Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "cày Cuốc" - Chương 9
Cập nhật lúc: 12/02/2026 15:01
"Cho nên ấy ạ, con không nói mình đáng thương, con cứ ra sức khen các vị phu nhân tiểu thư, khen hơn hẳn nhà khác, bọn họ vui lòng là sẽ ban thưởng cho con, con còn xin được cả hạt dưa vàng đấy, chẳng qua là không giữ được mà còn suýt mất mạng nữa, hi hi."
Đào Phong Niên bỗng dừng bước, thần sắc phức tạp nhìn nha đầu mới sáu tuổi trước mặt.
Dùng nụ cười ngọt ngào nhất để nói về chuyện cay đắng nhất.
Cho nên nàng tuổi nhỏ đã hiểu thiên uy khó lường, thiên mệnh khó cưỡng, cũng chính vì nhỏ nên mới dám nảy sinh dũng khí nghịch thiên kháng mệnh, xúc động thiên địa đạo vận.
Đào Phong Niên bỗng lại tự giễu cười một cái, từng tuổi này rồi còn chấp nhặt với một đứa trẻ, thật là không bằng một đứa trẻ.
Nàng sợ ông đuổi đi nên nỗ lực lấy lòng, còn ông thì lại đang tự bạo tự khí, chờ c.h.ế.t mà giận cá c.h.é.m thớt.
Tiểu viện gạch xanh, dưới gốc cây bàn đá.
Hai bát cơm trắng, một đĩa dưa muối, Đào Phong Niên bày ra hai đôi đũa.
Giang Nguyệt Bạch nhìn thấy liền cười.
"Ông nội, Hồng quản sự nói không sai, ngài là người hiền hòa."
"Thực bất ngôn tẩm bất ngữ, thật là mất quy củ!" (Ăn không nói ngủ không lời)
Một đôi đũa vươn về phía dưa muối, bị đôi đũa khác đè lại.
"Sau này ngoại trừ linh mễ, không được ăn thêm bất cứ thứ gì nhiễm khói lửa phàm trần, đan d.ư.ợ.c có thể không ăn thì đừng ăn, sớm thải sạch tạp chất trong người sẽ có ích cho việc tu hành sau này của ngươi."
"Còn nữa, mỗi khi mặt trời mới mọc và giờ Tý giữa đêm là lúc âm dương nhị khí thịnh nhất, tu hành dẫn khí không được trễ nải. Lúc mới nhập đạo, tĩnh tọa một canh giờ thì nghỉ ngơi một lát, tuần tự nhi tiến, d.ụ.c tốc bất đạt, nhớ kỹ chưa?"
Giang Nguyệt Bạch khóe miệng dính hạt cơm, kinh ngạc trợn tròn mắt, ông nội đây là đang chỉ điểm cho nàng?
Vậy là ông sẽ không đuổi nàng đi nữa sao?
Đào Phong Niên mặt không biến sắc, thong thả ăn dưa muối cơm trắng.
"Lão Đào, tỷ tỷ nhà ta bảo ta đi bồi Lâm trưởng lão uống rượu, việc tưới nước nhổ cỏ trong hai mươi mẫu đất của ta giao cho ông đấy, làm cho cẩn thận nghe chưa!"
Giọng nói hống hách bỗng truyền đến, Giang Nguyệt Bạch quay đầu thấy ở cổng viện có một gã đàn ông mặt chuột tai dơi, bên hông treo miếng lệnh bài tạp dịch giống hệt nàng.
Ông nội mới bảo ông là người có địa vị cao nhất thung lũng Hoa Khê, sao gã này lại dám yêu cầu ông làm việc thay gã?
Giang Nguyệt Bạch nhìn về phía Đào Phong Niên, lại thấy ánh mắt ông tối sầm lại.
"Biết rồi."
Gã đàn ông đắc ý vênh váo, Giang Nguyệt Bạch khó hiểu nhíu mày.
Chương 007 Hoài bích kỳ tội
Trăng lặn sao thưa, trời sắp sáng.
Ánh rạng đông đỏ rực bỗng chốc bùng nổ từ phương đông, màn trời u tối nháy mắt sáng bừng.
[Ngươi dẫn khí nhập thể, trải qua một đêm kiên trì không bỏ, linh khí tràn đầy, phúc chí tâm linh, Dẫn Khí Quyết của ngươi đột phá giới hạn]
[Chúc mừng, cảnh giới tu hành của ngươi bước vào Luyện Khí tầng một!]
Mở cửa sổ gỗ ra, muôn vàn ánh hồng, một vùng rực rỡ.
Giang Nguyệt Bạch hít sâu một hơi sương sớm, a, thối quá!
Nàng cúi đầu nhìn mình, khắp người lấm lem vết bẩn tỏa mùi hôi hám, nhưng cơ thể nhẹ nhàng, khí lực dồi dào, lại còn tai thính mắt tinh, ngũ quan rõ rệt.
Giang Nguyệt Bạch ngẩn ngơ cười, đôi mắt đen láy rạng rỡ như mặt trời ban trưa.
Múc nước lau rửa, nước giếng sáng sớm vậy mà không thấy lạnh, vốn dĩ hai tay xách nửa thùng nước đã thở hồng hộc, hôm nay một tay xách đầy thùng vẫn nhẹ nhàng như không.
Chải chuốt sạch sẽ, Giang Nguyệt Bạch đang định đến gõ cửa phòng phía bắc chia sẻ niềm vui với Đào Phong Niên, thì thấy ông từ ngoài viện trở về, khắp người lấm bùn, thần sắc mệt mỏi.
"Ông nội, ngài đi cả đêm không về sao ạ?"
Đào Phong Niên thuận theo ánh mắt của Giang Nguyệt Bạch nhìn lại mình, cười khổ một cái, một đạo Tịnh Trần Thuật quét qua, lại sạch sẽ như mới.
"Đói rồi chứ, để ông nấu cơm."
"Con không đói, ông nội ngài mau nghỉ ngơi đi."
Giang Nguyệt Bạch nhanh nhẹn cầm lấy cuốc và nón lá trên tay Đào Phong Niên, kéo ông ngồi xuống bàn đá, ân cần châm tẩu t.h.u.ố.c.
"Ông nội ngài nhìn xem, con đột phá rồi."
Một ngụm khói xanh chưa kịp nhả ra, Đào Phong Niên sững lại, bỗng chốc phản ứng kịp Giang Nguyệt Bạch vừa nói gì, con ngươi chấn động.
Tẩu t.h.u.ố.c rơi xuống đất, Đào Phong Niên bật dậy khỏi ghế đá, nhìn chằm chằm Giang Nguyệt Bạch hồi lâu.
Hồng quang đầy mặt, linh khí ngút trời.
"Một ngày hai đêm, đã... đã đột phá rồi sao?!"
Tiểu nha đầu này còn muốn mang lại cho ông bao nhiêu kinh ngạc và kinh hãi nữa đây? Nàng hôm qua đạo vận gia thân, chẳng lẽ thực sự đã thành ngũ linh căn có căn trị toàn bộ là chín, dù không phải thì e rằng cũng chẳng kém bao nhiêu.
Thế gian đều nói ngũ linh căn kém, nhưng lại bỏ qua một điểm, đó là ngũ linh căn có căn trị cực cao thì độ thân hòa linh khí cao gấp mấy lần đơn linh căn, thời gian tốn nhiều hơn thật, nhưng chỉ cần nỗ lực, xóa nhòa khoảng cách không hề khó.
Hơn nữa theo Đào Phong Niên thấy, ngũ linh căn chỉ kém ở giai đoạn đầu tu hành, một khi kết thành kim đan, bắt đầu cảm ngộ quy tắc vận hành thiên đạo, ngũ hành vẹn toàn chỉ có lợi chứ không có hại, sẽ dễ dàng nâng cao tu vi hơn những tu sĩ thuộc tính không đủ.
Đây cũng là lý do tại sao tổ sư Thiên Diễn Tông Lục Hành Vân trước khi kết đan thì vô danh tiểu tốt, sau khi kết đan liền một bước lên mây.
Giang Nguyệt Bạch nụ cười rạng rỡ: "Ông nội ngài nghỉ ngơi trước đi, con đi báo cho Hồng quản sự ngay bây giờ, con một chút cũng không thua kém những đệ t.ử ngoại môn kia!"
Giang Nguyệt Bạch hăng hái, quay người định chạy đi.
"Đứng lại!"
Bộp!
Luồng gió lướt qua gò má, mạnh mẽ đóng sập cửa viện lại, Giang Nguyệt Bạch khựng lại trước cửa, khó hiểu quay đầu.
Đào Phong Niên mặt trầm như nước, sự kích động trong mắt vẫn chưa tiêu tan.
"Trước cuối tháng, ngươi không được đi đâu hết, cũng không được nói cho bất kỳ ai chuyện ngươi đã đột phá!"
"Tại sao ạ!" Giang Nguyệt Bạch trợn mắt.
Đào Phong Niên trầm ngâm hồi lâu, tư chất cỡ này, ngay cả đáy lòng ông cũng nảy sinh một chút ý niệm âm tà.
"Hôm qua ngươi nói, ngươi từng xin được hạt dưa vàng nhưng lại không giữ được, suýt nữa mất mạng. Lúc này, chuyện ngươi đột phá trong một ngày hai đêm cũng giống như hạt dưa vàng kia vậy, nó sẽ lấy mạng ngươi đấy."
Ánh mắt Giang Nguyệt Bạch lay động, nàng nhanh nhạy thông tuệ, không phải không hiểu ý của Đào Phong Niên, nhưng trong lòng nàng cứ nghẹn một hơi.
Ba tháng trong núi không dám dừng nghỉ, nàng liều mạng mới lấy được lệnh bài lên tiên giai, chỉ vì nàng tư chất kém mà bị tước đoạt cơ hội thuộc về mình một cách dễ dàng.
