Ta Không Làm Kiếm Chủ Đã Nhiều Năm - 3

Cập nhật lúc: 15/07/2026 11:01

​Khâu đạo trưởng nghẹn ngào nói, Tào Giang Ly đã cướp đi đóa Song Đồ Hoa đó để đến Kiếm Tông, vừa vặn cứu được Tạ Khải Minh đang lúc tẩu hỏa nhập ma.

​Đến lúc này, ta mới hậu tri hậu giác nhớ lại một chuyện xảy ra từ rất nhiều năm trước, tại một đại hội tỷ thí giữa các tông môn Cửu Châu.

​Khi đó, nàng ta chen chúc giữa dòng người đông đúc, ngước mắt nhìn thanh Lưu Phong Kiếm trên đài cao, ánh mắt lập tức sáng rực lên lung linh.

​Đáng lẽ ra lúc đó ta phải nhận ra sớm hơn, rằng nàng ta đã yêu Tạ Khải Minh ngay từ cái nhìn đầu tiên.

​Giờ đây, vì hắn ta, nàng ta sẵn sàng g.i.ế.c thầy trộm t.h.u.ố.c, phản bội lại Lạc Hà Tông để đầu quân vào môn hạ của Kiếm Tông.

​Nàng ta vừa đạt được khát vọng trở nên mạnh mẽ hơn, lại vừa vẹn toàn được tình cảm sâu đậm của mình thuở thiếu thời.

​Mạng sống của sư phụ đã đổi lấy một cái kết "vẹn cả đôi đường" cho nàng ta.

​Nhưng ông lão thì có tội tình gì chứ? Dựa vào cái gì mà ông phải hy sinh để thành toàn cho ước nguyện của Tào Giang Ly?

​Ta vẫn còn nợ ông một bữa gà kho tàu mà, ông đã lải nhải đòi ăn suốt bấy lâu nay.

​Cuộc đối thoại cuối cùng giữa ta và ông là ngay trước lúc ta lên đường tới Ma Uyên.

​Khi ấy, ông tùy tiện quẹt đi vết m.á.u trên râu, tặc lưỡi bảo: "Đại đồ đệ, tối nay ta muốn ăn gà kho tàu nhé."

​Thật là...

​Biết thế lúc ấy ta không vội vã đi Ma Uyên như vậy, chí ít cũng phải làm xong nửa nồi gà kho tàu kia cho ông đã chứ?

07

​Toan Nghê thú mắt biếc dừng lại trước sơn môn Kiếm Tông.

​Phía trên thềm ngọc có thiết lập cấm chế phòng không. Bất kỳ ai dưới tu vi Hóa Thần đều phải ngoan ngoãn đi bộ bước lên chín trăm chín mươi chín bậc thềm ngọc này. Đây chính là thể diện và uy phong của Kiếm Tông với vị thế đệ nhất tông môn Cửu Châu.

​Tên đệ t.ử Bồng Lai Phái lúc nãy hớt hải, vừa lăn vừa bò chạy thẳng lên thềm ngọc, ngay cả linh thú cưỡi của mình cũng chẳng màng đoái hoài nữa.

​Ta vỗ vỗ đầu chú Toan Nghê thú: "Nhóc con, chạy xa một chút đi, lát nữa kẻo lại bị vạ lây tổn thương."

​Chú Toan Nghê thú nghiêng đầu chớp chớp đôi mắt biếc, rồi bốn vó đằng không, nhanh chân chạy đi mất.

​Boong... boong... boong...

​Một tiếng chuông vang lên trầm hùng, mênh mang, phảng phất như vọng về từ thời Hồng Hoang cổ đại. Đó là tiếng v.út ra từ Hỗn Độn Chuông – tông môn chí bảo của Kiếm Tông, vốn chỉ được dùng vào những đại điển vô cùng long trọng.

​Ví như một trăm năm trước, khi ta một mình tiến vào phong ấn Ma Uyên.

​Hoặc giả như lúc này, chính là đại điển kết duyên song tu của Tạ Khải Minh và Tào Giang Ly.

​Kim phượng kéo xe của Đông Hoàng Phái đi trước, Thanh Hồng Loan Điểu của Khỉ Vân Tông ríu rít dọn đường phía sau.

​Tào Giang Ly vận một thân y phục tím đặc trưng của Kiếm Tông, tay cầm Hồi Tuyết Kiếm, ngồi ngay ngắn bên trong xe loan. Hôm nay không chỉ là ngày nàng ta kết duyên cùng Tạ Khải Minh, mà còn là lần đầu tiên nàng ta xuất hiện trước mặt các đại tông môn với tư cách là Hồi Tuyết Kiếm chủ mới.

​Giữa vạn thanh danh kiếm ở Kiếm Trì, những thanh được xưng tụng là thần kiếm chỉ đếm trên đầu ngón tay. Thần kiếm có linh, tự mình chọn chủ. Kẻ được kiếm hồn công nhận sẽ được tôn sùng là Kiếm Chủ.

​Nhìn lại lịch sử, các đời Kiếm Chủ tiền nhiệm đều là những thiên tài kinh tài tuyệt diễm. Người thì khai tông lập phái, xưng bá một phương, kẻ thì phá vỡ hư không, phi thăng thượng giới.

​Hồi Tuyết Kiếm đã ngủ yên suốt một thời gian rất dài, lần xuất thế gần đây nhất của nó phải truy ngược về ba ngàn năm trước, thuộc sở hữu của Tố Huyền Chân Nhân – vị đại năng có tu vi suýt soát tiến sát cảnh giới phi thăng nhất trong vòng ngàn năm qua, thậm chí còn mạnh hơn cả đời Lưu Phong Kiếm chủ trước.

​Chính vì thế, đối với vị tân Hồi Tuyết Kiếm chủ Tào Giang Ly này, các đại tông môn đều dành cho nàng ta sự tôn trọng và thể diện tột bậc.

​Bởi lẽ, xưa nay tu tiên giới có ai lại không kính phục kẻ mạnh? Cho dù kẻ mạnh ấy vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành.

​Ta khẽ cười lạnh một tiếng.

​Hồi Tuyết Kiếm trong tay thì đã sao?

​Trưởng thành được thì mới là Hồi Tuyết Kiếm chủ thực thụ, mới có thể hô mưa gọi gió khắp Cửu Châu, khiến vạn người cúi đầu bái phục. Còn nếu nửa đường gãy gánh, thì cũng chỉ là một bộ xương khô nơi phàm trần mà thôi, dù có mang thiên mệnh khí vận cũng khó lòng gánh nổi uy nghiêm của thần kiếm.

​Kiếm Chủ khác thế nào ta không quan tâm, nhưng riêng kẻ tên Tào Giang Ly này, ta nhất định phải khiến nàng ta tàn lụi ngay từ trong trứng nước!

​Dư âm chín tiếng chuông Hỗn Độn vẫn chưa dứt, bỗng một tiếng tỳ bà vang lên dồn dập, sắc lạnh như tiếng binh khí va chạm, x.é to.ạc không gian thẳng lên chín tầng mây.

​Cỗ xe loan kéo bằng kim phượng hoàng bỗng chốc chao đảo mạnh mẽ.

​Đàn Thanh Hồng Loan Điểu hoảng loạn lao thẳng vào đám đông đang xem lễ, đ.â.m đầu loạn xạ như kẻ say rượu.

​Trong cảnh hỗn loạn tột cùng, con kim phượng hoàng gãy cánh lao thẳng từ trên không xuống đất. Chiếc xe thơm lộng lẫy xa hoa chở Tào Giang Ly cũng theo đó ngã nhào.

​Nàng ta hét lên một tiếng thất thanh, định ngự kiếm bay ra ngoài lánh nạn, nhưng lại quên mất một điều: Hôm nay, để phô diễn uy phong trước mặt các tông môn khác, Kiếm Tông đã cố ý khởi động cấm chế cấm bay trên diện rộng.

​Tu vi của nàng ta chưa đạt tới Hóa Thần, cho dù có Hồi Tuyết Kiếm trong tay cũng không cách nào ngự kiếm phi hành nổi.

​Nàng ta chỉ còn biết nhào ra khỏi xe, lăn lộn mấy vòng dưới đất đầy chật vật.

​Y phục xộc xệch, tóc tai bù xù, mớ trâm anh châu ngọc được tạo hình tỉ mỉ rơi rụng khắp nơi, bị đám đông đang nháo nhào chạy trốn giẫm đạp không thương tiếc.

​"Gia hỏa phương nào guốc gan to mật lớn, dám đến trước cổng Kiếm Tông ta làm loạn?!"

​Một tiếng quát như sấm truyền vang lên. Đúng là tu vi của kẻ được mệnh danh là đệ nhất nhân Cửu Châu đại lục, chỉ một tiếng gầm cũng đủ khiến chân khí của người nghe quay cuồng chao đảo.

​Tiếng bước chân rầm rập, dồn dập đang kéo đến ngày một gần.

​Ta khẽ cong khóe môi, giơ thanh tàn kiếm trong tay lên, dứt khoát c.h.é.m mạnh xuống một nhát.

​Một luồng kiếm quang sắc lạnh như băng tuyết lóe lên, kèm theo một tiếng rắc khô khốc.

​Tấm bia đá tông môn khổng lồ – biểu tượng cho bộ mặt và thể diện của Kiếm Tông suốt ngàn vạn năm qua – nứt làm đôi trước những cặp mắt c.h.ế.t lặng của toàn thể mọi người.

​Nửa thân trên của tấm bia trượt dài theo vết nứt rồi đổ sụp xuống bên dưới, tạo ra một tiếng động chấn động kèm theo bụi mù bay mịt trời.

​Ta đưa tay che mũi, thản nhiên bước lên giẫm một chân lên mảnh bia vỡ nát.

​Giẫm thẳng lên cái gọi là thể diện cao quý của đệ nhất tông môn Cửu Châu.

​Kẻ đi đầu đoàn người gầm lên một tiếng, mang theo cơn thịnh nộ lôi đình như muốn xé rách chín tầng trời: "Tìm c.h.ế.t!"

​Ta chậm rãi xoay người lại, ánh mắt bình thản, ung dung lướt qua đám đông đang có mặt tại hiện trường.

​Đám đông bắt đầu dấy lên những tiếng xầm xì xôn xao kinh ngạc:

​"Ta có nhìn nhầm không? Kia... kia chẳng phải là Hàm Sương Kiếm chủ sao?"

​"Làm sao có thể chứ? Trăm năm trước Hàm Sương Kiếm chủ vì đại nghĩa thiên hạ đã hy sinh thân mình ở Ma Uyên rồi, sao đột nhiên lại xuất hiện ở đây?"

​"...Không lẽ nàng ấy đến cướp rể sao? Đừng quên, trước khi Hàm Sương Kiếm chủ đi Ma Uyên, nàng ấy và Lưu Phong Kiếm chủ từng có hôn ước đạo lữ. Sau khi tin t.ử trận của nàng ấy truyền về, Lưu Phong Kiếm chủ đã suy sụp, sống dật dờ suốt mấy chục năm trời đó!"

​"Chắc chắn không phải đâu! Nhìn thanh kiếm trong tay nàng ta kìa, đâu phải Hàm Sương Kiếm, đó chỉ là một thanh đoản kiếm rỉ sét bình thường thôi."

​"Nhưng vô lý quá, một thanh kiếm sắt vụn bình thường làm sao có thể c.h.é.m đôi bia đá của Kiếm Tông được?"

​Tạ Khải Minh dường như bỏ ngoài tai tất cả những âm thanh hỗn tạp xung quanh. Hắn ngơ ngác nhìn ta, từng bước một vô hồn bước xuống thềm ngọc, đôi môi mấp máy run rẩy: "Đại sư tỷ..."

​Ánh mắt ta lướt qua gương mặt hắn, không hề dừng lại dù chỉ một giây, mà nhìn thẳng ra phía sau vai hắn, găm c.h.ặ.t vào khuôn mặt đang xanh mét vì tức giận của kẻ dẫn đầu đám người Kiếm Tông.

​Ta nhếch môi cười nhạt: "Phụ thân đại nhân, đã lâu không gặp."

​08

​Cửu Châu đại lục đệ nhất nhân, Kiếm Tông tông chủ Lục Minh Chiêu, chính là phụ thân ta.

​Trăm năm sau lần đầu tiên gặp lại. Chẳng có cảnh lệ nóng doanh tròng, cũng không có lấy một lời hỏi han ấm áp.

​Ông ta chỉ tay vào tấm bia đá tông môn đang bị ta giẫm dưới chân, ánh mắt sắc lẹm, lạnh thấu xương: "Ngươi đang làm cái trò gì thế hả? Điên rồi sao?!"

​Ta cố tình nhấc chân dậm dậm lên mảnh bia vỡ, lộ ra vẻ mặt vô cùng thỏa mãn:

​"Nghe nói Kiếm Tông mới có được một vị Kiếm Chủ, đang rầm rộ tổ chức hỷ sự, xuân phong đắc ý. Ngặt nỗi Lạc Hà Tông của ta gần đây lại xuất hiện một kẻ nghịch đồ khi sư diệt tổ, thí sư đoạt bảo, khiến cả tông môn phải chịu cảnh tang tóc. Quý tông đại hỉ, tông ta đại bi, tương phản rõ rệt như thế làm ta thấy trong lòng không được thoải mái cho lắm. Bản tính ta xưa nay vốn nhỏ mọn mà."

​"Trùng hợp sư phụ ta vừa mới hạ táng mấy ngày trước, trước mộ vẫn còn thiếu một tấm bia t.ử tế. Ta thấy khối đá trấn sơn này của Kiếm Tông rất được, dầm mưa dãi nắng ngàn năm không đổ, dùng làm bia mộ cho sư phụ ta thì cũng tạm gọi là đủ tư cách. Chỉ là nó hơi to quá khổ, nên ta đành phải tự mình ra tay gọt giũa lại một chút."

​Lục Minh Chiêu nghiến răng nghiến lợi, gầm lên: "Nghịch t.ử, tìm c.h.ế.t!"

​Ta giơ thanh tàn kiếm trong tay lên, chỉ thẳng vào Tào Giang Ly đang đứng ngơ ngác đầy kinh hãi ở phía sau ông ta, cười cợt nhả: "Đúng là tìm c.h.ế.t thật. Ta cùng sư đệ sư muội vượt ngàn dặm xa xôi đến Kiếm Tông lần này, chính là để lấy cái mạng ch.ó của Tào Giang Ly!"

​Hàm Sương tuy đã gãy, nhưng kiếm khí vẫn còn tồn tại.

​Dưới sự khóa c.h.ặ.t của luồng kiếm khí sắc bén lạnh lẽo ấy, Tào Giang Ly run rẩy bần bật toàn thân, sắc mặt trắng bệch như tuyết, thanh Hồi Tuyết Kiếm trong tay cơ hồ không thể cầm vững nổi.

​Ta cười nhạo một tiếng: "Thân là Hồi Tuyết Kiếm chủ, vậy mà ngay cả uy áp từ một mảnh tàn kiếm Hàm Sương của ta cũng không chịu nổi. Hồi Tuyết Kiếm rơi vào tay ngươi đúng là minh châu phủ bụi, phí hoài thần vật."

​Tào Giang Ly vừa thẹn vừa giận, nàng ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, dùng cả hai tay nắm c.h.ặ.t chuôi Hồi Tuyết Kiếm chắn trước n.g.ự.c.

​Thế nhưng, thần kiếm nhận chủ không đồng nghĩa với việc người và kiếm đã đạt đến cảnh giới tâm ý tương thông. Khi chưa trải qua một thời gian dài mài giũa và hòa hợp mà đã vọng tưởng muốn ngự trị thần kiếm, kết quả nhận lại chỉ có thể là sự bài xích phản phệ của kiếm hồn.

​Quả nhiên, Hồi Tuyết Kiếm trong tay Tào Giang Ly hoạt động cực kỳ gượng gạo, không chút ăn khớp, bức nàng ta phải chống đỡ vô cùng chật vật, suýt chút nữa đã tự làm bản thân bị thương.

​Nhắm chuẩn thời cơ, ta vung tàn kiếm c.h.é.m tới một nhát chí mạng. Thế nhưng vào khoảnh khắc mấu chốt, nhát c.h.é.m ấy lại bị Lưu Phong Kiếm chặn đứng.

​Khi Lưu Phong Kiếm va chạm với tàn kiếm Hàm Sương, một tiếng nổ đùng đoàng, ch.ói tai vang lên giữa không trung.

​Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng quát lớn: "Tránh ra!"

​Tạ Khải Minh trong bộ cẩm y tím thắt đai ngọc đứng chắn trước mặt Tào Giang Ly không xê dịch một tấc. Hắn mím c.h.ặ.t môi, đôi mắt phức tạp không dám đối diện với ta: "Đại sư tỷ, dừng tay đi. Hàm Sương đã gãy rồi, hiện tại tỷ không phải là đối thủ của đệ đâu."

​Nghĩ lại năm xưa, chính ta là người đã dẫn dắt Tạ Khải Minh bước vào con đường kiếm đạo, toàn bộ kiếm pháp và tu vi của hắn đều do một tay ta truyền thụ. Sau này, dù hắn có may mắn được Lưu Phong Kiếm nhận chủ, thì mỗi lần tỷ thí luận bàn, hắn vẫn luôn bị ta dùng Hàm Sương áp chế đến mức không thở nổi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ta Không Làm Kiếm Chủ Đã Nhiều Năm - Chương 3: 3 | MonkeyD