Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Thét - Chương 101: Vạn Người Chú Ý

Cập nhật lúc: 16/03/2026 05:15

Trên quảng trường của Thiên Khôi Phong, nền gạch sáng bóng như gương. Giữa không trung là tầng tầng lớp lớp ảo ảnh như thành quách, núi non, sông suối, tựa như một thế giới thu nhỏ hiện ra trong màn sương huyễn ảo.

Bên trong ảo cảnh đó, có vô số chấm đen nhỏ như hạt vừng đang chuyển động - đó chính là các đệ t.ử tham dự tỉ thí. Chỉ cần người xem tập trung thần thức vào một điểm, hình ảnh nơi đó lập tức được phóng to giúp họ nhìn rõ từng người bên trong, chỉ là nghe không được những gì bọn họ nói mà thôi.

Cuộc tỷ thí mới bắt đầu chưa đầy một khắc thì đã có mấy đệ t.ử Thiên Diễn Tông lần lượt bị đ.á.n.h bay khỏi ảo cảnh, ngã mạnh xuống nền gương.

Các tu sĩ Thiên Diễn Tông ai nấy mặt mày không vui, trong khi Thạch Chung Sơn cùng nhóm kim đan chân nhân và đệ t.ử Trúc Cơ của Quy Nguyên Kiếm Tông thì lại tinh thần phấn chấn, vẻ mặt đắc ý.

Thạch Chung Sơn uống cạn chén tiên trà, lau miệng, cười nói: “Lần tỷ thí giữa đệ t.ử Quy Nguyên Kiếm Tông và Thiên Diễn Tông này, có lẽ hơi thiệt cho bên các người nên ta mang đến ba mươi viên Trúc Cơ đan thêm mấy thanh pháp kiếm đặc chế của tông ta làm phần thưởng phụ. Ngoài ra còn có vật này, để làm phần thưởng cho người thắng hạng nhất.”

Nói rồi, y xoay tay, trong lòng bàn tay xuất hiện một viên châu màu bạc to cỡ trái nhãn, tỏa ánh kim loại lạnh lấp lánh.

Đám tu sĩ xung quanh lập tức sáng mắt.

Một người bên cạnh hỏi: “Đó là… kiếm đan sao?”

Thạch Chung Sơn gật đầu: “Không sai. Viên kiếm đan này do một kim đan chân truyền đệ t.ử của tông ta sau khi kết anh thất bại mà tọa hóa, lấy bản mệnh kiếm cùng kiếm ý của chính mình luyện hóa thành. Vật này tương đương một phù bảo, chứa một phần mười sức mạnh của kim đan tu sĩ. Nếu vận dụng hết công lực, c.h.é.m g.i.ế.c một hai tu sĩ Trúc Cơ dễ như trở bàn tay.”

“Kẻ chưa lĩnh ngộ kiếm ý cũng có thể dùng kiếm đan này để dưỡng kiếm khí, tham ngộ kiếm ý trong đó. Kiếm ý ẩn trong viên đan này là ‘Truy Phong Kiếm Ý’ do Truy Phong Kiếm Tôn sáng tạo. Thằng nhóc Trác Thanh Phong kia thèm viên đan này đã lâu, nếu không vì nó với tính kiêu ngạo của hắn thì còn lâu mới chịu đến tham dự tỉ thí của quý tông.”

Lúc này, Ôn Diệu hiện thân bên cạnh Thạch Chung Sơn, cầm lấy viên kiếm hoàn ngắm nghía, trêu chọc: “Không phải mấy vạn năm trước Truy Phong Kiếm Tôn đã đổi tên thành Truy Vân Kiếm Tôn rồi sao? Sao các người vẫn còn tu luyện Truy Phong Kiếm Ý mà không chuyển sang Truy Vân Kiếm Ý?”

Vừa nghe đến đó, đệ t.ử Quy Nguyên Kiếm Tông ai nấy mặt tối sầm.

Chuyện xưa ai cũng biết Truy Phong Kiếm Tôn từng si mê Lục Hành Vân, cam nguyện làm hộ vệ cho nàng, bị coi là chuyện tình đáng thương nhưng cũng là vết đen muôn đời của Quy Nguyên Kiếm Tông.

Thế nên, với bọn họ, cái danh “Truy Vân Kiếm Tôn” là điều tuyệt đối không ai dám nhắc tới.

Thạch Chung Sơn ho nhẹ hai tiếng, cố giữ bình tĩnh: “Lục Ải Chân Tôn nói đùa rồi.”

Đúng lúc ấy, trong ảo cảnh có hai đệ t.ử Quy Nguyên Kiếm Tông bị hất văng ra ngoài, quần áo rách rưới, người thì cháy sém đen thui, trông vô cùng t.h.ả.m hại.

Đệ t.ử Thiên Diễn Tông liền thở phào nhẹ nhõm, cười lớn trêu chọc:

“Sao rồi, gặp ai mà bị đ.á.n.h cho ra nông nỗi thế?”

“Nhìn kìa, chẳng phải là Trác Thanh Phong sao?”

Mọi người nghe vậy đồng loạt nhìn lại. Quả nhiên, bên trong ảo cảnh, Trác Thanh Phong đang đối đầu với ba đệ t.ử Thiên Diễn Tông.

Thạch Chung Sơn liền vươn vai, có vẻ đắc ý: “Thằng nhóc này ra tay xưa nay chẳng biết nặng nhẹ, lát nữa mà có lỡ làm thương đệ t.ử quý tông, mong chư vị lượng thứ.”

Ôn Diệu không đáp, ánh mắt lại dừng trên Giang Nguyệt Bạch trong trận, khẽ lẩm bẩm: “Là nha đầu đó à… Cửu Xuyên từng nhờ ta để ý giúp nó, thật xui xẻo, sao lại đụng ngay Trác Thanh Phong thế này.”

Ngay lập tức, vì sự xuất hiện của Trác Thanh Phong, toàn bộ ánh nhìn đều đổ dồn về phía hắn.

Thế giới trong gương

Trác Thanh Phong sắc mặt lạnh tanh, hai tay khoanh trước n.g.ự.c, ôm kiếm đi từng bước chậm rãi.

Tề Thiên Bảo và Tiết Bắc vừa thấy hắn thì tái mặt, chẳng nghĩ ngợi gì liền quay đầu bỏ chạy. Giang Nguyệt Bạch siết c.h.ặ.t tấm phù độn thổ, toàn thân cảnh giác cao độ.

Trác Thanh Phong dừng lại, hơi nhướng mắt, khí thế sắc bén.

Một tiếng rít vang lên kiếm khí tụ thành lốc xoáy, tựa như vô số lưỡi d.a.o hòa làm một, cuốn phăng cây cỏ, nghiền nát đất đá rồi ào ào lao tới.

Giang Nguyệt Bạch lập tức thi triển bùa độn thổ tránh đi, còn Tề Thiên Bảo và Tiết Bắc chưa kịp hét lên thì đã bị nuốt chửng trong cuồng phong kiếm khí.

Ánh mắt Trác Thanh Phong quét qua, dừng lại trên người Giang Nguyệt Bạch.

Gió nổi lên, cỏ lay động, không khí im lặng đến rợn người, nhưng sát khí dày đặc.

Giang Nguyệt Bạch cảm nhận được một luồng khí vô hình bao trùm xung quanh, phong kín không gian trong vòng ba trượng.

Nàng biết rõ dù chạy hướng nào, những luồng gió kia sẽ hóa thành kiếm sắc c.h.é.m nàng nát vụn.

Đó chính là kiếm ý, loại uy áp vô hình mạnh mẽ như sấm sét.

Giang Nguyệt Bạch giơ tay, cây Thương Sấm Sét từ trong tay áo bay ra, nằm gọn trong tay nàng.

“Xẹt!”

Lưỡi thương lóe sáng, tia điện như rắn bạc uốn lượn, c.h.é.m xuyên không khí, va chạm với kiếm ý vô hình giữa trời đất.

Gió gào thét, sấm sét nổ vang,

trời đất tối sầm, áp lực nặng nề,

hai người đứng đối diện nhau, gió cuộn như bão, lá cỏ bị xé vụn bay tán loạn.

Sắc mặt Trác Thanh Phong chợt biến, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm Giang Nguyệt Bạch.

Trong tầm mắt hắn, thiếu nữ như ánh trăng giữa trời, tay cầm thương sét mà đứng sừng sững. Nhưng trong thần thức của hắn lại không hề thấy thân ảnh con người, chỉ có tia sét điên cuồng như rồng uốn lượn giữa trời, gầm rền không dứt.

Hắn lập tức rút kiếm, toàn thân căng lên, cảnh giác đến cực điểm: “Không ngờ trong Thiên Diễn Tông lại có ngoạ hổ tàng long*! Báo tên đi!”

*Ngoạ hổ tàng long: Nơi này ẩn giấu nhiều nhân tài kiệt xuất mà người ngoài không biết.

Lúc này, quảng trường bên ngoài im phăng phắc.

Người xem há hốc mồm, kẻ cầm trà quên cả uống, ai nấy đều kinh ngạc nhìn thiếu nữ đang đối đầu với Trác Thanh Phong.

Hai người tuy chưa ra chiêu thực sự nhưng trong mắt các Kim Đan Chân Nhân và Nguyên Anh Chân Quân, họ đã thấy rõ kiếm ý của Trác Thanh Phong và võ thế của Giang Nguyệt Bạch va chạm lẫn nhau, bao phủ quanh thân cả hai, giao thoa dữ dội ở giữa đến mức gió cũng bị nghiền nát, nên người thường không cảm nhận được gì.

Phải biết rằng, kiếm ý hay võ thế, tuy có thể lĩnh ngộ từ thời Luyện Khí kỳ nhưng đó là thiên phú một vạn người mới có một, vừa phải có ngộ tính cao, lại cần vận khí cực lớn mới làm được.

Trác Thanh Phong vốn là thiên tư hiếm có, linh căn tương tự Truy Phong Kiếm Tôn, được tông môn bồi dưỡng trọng điểm từ nhỏ, hiểu kiếm ý là điều nằm trong dự liệu.

Nhưng người của Thiên Diễn Tông lĩnh ngộ được võ thế, lại là chuyện chưa từng có suốt mấy trăm năm. Kể từ khi Lăng Quang Hàn (Quang Hàn Kiếm Quân) lúc Luyện Khí kỳ từng ngộ ra Sương Hàn Kiếm Ý thì chưa ai làm được nữa.

Cảnh tượng này khiến cả hai tông đều sửng sốt.

Ôn Diệu và Ôn Từ liếc nhau, đám người quen Giang Nguyệt Bạch như Công Tôn Trúc, Hồng Đào, Du Thu Trì đều c.h.ế.t lặng, như thể chưa từng quen biết nha đầu mới chỉ mười hai tuổi này.

Đặc biệt là Công Tôn Trúc và Hồng Đào, họ biết nàng giỏi nhưng chỉ tưởng giỏi trồng trọt, chế tạo con rối, nào ngờ tu hành lại kinh người đến thế.

Thạch Chung Sơn chỉ tay hỏi: “Nàng là ai? Ta đã tra qua tất cả đệ t.ử luyện khí kyd xuất sắc của Thiên Diễn Tông, không hề thấy cái tên này! Chẳng lẽ các người cố ý giấu một quân át chủ bài?”

Ôn Từ khẽ ho, trong lòng dở khóc dở cười — đứa nhỏ này còn muốn cho nàng bất ngờ đến bao giờ nữa đây, ta quả thật xem thường nó rồi.

Ôn Diệu lấy lại bình tĩnh, thản nhiên nói: “À, chúng ta cũng không biết rõ, chắc chỉ là một tiểu bối vô danh thôi. Phất Y, ngươi có quen không?”

Phất Y Chân Quân cau mày nhìn kỹ hình ảnh trong ảo cảnh, cố lục tìm trí nhớ, cuối cùng cũng không nhớ ra: “Hình như đã gặp ở đâu nhưng chẳng ấn tượng gì cả.”

Ôn Diệu quay sang hỏi những người khác, ai nấy đều lắc đầu không một ai dám nhận là biết nha đầu đó.

Mấy Kim Đan chân nhân từng dạy Giang Nguyệt Bạch trước đây như Linh Quân và Cổ Tuyền thì che mặt, xấu hổ vô cùng bọn họ cứ tưởng đó là nàng bé ngây ngô, nào ngờ lại là thiên tài tuyệt thế!

Ôn Diệu nhún vai: “Thấy chưa, chỉ là tiểu bối vô danh thôi, Chung Sơn Chân Quân không cần quá ngạc nhiên.”

Nói rồi, bà nâng bình rượu uống một ngụm để trấn tĩnh, trong lòng thì rủa thầm:“Tên Lê Cửu Xuyên c.h.ế.t tiệt, giấu kỹ như vậy mà không nói cho ta biết, còn bảo ta ‘chiếu cố’ nàng bé này? Ta chiếu cố kiểu gì được đây!”

Cả bên trong lẫn bên ngoài đều căng thẳng cực độ.

Giang Nguyệt Bạch tay cầm trường thương, tóc tung bay trong gió, khí thế bừng bừng.

Nàng dõng dạc nói: “Ta, Giang Nguyệt Bạch cũng là người mang trong mình Ngũ linh căn!”

Rồng đang ngủ nay đã bị kinh động, một tiếng gầm, kinh động ngàn núi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.