Ta Không Cần Tên Thái Tử Đó, Ta Cần Bạc ! - 9
Cập nhật lúc: 10/09/2026 05:04
“Nếu gặp chuyện khó, hãy cầm nó tới kinh thành tìm ta.”
Ta mỉm cười nhận lấy ngọc bội.
Như vậy thật tốt, ta cũng có người có thể gọi là gia đình rồi.
Thím Lưu nghe chuyện lại đuổi theo mắng ta ngốc.
Nhưng trong lòng ta hiểu rõ, ta chẳng ngốc chút nào.
Ngày cửa hàng khai trương, Lục gia đưa tới một tấm biển thếp vàng, trên đó chính là ba chữ do tân khoa Trạng nguyên tự tay viết.
Cả thành đều biết cửa hàng trang sức của ta phía sau có người che chở.
Thím Lưu tinh thần phơi phới đứng trước cửa rao lớn.
“Các cô nương mau tới xem nào, mua một cây trâm ngọc trai, bảo đảm lang quân nhà các ngươi sang năm bảng vàng đề tên!”
Hai năm trôi qua, Thái t.ử bị phế, người giữ ngôi trữ quân nay là Hoài Vương.
Ta ngồi trước cửa hàng xâu dây ngọc trai, nghe hàng xóm láng giềng mỗi người một câu bàn chuyện kinh thành.
Ở đầu bậc thềm bên kia, chú Lưu nhổ cọng cỏ đã nhai đến đắng xuống bùn.
“Đáng lẽ phải phế từ lâu rồi!”
“Năm kia đại hạn, tên Thái t.ử khốn kiếp ấy còn muốn tăng thuế lương để lấp quốc khố, nhà ta suýt nữa phải cầm cả mấy món hồi môn cuối cùng.”
Mọi người đều nói Hoài Vương hoàn toàn khác hắn.
Năm gặp thiên tai, Hoài Vương miễn thuế cho đất phong, còn dẫn người đào kênh khai hoang, đến năm sau hạn hán đã dịu, thu hoạch trong ruộng cũng không giảm.
Hoài Vương thi hành không ít tân chính, cuộc sống của bách tính trong đất phong năm sau lại khá hơn năm trước.
Còn Thái t.ử thì đến sống c.h.ế.t của thường dân cũng chưa từng để vào mắt.
Tiêu Thừa Tuân từ nhỏ đã được người ta nâng niu, cho dù thật sự sống giữa dân gian một năm, hắn vẫn như vừa điếc vừa mù, không nhìn thấy lê dân, càng không nhìn thấy nỗi khổ của chúng sinh.
Người như vậy quả thật không thể trở thành một vị minh quân nhân hậu.
Bên cạnh Hoài Vương tụ tập không ít hiền thần, Lục Tri Bạch chính là một trong những người đắc lực nhất.
Hàng xóm vẫn bàn luận rôm rả.
“Vị tân khoa Trạng nguyên ngày trước đi theo Hoài Vương, bây giờ đã trở thành trọng thần Bộ Lại, nghe nói không ít tân chính đều có chủ ý của ngài ấy…”
“Lục đại nhân quả thật là một vị quan tốt!”
“Ta sẽ cố hết sức làm một vị quan tốt.”
Đêm trăng hôm ấy, trước khi Lục Tri Bạch bước lên xe ngựa, chàng đột nhiên quay đầu nói với ta như vậy.
Ta gọi chàng lại, hỏi vì sao lúc trước chàng nói món ân tình này vĩnh viễn không thể trả hết.
Ánh trăng soi sáng nửa gương mặt chàng, chàng cười nói.
“Đó là chuyện cũ từ rất nhiều năm trước.”
Chuyện chàng kể, trước nay ta chưa từng nghe ai nhắc tới.
Mười năm trước, Lục gia vẫn chỉ là một hộ nông dân hạng năm nơi thôn quê.
Khi ấy thuế má triều đình nặng nề, người cầm quyền che chở lẫn nhau, sưu thuế lao dịch tầng tầng dồn xuống dưới, những hộ nông dân ở đáy chẳng những phải nộp thay thuế cho hào cường, nếu xảy ra sai sót còn phải gánh tội thay bọn họ.
Lục gia trở thành con dê chịu tội thay cho quyền quý trốn thuế.
Cả nhà họ Lục bị tống vào đại lao, phán sau mùa thu sẽ xử trảm.
Chính cha ta, Khương Nghiễn Thanh, một vị Trạng nguyên mới bước vào quan trường chưa lâu, đã đứng trên điện Kim Loan mạnh mẽ chỉ ra tệ nạn thuế dịch, nhất quyết yêu cầu tra xét lại vụ án.
Cuối cùng Lục gia rửa sạch tội danh, cả tộc được ra khỏi ngục.
Cha ta lại vì chuyện đó đắc tội với quyền quý khắp triều, chẳng bao lâu bị điều đi nơi xa xôi hẻo lánh.
Mặc cho trong triều sóng đục cuồn cuộn, lũ tiểu nhân hoành hành, ông vẫn chưa từng thay đổi tấm lòng ban đầu, cả đời thanh chính cương trực.
Lục Tri Bạch vẫn luôn nhớ, năm ấy chàng theo phụ thân tới trường đình tiễn biệt, Khương tiên sinh đứng trong gió đọc một câu.
“Lập tâm cho trời đất, lập mệnh cho sinh dân, nối tuyệt học của thánh hiền, mở thái bình cho muôn đời.”
Con đường cha ta đi cô độc, nhưng không thẹn với lòng.
Về sau ông bị người ta vu hãm, áp giải ra pháp trường, trước khi c.h.ế.t vẫn lớn tiếng hô.
“Nguyện noi theo Thương Quân, chịu xa liệt giữa chợ!”
Sau khi Khương Nghiễn Thanh qua đời, Lục gia vẫn luôn muốn báo ân, nhưng thế nào cũng không tìm được nữ nhi ông để lại.
“Cho đến ngày hôm ấy, cô nương kéo ta từ dưới nước lên bờ.”
“A Chiếu, cô nương và Khương tiên sinh thật sự rất giống nhau.”
Nghe xong những lời ấy, mặt ta đã đầy nước mắt.
Gió đêm thổi lá cây xào xạc, ký ức của ta về cha không nhiều, chỉ nhớ ông thường xuống ruộng cuốc cỏ cùng nông dân, khi lũ về cũng theo sai dịch xuống nước cứu người.
Đam Châu do ông cai quản thật sự làm được của rơi ngoài đường không ai nhặt, đêm ngủ không cần đóng cửa.
Ông thân là Huyện lệnh, bộ y phục tươm tất duy nhất có thể mặc ra ngoài gặp người cũng chỉ là quan bào vá chằng vá đụp.
Sau khi cha bị nhốt vào ngục, lần cuối gặp ta, ông nói.
“A Chiếu, cha tuy đã thành tội thần, nhưng cha không thẹn với trời đất, cũng không thẹn với bách tính.”
Sau khi ông mất, người đời chỉ thở dài một câu, nói ông quá cương trực, cứng quá thì dễ gãy.
Hóa ra giữa năm tháng cuồn cuộn trôi về phía trước, một người nhỏ bé cứ đi ngược dòng như cha ta vẫn luôn được ai đó khắc ghi thật sâu trong lòng.
Ngoài phố truyền tới tiếng rao kéo dài của người bán hàng rong.
“Kẹo đường đây… bán kẹo đường đây…”
Lũ trẻ cười vang rồi ùa tới, cảnh náo nhiệt trước mắt so với hai năm trước đã có thêm rất nhiều sinh khí.
HẾT.
