Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Thét - Chương 150: Thế Cục Gấp Gáp
Cập nhật lúc: 10/04/2026 15:00
Rồng ngâm! Hổ gầm!
Tước hót! Quy rền!
Tứ tượng hiện hình, bốn trụ chống trời!
Cuồng phong mang theo uy thế sấm sét vạn quân quét ngang đại địa, gào thét tận chân trời.
Toàn bộ Thương Viêm chi địa rung chuyển dưới uy áp tứ tượng. Yêu thú rạp mình quỳ phục, độc trùng tan tác bỏ chạy, dị nhân cùng tà tu đồng loạt thổ huyết, rơi rụng khỏi không trung.
Dưới uy thần thú, vạn linh cúi đầu, chỉ có Giang Nguyệt Bạch treo mình giữa bầu trời tinh tú, y phục phần phật trong gió.
Linh khí hóa thành lốc xoáy từ bốn phương tám hướng ào ạt kéo tới, tràn vào các hư ảnh tứ tượng, mượn lực đại trận, trong tiếng gầm vang dội nâng đỡ cả bầu trời.
Giữa tâm phong nhãn, Giang Nguyệt Bạch mắt ngấn lệ nóng, tóc đen tung bay. Theo bầu trời dần được khởi động, sau lưng nàng, một vầng minh nguyệt khổng lồ, sáng trong, từ từ hiện ra, soi rạng khắp đại địa.
Cuồng phong dần lắng, pháp tắc bí cảnh từng bước ổn định. Nhưng để ổn định đến mức có thể tự do ra vào, không hạn tu vi, vẫn cần thêm thời gian để đại trận hoàn toàn dung hợp với Thương Viêm chi địa, hòa làm một thể.
Khắp nơi trong Thương Viêm chi địa, các tu sĩ lần lượt rời khỏi nơi ẩn nấp, ngẩng đầu nhìn trời, tất cả đều bị chấn động bởi thân ảnh kia — đứng trước minh nguyệt xanh trong, dưới ngân hà tinh đấu — tựa như thần nhân giáng thế.
Cảnh tượng ấy khắc sâu vào tâm trí những kẻ vừa tắm m.á.u cầu sinh, có lẽ cả đời cũng không thể quên.
“Đó là ai? Phất Y Chân Quân sao?”
“Không phải, Phất Y Chân Quân đâu có cánh.”
“Vậy nàng là ai?”
“Có khi nào… là một điểu nhân?”
*
Mười lăm phút trước, phía sau doanh trại tiền tiêu.
Vân Thường một mình đứng sau Kim Cương Tuyệt Linh Trận do Đường Vị Miên bày ra, điều khiển hơn mười con rết khổng lồ giáp đỏ như mãng xà, quyết chiến với dị nhân và tà tu không ngừng công kích bên ngoài.
Liệt hỏa hoành hành, tiếng gầm rền vang không dứt.
Pháp khí đủ màu lóe sáng ch.ói mắt, hỏa giáp phi thiên ngô xông loạn giữa đám đông, rồi từng con bị c.h.é.m rơi tan nát.
“Đường sư tỷ… tỷ mau lên!”
Vân Thường dốc hết sức, kích phát huyết mạch đặc thù để điều khiển hỏa giáp phi thiên ngô.
Nguồn sức mạnh ấy nàng cũng không rõ từ đâu mà có, chỉ nhớ khi còn rất nhỏ, mẫu thân từng nói: nàng là ngự thú sư trời sinh, không cần khế ước, chỉ cần ý chí đủ mạnh là có thể điều khiển bách thú.
“Không được… vẫn chưa được… Vân sư muội, muội cố gắng thêm chút nữa, ta khởi trận lại lần nữa!”
Đường Vị Miên quỳ ngồi giữa trận đồ phức tạp, hai tay run rẩy. Ba lần khởi trận đều thất bại, phi kiếm truyền thư trong trận vẫn không thể truyền tống ra ngoài.
Vân Thường c.ắ.n c.h.ặ.t môi. Linh trùng trên người nàng đã dùng cạn, Lôi Hỏa bị thương nặng, chỉ còn con khỉ lông xám biến thành cự viên miễn cưỡng chống đỡ, bảo vệ Du Thu Trì vẫn còn hôn mê.
Trên đường đi, hai người nhìn thấy không ít dấu vết chiến đấu. Hỏa giáp phi thiên ngô đã bị Trịnh Xung và Cố Liễu đi trước tiêu diệt không ít, khiến áp lực của họ giảm bớt.
Nhưng hai người ấy… cuối cùng vẫn đi quá xa.
Thi thể họ lúc này bị vứt bừa bãi trong bụi cỏ ven đường.
Ầm!
Đại địa rung chuyển, trận bàn tinh đấu đột nhiên bừng sáng trên bầu trời đêm, hút trọn ánh nhìn mọi người.
“Không ổn! Là hướng Thần Tịch Lĩnh! Mau tăng tốc chi viện!”
Nhiều dị nhân và tà tu rút lui, áp lực của Vân Thường lập tức giảm xuống.
Đường Vị Miên kinh hỉ ngẩng đầu, nước mắt trào ra: “Là sư phụ ta… nàng thành công rồi! Tốt quá rồi!”
Vân Thường mừng rỡ nhưng lòng chợt lạnh, vội nói: “Đường sư tỷ, tỷ phải nhanh hơn nữa. Pháp tắc bí cảnh vẫn cần thời gian ổn định. Nếu Thanh Nang T.ử biết trước biến cố trong bí cảnh, hắn nhất định sẽ ra tay trước khi mọi người kịp phản ứng. Chúng ta phải lập tức báo cho Cửu Xuyên Chân Quân biết chuyện của Thanh Nang Tử!”
Đường Vị Miên con ngươi co rút, cảm nhận rõ nguy cơ cận kề, lập tức cúi đầu điều chỉnh trận pháp, khởi trận lại.
“Một lũ phế vật! Ngay cả Kim Cương Tuyệt Linh Trận cũng phá không nổi, cút hết cho ta!”
Một gã tà tu đầu trọc lực lưỡng, tu vi Trúc Cơ hậu kỳ bước ra, bên hông đeo lệnh bài xương trắng, xông tới trước trận, giật phăng chuỗi Phật châu bằng đầu lâu trên cổ.
Nắm tay xương sọ mang theo huyết ảnh nặng nề, mưa sa gió giật nện thẳng lên kết giới trận pháp.
Huyết khí âm hàn bạo ngược ập tới, Vân Thường sợ hãi lùi lại, trơ mắt nhìn kết giới vỡ tan như giấy, chỉ kịp gọi những hỏa giáp phi thiên ngô còn sót lại lao lên.
“Không biết tự lượng sức!”
Gã đầu trọc cười lạnh, Phật châu đầu lâu gào thét bay ra, vừa chạm đã đ.á.n.h tan toàn bộ mấy chục con hỏa giáp phi thiên ngô còn lại.
Những đầu lâu cười khặc khặc quái dị, như cá mập ngửi thấy m.á.u, nuốt trọn thú hồn của chúng.
“Con nhóc kia, cái đầu tròn trịa thế này, vừa hay làm thêm một viên Phật châu!”
Âm phong quét mặt, Vân Thường lảo đảo lùi lại. Đường Vị Miên vẫn đang bày trận, Du Thu Trì còn hôn mê.
Nàng… không thể lùi!
Không còn thủ đoạn nào khác, Vân Thường dang tay, mang quyết tâm thề sống c.h.ế.t chắn phía trước.
Ầm!
Một ngọn hắc hỏa bùng lên từ người nàng, trong chớp mắt bao phủ toàn thân, tựa đôi cánh bướm, đen pha đỏ, bập bùng cháy rực.
Phật châu đầu lâu chạm vào ngọn lửa ấy liền tru lên t.h.ả.m thiết, tán loạn bỏ chạy, nhưng hắc hỏa như giòi bám xương, chẳng mấy chốc đã thiêu chúng thành tro bụi.
Gã đầu trọc cùng mấy tà tu dị nhân bên cạnh đều hoảng sợ trợn trừng mắt, không dám tin nhìn thiếu nữ trước mặt — tựa con bướm lửa.
Vân Thường cũng sững sờ. Một con bướm hắc hỏa mang hoa văn tự nhiên bay tới, đậu nhẹ lên ch.óp mũi nàng, khẽ vỗ cánh.
Khi hơi thở của bướm yếu dần, ngọn lửa trên người Vân Thường cũng tắt theo.
“Ta sẽ rút hồn ngươi!!”
Gã đầu trọc giận đến phát cuồng, tế ra một cây Hàng Ma Xử bằng xương trắng, trên đỉnh đầu lâu đôi mắt huyết lệ tham lam nhìn chằm chằm Vân Thường.
Hàn ý k.h.ủ.n.g b.ố đông cứng linh hồn nàng, không thể phản kháng.
Đi!
Hàng Ma Xử lao tới, Vân Thường tuyệt vọng mở to mắt.
Keng!
Một thân ảnh cao lớn bất ngờ xuất hiện, hai tay cầm đao c.h.é.m mạnh xuống Hàng Ma Xử. Vải đỏ rách trên tay áo mang theo mùi m.á.u quét qua mặt Vân Thường, khiến tâm nàng đang gồng đến cực hạn lập tức sụp xuống, nước mắt tuôn trào.
“Tiểu cô cô—!”
Du Thu Trì kiên quyết chắn trước người Vân Thường, ánh mắt lạnh lẽo, khí thế bừng bừng.
“Phần còn lại giao cho ta. Loại hàng này, còn chưa xứng để ta đặt vào mắt!”
Dứt lời, trong hộp bách bảo của Du Thu Trì, ba mươi sáu kiện pháp khí đồng loạt hiện ra, khí thế xuyên trời, đại sát tứ phương!
Sau lưng hai người, Đường Vị Miên đặt mạnh một chưởng vào trận tâm. Trận đồ phát sáng, hòa cùng tinh quang trên trời, từng vòng sáng bừng lên, nhanh ch.óng hội tụ vào trung tâm.
Ong!
Dòng khí nổ tung, Đường Vị Miên bị chấn bay, ngã xuống đất hộc m.á.u, nhưng vẫn gắng gượng bò dậy nhìn vào trong trận.
Phi kiếm truyền thư — đã biến mất!
Thế nhưng… d.a.o động vừa rồi… không đúng!
Cùng lúc đó, ngoài bí cảnh, trong đại doanh.
Thanh Nang T.ử đang lật xem y thư bỗng cau mày, trở tay lấy ra một khối ngọc phù đã rạn nứt, đột nhiên đứng bật dậy.
“Thanh Nang T.ử sư huynh, vừa rồi ta luyện công cảm thấy có gì đó không ổn, hình như vết thương cũ chưa lành. Huynh giúp ta xem một chút được không?”
Lê Cửu Xuyên bước vào lều, tay ấn đan điền, sắc mặt hơi tái.
Không khí trong lều căng thẳng mà vi diệu. Tay Thanh Nang T.ử trong tay áo nắm c.h.ặ.t rồi thả ra, lặng lẽ giữ lại một viên đan d.ư.ợ.c màu tím.
