Ta Không Làm Liếm Cẩu, Ta Là Kẻ Cầm Đầu - Chương 166: Bi Kịch Khi Sống Ở Một Tông Môn Trọng Nữ Khinh Nam
Cập nhật lúc: 07/04/2026 05:29
Bùi Chu đứng dậy, dùng một đạo pháp quyết, dọn sạch đám cỏ dại quanh ngôi mộ hoang.
Dẫu sao cũng đã mượn chỗ này nghỉ lại một đêm, coi như là trả nợ ân tình vậy.
Lúc sắp rời đi, y liếc nhìn tấm bia mộ, thầm nghĩ chủ nhân ngôi mộ này cũng thú vị, lại dựng một tấm bia không chữ.
Mà cũng đúng, người c.h.ế.t như đèn tắt, chẳng mang theo được thứ gì, bia mộ có khắc tên hay không cũng chẳng quan trọng.
Ngày hôm đó, Bùi Chu cuối cùng cũng trở về Huyền Thiên Tông.
Y tới bái kiến Tiêu Bách Đạo trước.
'Sư phụ, chuyến đi lịch luyện lần này con thu hoạch được không ít, đặc biệt là đào được vài khối Ngưng Sương khoáng thạch, ít nhất cũng bán được bốn, năm mươi vạn linh thạch.'
'Ngoài ra, con tận dụng thời gian vẽ được hơn trăm lá phù chú, cũng đổi được mấy vạn linh thạch.'
'Con quanh năm chẳng có chỗ nào tiêu tiền, trước hết đưa cho người ứng phó lúc cần thiết ạ!'
Bùi Chu nói xong liền lấy đồ đạc bày lên án kỷ, tràn đầy vẻ mong đợi nhìn Tiêu Bách Đạo, chờ đợi lời khen ngợi từ sư phụ.
Trong năm vị đồ đệ, y là người được cưng chiều nhất.
Bởi vì y không những miệng lưỡi ngọt ngào mà còn biết kiếm tiền.
Kết quả, dù trên mặt Tiêu Bách Đạo mang vẻ vui mừng nhưng lại chẳng hề có chút xúc động nào.
Bùi Chu thầm nghĩ, chẳng lẽ vì mình đưa nhiều quá nên sư phụ xúc động đến ngẩn người rồi?
'Con mới về chắc chưa biết, tông môn hiện giờ không còn khó khăn như trước nữa, số linh thạch này con cứ giữ lại đi, nếu sư phụ cần sẽ nói cho con sau.'
Bùi Chu có chút ngơ ngác.
Tông môn không còn khó khăn nữa?
Sao cơ?
Phát hiện ra mỏ linh thạch rồi ư?
Chẳng phải y hạ thấp tông môn nhà mình, cái lỗ hổng lớn của tông môn bọn họ, trừ khi có mỏ linh thạch mới lấp đầy nổi!
Tiêu Bách Đạo tiếp tục nói:
'Đúng rồi, con đã gặp tiểu sư muội của con chưa?'
'Ta gọi con bé qua đây, để các con gặp mặt một chút.'
'Tiểu Khê không chỉ thiên tư cao, thông minh lanh lợi, xinh xắn đáng yêu mà còn rất hiếu thuận, chỉ là tâm tư quá đơn thuần, sau này con phải bảo vệ muội ấy thật tốt, có nghe rõ chưa?'
Bùi Chu: '...'
Chẳng phải nói tiểu sư muội là một phế vật đan điền bị tổn thương sao?
Sao lại thành thiên tư cao rồi?
Y chưa kịp hỏi kỹ thì Tiêu Bách Đạo đã có việc gấp phải xử lý, vội vàng rời đi.
Bùi Chu đành phải đi tìm Quân Văn.
Quân Văn đang tu luyện, vừa thấy Bùi Chu thì lộ vẻ mất kiên nhẫn, nhưng ngay sau đó mắt liền sáng rực lên!
Bùi Chu quá quen với ánh mắt này.
Lão ngũ chắc chắn lại muốn xin phù chú từ chỗ mình.
Hừ.
Chuyện đó còn phải xem tâm trạng ta ra sao đã.
Quân Văn cười rạng rỡ: 'Nhị sư huynh, huynh cuối cùng cũng về rồi! Ta cùng đại sư huynh và mọi người đều mong huynh về sớm đấy!'
Bùi Chu nghe xong cảm thấy bản thân vô cùng tuyệt vời.
Quả nhiên, có kỹ năng trong tay, đi đâu cũng được yêu mến!
Trong năm vị sư huynh đệ, y là người được lòng mọi người nhất.
'Lão ngũ, đệ dẫn ta đi gặp tiểu sư muội đi.'
'Sư phụ trước kia nói muội ấy đan điền bị tổn thương, vừa nãy lại nói muội ấy thiên tư cao, rốt cuộc là sao?'
Quân Văn đảo mắt nói:
'Chuyện này có gì khó hiểu đâu, dù sao thiên tư và tu vi là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.'
'Tiểu sư muội vốn yếu đuối tâm tư đơn thuần, vậy mà lại thích so tài kiếm pháp với người khác. Lát nữa muội ấy có đề nghị tỉ thí với huynh, huynh cứ đồng ý cho muội ấy, kẻo muội ấy lại khóc lóc.'
Bùi Chu tin là thật, cười nói: 'Yên tâm, tiểu sư muội là để cưng chiều, ta chiều muội ấy là được.'
Quân Văn thầm vui mừng trong lòng.
Bùi lão nhị, huynh sắp gặp xui xẻo rồi!
Hừ, trước kia huynh cậy biết vẽ phù mà không ít lần bắt nạt ta, lần này ta sẽ đòi lại cả vốn lẫn lãi!
Quân Văn hí hửng dẫn Bùi Chu đi tìm Phượng Khê, chưa vào sân đã gọi:
'Tiểu sư muội, muội mau ra đây! Nhị sư huynh về rồi!'
Phượng Khê liền từ trong nhà chạy ra.
Nàng sững sờ.
Nàng thực sự bị nhan sắc của Bùi Chu làm cho kinh ngạc.
Chẳng trách sách viết Bùi Chu dung mạo tuyệt thế, khí chất hiên ngang, đúng là sự xuất hiện của y khiến tiểu viện của nàng thêm vài phần diễm lệ.
Thực ra các đồ đệ của Tiêu Bách Đạo ai nấy đều có diện mạo xuất chúng, chỉ là mỗi người một vẻ.
Giang Tịch thanh tú nhã nhặn, Cảnh Viêm trầm uấn tuấn mỹ, Quân Văn phóng khoáng tiêu sái, còn Bùi Chu lại là vẻ đẹp rực rỡ diễm lệ.
Bùi Chu đã quen với cảnh được người khác ngưỡng mộ nhan sắc, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một cây quạt, phe phẩy:
'Tiểu sư muội, sau này muội có thể ngắm dung nhan của Nhị sư huynh ta mỗi ngày, cũng chẳng cần phải muốn nhìn một lần cho thỏa đâu.'
Phượng Khê: '...'
Đúng là một kẻ tự luyến!
Chưa đợi nàng lên tiếng, Bùi Chu đã lấy ra một xấp phù chú:
'Tiểu sư muội, lần đầu gặp mặt, Nhị sư huynh cũng chẳng có gì hay để tặng muội, tặng muội hai mươi lá phù chú vậy!'
Quân Văn trong lòng cảm thấy chua chát.
Trước kia hắn vắt chân lên cổ dọn dẹp phòng ốc, chạy việc cho Bùi Chu, đổi lại cũng chỉ nhận được hai ba lá phù chú.
Vậy mà lần đầu gặp tiểu sư muội, y đã lấy ra tận hai mươi lá làm quà gặp mặt.
Haizz!
Sống ở một tông môn trọng nữ khinh nam thật là bi ai!
Thế nhưng, sự tự thương hại kia nhanh ch.óng biến thành vẻ hả hê!
Bùi lão nhị vậy mà tặng phù chú cho tiểu sư muội?
Đây chẳng phải là tự chuốc lấy nhục nhã sao?!
Phù chú của tiểu sư muội toàn tính bằng bao tải thôi!
Hai mươi lá của y còn chẳng đủ cho người ta nhét kẽ răng!
Lúc này, Bùi Chu phe phẩy quạt nói:
'Tiểu sư muội, ta là chế phù sư, sau này phù chú của muội cứ để ta lo!'
'Muội cũng đừng quá cảm động, dù sao tu vi của muội còn thấp, có thêm vài lá phù chú hộ thân vẫn rất cần thiết.'
'Hơn nữa hai mươi lá phù chú này đối với ta chẳng qua chỉ là công việc mười ngày nửa tháng, không đáng là gì, ai bảo ta là thiên tài chế phù của Huyền Thiên Tông cơ chứ!'
'Sau này muội cứ đi theo Nhị sư huynh, đảm bảo nuôi muội trắng trẻo mập mạp.'
Phượng Khê nhỏ nhẹ đáp: 'Đa tạ Nhị sư huynh, muội cũng đã chuẩn bị một chút lễ lại mặt, mong huynh vui lòng nhận cho.'
