Ta Không Làm Liếm Cẩu, Ta Là Kẻ Cầm Đầu - Chương 109: Dù Người Không Ở Đây, Nơi Này Vẫn Lưu Truyền Huyền Thoại Về Nàng

Cập nhật lúc: 06/04/2026 05:01

Trước khi Càn Khôn Phan được mở, Lệ Nam Thực nghiêm giọng nói:

"Chư vị, chưa từng có ai tiến vào Càn Khôn Phan, những thông tin chúng ta biết đều chỉ là ghi chép trong cổ tịch mà thôi, có lẽ bên trong có cơ duyên lớn hơn, nhưng cũng có thể ẩn chứa hiểm nguy khó lường.

Ngoài ra, theo ghi chép, Càn Khôn Phan một khi đã mở thì phải bảy bảy bốn mươi chín ngày sau mới có thể đóng lại, giữa chừng không cách nào thoát ra được.

Vì vậy, mọi người nhất định phải cân nhắc kỹ lưỡng rồi hãy tiến vào.

Nói một lời không mấy dễ nghe, nếu như thực sự xảy ra chuyện, Nhân tộc các người chớ có oán trách Ma tộc chúng ta."

Bách Lý Mộ Trần mỉm cười đáp: "Điều đó là đương nhiên! Cũng cùng đạo lý ấy, nếu như đệ t.ử Ma tộc các người xảy ra chuyện, các người cũng chớ có trút giận lên đầu Nhân tộc chúng ta."

Lệ Nam Thực gật đầu: "Đã không có dị nghị gì, vậy chúng ta hãy mở Càn Khôn Phan thôi!"

Phía Ma tộc vừa hay có đúng ba vị Hóa Thần tu sĩ, phía Nhân tộc tuy có hơn mười vị Hóa Thần nhưng để đảm bảo an toàn, cuối cùng quyết định để Tiêu Bách Đạo, Lộ Chấn Khoan và Hồ Vạn Khuê ba người cùng mở.

Sáu vị đại năng Hóa Thần ngồi xếp bằng theo phương vị, đồng thời kết ấn, sau đó rót linh lực hoặc ma khí vào trong Càn Khôn Phan.

Càn Khôn Phan lơ lửng giữa không trung, thả xuống một lối vào kết giới.

Mười hai người Ma tộc đi vào trước, phía Nhân tộc nối gót theo sau.

Thấy mọi người đã vào hết, Lệ Nam Thực ra hiệu cho Tiêu Bách Đạo và những người khác có thể dừng lại.

Mặc dù sáu người đã ngừng rót linh lực và ma khí, nhưng Càn Khôn Phan vẫn treo lơ lửng, chỉ là đã chiếu xuống một bức màn ánh sáng.

Trên đó vậy mà lại hiển thị cảnh tượng bên trong Càn Khôn Phan.

Lúc này, các đệ t.ử tinh anh của Ma tộc và Nhân tộc đang đứng ở đầu một cây cầu.

Nói là cầu, thực chất chỉ là một sợi xích sắt.

Dưới cầu là dòng sông cuồn cuộn, bên trong có vô số thủy yêu thú đang nhe nanh múa vuốt, liên tục gầm thét.

Có thể đoán được, nếu không cẩn thận rơi xuống, chắc chắn sẽ thân xác không còn.

Hình Vu đảo mắt nói: "Ải này khảo nghiệm chẳng qua là lòng can đảm, chỉ cần cẩn thận một chút thì căn bản chẳng tính là gì."

Đệ t.ử thứ ba của Bách Lý Mộ Trần là Mạc Tu Viễn lên tiếng: "Chắc chắn không đơn giản như vậy, nói không chừng sau khi bước lên xích sắt sẽ rơi vào ảo cảnh, là khảo nghiệm tâm cảnh."

Đệ ấy thực ra cũng rất muốn vào, nhưng trước đó đã bị trọng thương ở Cực Địa Băng Nguyên, đành phải từ bỏ.

Đa số mọi người đều đồng ý với lời của Mạc Tu Viễn, cửa ải của Càn Khôn Phan không thể nào đơn giản như Hình Vu nói, phần lớn đều sẽ có ảo cảnh.

Các đệ t.ử tinh anh bên trong Càn Khôn Phan không một ai cử động, đều đang quan sát.

Cuối cùng, Tư Phệ lên tiếng: "Ta đi trước!"

Đệ ấy trời sinh có Ma đồng, cho dù có ảo cảnh cũng rất dễ dàng phá giải.

Quả nhiên, vừa đặt chân lên sợi xích, trước mắt đệ ấy đã xuất hiện ảo cảnh.

Không biết đệ ấy đã gặp phải ảo cảnh gì, trên khuôn mặt âm u bỗng thoáng hiện nụ cười, phải một lúc lâu sau mới phá giải được ảo cảnh rồi đi sang bờ bên kia.

Tổng cộng tốn mất một khắc đồng hồ.

Người thứ hai là Thẩm Chỉ Lan.

Thời gian nàng sử dụng tương đương với Tư Phệ, có thể thấy tâm trí vẫn vô cùng kiên định.

Bên ngoài Càn Khôn Phan, Bách Lý Mộ Trần đầy vẻ tự hào.

Hôm nay Thẩm Chỉ Lan đã giành lại cho ông ta không ít thể diện, cuối cùng cũng khiến ông ta được nở mày nở mặt một phen.

Ngay cả Tiêu Bách Đạo và những người khác, dù nghi ngờ nhân phẩm của Thẩm Chỉ Lan, nhưng cũng không thể không thừa nhận nàng ta quả thực là thiên tài tu luyện.

Những người tiếp theo tuy đều thuận lợi đến được bờ bên kia, nhưng thời gian bỏ ra đều vượt xa Tư Phệ và Thẩm Chỉ Lan, hầu hết đều mất khoảng nửa canh giờ.

Lộ Tu Hàm thậm chí toát mồ hôi lạnh ròng ròng, suýt chút nữa là ngã khỏi cầu, khiến mọi người chứng kiến đều thót tim.

Tiêu Bách Đạo thấy sắp đến lượt Giang Tịch và Quân Văn, lòng cũng treo ngược lên cổ.

Ông ta không lo lắng cho Quân Văn, vì đó là một kẻ vô tâm vô phế, điều ông lo là Giang Tịch.

Đứa nhỏ này bình thường ngoan ngoãn nhất, nhưng cũng là kẻ tâm sự nặng nề nhất.

Có chuyện gì cũng không chịu nói ra, nói không chừng lần này sẽ bị ảo cảnh vây khốn.

Cuối cùng, cũng đến lượt Giang Tịch.

Đệ ấy dường như đang lẩm bẩm gì đó, nhưng vì môi cử động biên độ rất nhỏ nên không ai đoán ra được nội dung.

Hình Vu, kẻ thông minh đột xuất này, kêu lên một tiếng:

"Ta biết rồi, đệ ấy vẫn luôn lẩm bẩm ba chữ 'tiểu sư muội'!

Giang Tịch sư huynh chắc chắn đang cầu tiểu sư muội phù hộ đệ ấy vượt qua thử thách bình an!"

Mọi người: ...Chẳng lẽ không phải nên là Giang Tịch cảm thấy tiểu sư muội còn đáng sợ hơn cả tâm ma sao?!

Không ít người nhìn về phía Tiêu Bách Đạo, bảo bối đồ đệ Phượng Khê của ông rốt cuộc đã làm gì Giang Tịch?

Tiêu Bách Đạo: "..."

Bình thường ngoài việc tu luyện, phần lớn thời gian ông phải bận rộn xử lý sự vụ môn phái, nên đã giao Phượng Khê và Quân Văn cho Giang Tịch chăm sóc.

Ông thật sự không biết ba huynh muội này bình thường ở cùng nhau như thế nào.

Tiểu Khê ngoan ngoãn như vậy, làm sao Giang Tịch lại sợ muội ấy?

Có lẽ Giang Tịch tuy đang thử luyện, nhưng trong lòng vẫn nhớ đến sự an nguy của tiểu sư muội, nên mới lẩm bẩm như vậy.

Haizz, đứa nhỏ này thực sự quá hiểu chuyện!

Hy vọng đệ ấy không vì chuyện này mà phân tâm, làm trễ nải việc qua cầu.

Kết quả, nửa khắc đồng hồ sau, Giang Tịch đã đứng ở bờ bên kia.

Tiêu Bách Đạo: "..."

Mọi người: "..."

Giang Tịch vậy mà còn nhanh hơn cả Tư Phệ và Thẩm Chỉ Lan?

Tâm trí đệ ấy kiên định đến thế sao?

Hay là Phượng Khê lại đáng sợ đến mức đó?!

Đến lượt Quân Văn, biên độ miệng đệ ấy lẩm bẩm còn lớn hơn Giang Tịch nhiều, quả nhiên đúng là đang niệm "tiểu sư muội"!

Vừa lên cầu, đệ ấy đã cắm đầu chạy như có sói đuổi đằng sau!

Thậm chí khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, đệ ấy đã đến bờ bên kia rồi.

Quảng trường tĩnh lặng như tờ.

Tiêu Bách Đạo ho khan hai tiếng: "Hai đứa nhỏ này từ nhỏ đã một lòng hướng đạo, không có chút tạp niệm nào, với tốc độ nhanh như vậy qua cầu cũng là chuyện bình thường.

Chúng lẩm bẩm tên Tiểu Khê là vì lo lắng cho sự an nguy của con bé, chuyện này chẳng liên quan gì đến việc qua cầu cả."

Mọi người: Ông có biết một từ gọi là... càng giải thích càng bôi đen không?

Mặc kệ mọi người nghĩ thế nào, Hình Vu trong lòng lại phủ thêm một lớp kính lọc dày cộm lên Phượng Khê.

Tiểu sư muội quả nhiên không gì là không làm được!

Dù người không ở đây, nơi này vẫn lưu truyền huyền thoại về nàng!

Lúc này, trong tay những người đang thử luyện bên trong Càn Khôn Phan bỗng nhiên xuất hiện một chiếc bình sứ nhỏ.

Càn Khôn Phan đúng là rất biết điều, còn cho cái bình sứ một cảnh quay cận.

Mọi người nhìn rõ trên bình có ghi "Cực phẩm Chỉ Huyết Đan".

Tuy Chỉ Huyết Đan là loại đan d.ư.ợ.c rất phổ biến, nhưng Cực phẩm Chỉ Huyết Đan có hiệu quả tốt hơn gấp nhiều lần, đối với những đệ t.ử đang thử luyện này chắc chắn là bảo vật.

Vì vậy, trên mặt đại đa số mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc mừng rỡ.

Chỉ có hai người là ngoại lệ.

Giang Tịch vốn là người hỉ nộ không lộ ra mặt nên nét mặt không thay đổi, mọi người còn có thể hiểu được.

Quan trọng là Quân Văn, kẻ này trên mặt không những không có chút mừng rỡ mà còn lộ vẻ ghét bỏ.

Mọi người: "..."

Ai cũng biết Huyền Thiên Tông của các ngươi là tông môn nghèo rớt mồng tơi, thế mà còn chê Cực phẩm Chỉ Huyết Đan?

Xem cái bộ dạng kiêu ngạo của ngươi kìa! Kiêu ngạo đến không còn biết trời đất là gì nữa!

Tiêu Bách Đạo cũng nghĩ như vậy, thầm mắng đồ đệ thứ năm... nghèo mà còn chảnh!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.