giữ được mạng rồi."

Ta lập tức lao vào trong.

Tạ Vân Tranh vẫn chưa tỉnh.

Khối Noãn Tủy Ngọc được đặt trước n.g.ự.c chàng, nhưng bàn tay chàng lại hơi khép lại, như thể vẫn đang chờ đợi một thứ gì đó.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ta Gả Cho Thế Tử Sắp Chết - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD