Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "cày Cuốc" - Chương 2
Cập nhật lúc: 12/02/2026 04:00
Chương 002 Tiên Nhân Vuốt Đỉnh Ta
Rừng sâu tĩnh lặng, trên Đăng Tiên Giai không một bóng người. Gió lạnh thổi tới, Giang Nguyệt Bạch rùng mình một cái, ôm c.h.ặ.t lấy bản thân, khập khiễng bước lên trên. Mỗi bước đi, nàng đều cảm thấy trên vai như bị đè lên một tảng đá, khiến bước chân nặng nề. Giang Nguyệt Bạch nghiến răng chống chọi, một hơi lao lên mười bậc, phía trước đột nhiên xuất hiện một người đàn bà đang nằm dưới đất, hơi thở thoi thóp. "Mẹ!" Nước mắt Giang Nguyệt Bạch trào ra, lồm cồm bò đến bên cạnh người đàn bà. Người đàn bà đói đến mức chỉ còn một lớp da bọc xương, đôi môi khô nẻ, giơ tay vuốt ve mặt Giang Nguyệt Bạch. "Nguyệt nhi, mẹ mệt quá, không đi nổi nữa, cũng không tìm thấy gì cho Nguyệt nhi ăn nữa rồi. Chúng ta cứ nghỉ lại ở đây thôi, không đi nữa có được không? Đợi ngủ một giấc, Nguyệt nhi tỉnh lại nhất định sẽ đầu t.h.a.i vào một nhà tốt lành." Giang Nguyệt Bạch toàn thân chấn động, đột nhiên đứng bật dậy tránh xa người đàn bà. "Bà không phải mẹ tôi, mẹ tôi sẽ không nói những lời như vậy."
Giang Nguyệt Bạch nhớ lại năm bốn tuổi, hạn hán hoành hành, quê hương ba năm không một giọt mưa, tất cả mọi người đều phải đi chạy nạn, cha c.h.ế.t, em trai cũng c.h.ế.t, mẹ nàng cuối cùng cũng không trụ nổi, chỉ có nàng mạng lớn, bò ra được từ đống x.á.c c.h.ế.t. "Nguyệt nhi, bò đi, liều mạng cũng phải bò ra ngoài, cho dù chỉ còn lại một mình con, con cũng phải sống tiếp cho mẹ, nếu không mẹ có làm ma cũng không yên lòng đâu!" Giang Nguyệt Bạch mím môi ngăn nước mắt, nhìn người đàn bà trước mắt mỉm cười biến mất, hóa thành một luồng gió thanh quấn quanh người nàng, khiến nàng cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. "Mẹ, Nguyệt nhi nhớ mẹ lắm." Giang Nguyệt Bạch biết đó là giả, nhưng trong lòng vẫn thắt lại đau đớn, nàng quẹt nước mắt, nhân lúc có ngọn gió trợ lực, liều mạng đi lên.
Bậc thứ hai mươi! Gió thanh vừa tan, áp lực to lớn khiến nàng quỳ sụp xuống bậc đá, nhìn thấy từng đứa trẻ ăn xin từng tranh giành miếng ăn với mình, tay cầm gậy gộc, mặt mày hung ác. "Bản lĩnh không nhỏ nhỉ, vậy mà xin được màn thầu ăn, nộp ra đây, không thì hôm nay đ.á.n.h c.h.ế.t mày." Giang Nguyệt Bạch run b.ắ.n người, trong lòng sợ hãi, nhưng lại nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m hét lớn một tiếng: "Tao không sợ tụi mày!" Nói xong, nàng dựa vào một luồng khí thế liều mạng, nghênh đón gậy gộc của đám ăn xin kia mà bò lên trên. Cơn đau thấu xương, nàng vã mồ hôi hột, một gậy đập trúng chân, nàng ngã quỵ xuống, tay chân cùng dùng tiếp tục bò.
Bậc thứ ba mươi! Đám ăn xin phía sau biến mất không còn dấu vết, ngọn gió mát lành lướt qua cơ thể, thương thế tan biến hết. Giang Nguyệt Bạch còn chưa kịp vui mừng, một cái tát đã giáng xuống mặt nàng. Chát! "Mày chẳng qua chỉ là nha hoàn bên cạnh tiểu thư, vậy mà còn dám lén lút học chữ? Đã vậy nữ phu t.ử kia còn khen mày thông minh hiếu học, vậy thì mày vào kỹ viện mà học cho tốt đi! Lôi đi!" Mụ già béo mặt mày hung tợn chặn đường, một gã sai vặt đột nhiên xuất hiện lôi nàng xuống bậc thang. "Tôi học chữ có gì sai, buông tôi ra, tôi không phục!" Giang Nguyệt Bạch gào thét, nhưng nàng bị lôi đi càng lúc càng xa, mặc cho vùng vẫy thế nào cũng vô dụng. Vị nữ phu t.ử kia tốt bụng, dạy nàng nhận chữ còn đổi tên cho nàng là Giang Nguyệt Bạch, nhưng thứ xấu xa lại là lòng người. Bổn cũ soạn lại, Giang Nguyệt Bạch c.ắ.n một cái thật mạnh vào cánh tay gã sai vặt, liều mạng bò lên trên, đến trước mặt mụ già béo liền lao vào xô ngã bà ta. "Tôi không sai, tôi không chỉ muốn học chữ, sau này tôi còn muốn học nhiều thứ lợi hại hơn nữa, tôi không sợ các người!"
Ảo ảnh lại biến mất, lần này không có gió thanh, chỉ có gió lạnh thấu xương. "Không được dừng lại, mẹ đã nói, chỉ cần còn sức thì phải liều mạng mà bò." Giang Nguyệt Bạch nghiến răng, đỉnh lấy áp lực ngày càng nặng nề tiếp tục đi lên, bất kể nhìn thấy cái gì, nàng đều tự nhủ không được sợ. Con đường đăng tiên này là do tiên nhân chỉ cho nàng. Ngày đó nàng trốn khỏi kỹ viện, chạy thẳng vào núi sâu, lúc suýt chút nữa bị bắt lại thì nàng nhìn thấy đạo ánh sáng đẹp nhất đời mình. Như ánh trăng từ trời giáng xuống, mấy kẻ xấu kia trong chớp mắt đã bị đ.á.n.h bay ra ngoài. Nàng ngẩng đầu, thấy trăng mọc trên núi cao, biển mây mênh m.ô.n.g. Một nữ tiên áo xanh ngồi trên kiếm, lông mày biếng nhác, dải áo bay phấp phới, tay xách một bầu rượu, phóng khoáng tiêu sái. "Nhóc con, biết rõ chạy không thoát, tại sao còn chạy hả?" Đồng t.ử Giang Nguyệt Bạch rung động, miệng há hốc nửa ngày mới tìm lại được giọng nói của mình. "Lỡ như... chạy thoát thì sao?" "Đúng là ngốc nghếch."
Nữ tiên ngửa đầu uống rượu, Giang Nguyệt Bạch quỳ thụp xuống, ra sức dập đầu. "Cầu tiên nhân nhận lấy con, con muốn học tiên pháp." Nữ tiên dùng ống tay áo quẹt vết rượu nơi khóe miệng, lười biếng nói: "Không nhận được, không nhận được đâu, ta sắp phải phi thăng rồi, hôm nay uống chút nước vàng nên hồ đồ ra tay, làm nhiễu loạn mệnh số của ngươi." "Đã như vậy, thì nhiễu cho tới cùng luôn, tặng ngươi một trường vô thượng tiên duyên, cái đồ chơi rách nát này ta cũng không dùng tới nữa, cho ngươi vậy." Dứt lời, nữ tiên đột nhiên xuất hiện trước mặt Giang Nguyệt Bạch, vạt váy lụa mỏng lướt qua gò má nàng, một bàn tay đặt lên đỉnh đầu nàng. Tiên nhân vuốt đỉnh ta, kết tóc thụ trường sinh. Một luồng kim quang lóe lên, Giang Nguyệt Bạch ngơ ngẩn mở mắt, không cảm thấy có gì khác biệt. "Cứ đi về hướng Đông, vượt qua dãy núi Cửu Trọng, bước lên đỉnh Thanh Vân, chính là nơi tiên môn tọa lạc." Giang Nguyệt Bạch đầy vẻ lo lắng, dãy núi Cửu Trọng nguy hiểm trùng trùng, nàng nhỏ bé thế này làm sao vượt qua được. "Yên tâm, bản quân chỉ đường, ngươi nhất định có thể đến, không cần lo lắng sói lang hổ báo, chỉ xem ngươi có thể kiên trì được bao lâu." Nữ tiên ngự kiếm đi xa, biến mất giữa biển mây mênh m.ô.n.g, chỉ để lại một câu nói mang theo men rượu. "Tiên phàm hữu lộ, toàn bằng túc để nhất song phù, ngao du thiên địa, phóng lãng giang hồ. Đông phương Đan Khâu tây Thái Hoa, triều du Bắc Hải mộ Thương Ngô... Nhớ kỹ, tiên lộ, tất tranh!"
Đường đăng tiên dằng dặc, không thấy điểm dừng. Giang Nguyệt Bạch cúi đầu bò về phía trước, giữa lông mày ẩn hiện một chữ vàng. Tranh! Tranh một hơi thở, tranh một con đường.
Đang—— Tiếng chuông vang dội, hùng hồn túc mục. Chút ánh sáng cuối cùng nơi chân trời biến mất, Giang Nguyệt Bạch bị định tại chỗ, xung quanh lần lượt xuất hiện bóng dáng những người khác. Nàng không biết lúc này mình đang ở bậc thứ mấy, phía trước còn bậc thang rất dài, bảy tám người phân bố ở khắp các nơi trên bậc thang. Người ở xa nhất mà nàng có thể nhìn thấy là một cô bé, người tụt lại phía sau cô bé đó một chút, vậy mà lại là thằng bé trắng trẻo ban nãy ở cạnh nàng, mắng nàng là đồ ngốc. "Có thể leo cao như vậy, chắc chắn là người đặc biệt lợi hại rồi." Giang Nguyệt Bạch không nhịn được hâm mộ, nhưng nàng lập tức hít một hơi nhìn về phía sau, xem có bao nhiêu người đến cả kẻ có tư chất kém nhất như nàng cũng không bằng. Theo các bậc thang đi xuống, người càng lúc càng nhiều. Và ở giữa những người đó, nàng nhìn thấy Lâm Tuế Vãn. Bốn mắt nhìn nhau, cằm Giang Nguyệt Bạch khẽ hếch lên, Lâm Tuế Vãn tức thì đỏ hoe mắt, ấm ức ngồi thụp xuống bắt đầu khóc. Cô ta đã dốc hết sức mới qua được sáu mươi sáu bậc để vào ngoại môn, sao có thể bị một con nhóc thấp hèn vượt qua được. Những người khác cũng kinh ngạc, hâm mộ, ghen tị nhìn Giang Nguyệt Bạch, khiến nàng trở thành tâm điểm chú ý. Lúc này vị trí nàng đang đứng là bậc thứ tám mươi mốt.
Hồng Đào đứng trên phi kiếm nhìn xuống toàn bộ bậc thang, lúc kiểm tra linh căn ghi chép xuất thân, ông ta đã dự liệu được trình độ của đám trẻ này. Nhìn thấy Lục Nam Chi, Thẩm Hoài Hy và Tạ Cảnh Sơn ba người leo lên bậc thứ chín mươi chín, ông ta không hề ngạc nhiên, những người phía sau đại đa số cũng nằm trong dự tính của ông, cho đến khi ông nhìn thấy Giang Nguyệt Bạch đang đứng thẳng tắp trên bậc thứ tám mươi mốt, ông ngạc nhiên trợn to hai mắt. Xung quanh nàng toàn là những đứa trẻ tam linh căn và song linh căn, một kẻ ngũ linh căn như nàng đứng ở đó khiến tất cả xung quanh trở nên mờ nhạt, cũng khiến tất cả những thiên chi kiêu t.ử đều trở thành phông nền cho nàng. Hồng Đào không khỏi thầm than một tiếng quả nhiên, đứa trẻ có thể theo cổ huấn vượt qua dãy núi Cửu Trọng, tâm chí kiên định mạnh mẽ không phải người thường có thể bì kịp. Nhưng oái oăm thay tư chất của nàng lại không xứng với tâm tính của nàng. "Tiếc quá..."
Hồng Đào sau khi ghi chép xong thứ hạng liền vung tay lên, tất cả đám trẻ lập tức xuất hiện trên một quảng trường khổng lồ lát bằng đá cẩm thạch trắng. Đỉnh núi dựng đứng, thác nước bay cao, mây mù lượn lờ khí thế hào hùng. Chín chiếc đỉnh khổng lồ xếp thành hai hàng, tỏa ra những làn khói xanh lờ mờ, mùi hương thanh khiết không tan, khiến người ta thần thanh khí minh. Hồng Đào dẫn theo các đệ t.ử tiên môn đứng phía trước, vẻ mặt nghiêm túc: "Chúc mừng các ngươi đã vượt qua thử thách Vấn Tâm Lộ, nhưng tông có tông quy, hôm nay Thiên Diễn Tông chỉ thu nhận ba trăm sáu mươi lăm đồng t.ử nhập môn, đây là con số do Thái thượng trưởng lão suy tính ra, không thể phá lệ, cho nên..."
