Ta Không Làm Liếm Cẩu, Ta Là Kẻ Cầm Đầu - Chương 30: Ngươi Qua Đây Xem Nào
Cập nhật lúc: 05/04/2026 16:04
Bách Lý Mộ Trần nhìn thấy Thẩm Chỉ Lan bị truyền tống ra ngoài, dù sớm đã dự liệu được cảnh này nhưng sắc mặt vẫn không mấy dễ coi.
Thẩm Chỉ Lan vẻ mặt hổ thẹn nói: "Sư phụ, đồ nhi vô năng, không thể chống lại sự bao vây của Quân Văn và những kẻ kia, nhưng đồ nhi đã nhận được một cơ duyên trong bí cảnh."
Nói đoạn, thị lấy quả trứng yêu thú kia ra.
Sắc mặt Bách Lý Mộ Trần lập tức dịu lại đôi phần: "Không tệ, đây là trứng Tiên thú, tuy không sánh được với Thần thú nhưng cũng vô cùng tốt.
Nếu tương lai có cơ duyên, biết đâu có thể tiến hóa thành Thần thú."
Dù sao đi nữa, Chỉ Lan vẫn rất xuất sắc, lại còn được ông trời ưu ái.
Kim Mao Toan Nghê đang ngủ gật đột ngột mở mắt ra, nhìn đầy mê mẩn quả trứng Tiên thú trong tay Thẩm Chỉ Lan.
Bên trong trứng Tiên thú có mùi hương khiến nó khao khát, con tim già cỗi đã tĩnh lặng hàng vạn năm của nó bắt đầu rạo rực.
Nó không kìm được đứng dậy, rồi bất chợt nhớ lại lời Phượng Khê từng nói với mình.
Bẫy!
Tuyệt đối là bẫy!
Chắc chắn là chiêu trò độc địa của đám yêu nữ tiện nhân Hỗn Nguyên Tông nghĩ ra, muốn lừa nó đi làm công cụ phối giống cho họ!
Đừng hòng!
Thế là, nó trừng quả trứng Tiên thú kia một cái rồi lại phủ phục xuống đất.
Để tránh bản thân nghĩ ngợi lung tung, nó bắt đầu lầm rầm nhẩm theo "Thanh Tâm Pháp Quyết".
Đây là thứ Phượng Khê dạy cho nó trên đường đi.
Dù nó bày tỏ là không muốn nghe, nhưng nào chịu nổi Phượng Khê cứ lải nhải không ngừng, thế là nó cũng học được luôn.
Đúng lúc này, một tiếng kêu như heo bị chọc tiết vang lên!
" linh thạch của ta! Linh khí của ta! Đan d.ư.ợ.c của ta!"
"Sư phụ, Phượng Khê cùng đám người kia đã cướp sạch túi trữ vật của đệ t.ử rồi, người phải làm chủ cho đệ t.ử!"
Lộ Tu Hàm vốn dĩ chỉ muốn thay một bộ y phục sạch sẽ, kết quả phát hiện trong túi trữ vật toàn là đá tảng!
Hắn phun ra một ngụm m.á.u tươi!
Sau khi nghe lời Lộ Tu Hàm, Bách Lý Mộ Trần tức giận đến mức mặt mày tím tái!
"Đệ t.ử thân truyền của ba môn phái các ngươi đúng là có bản lĩnh!"
"Liên thủ đối phó đệ t.ử Hỗn Nguyên Tông chúng ta thì thôi, lại còn thừa cơ cướp bóc, thực sự là quá đáng!"
"Nếu thử luyện bí cảnh mà làm như thế này, ta thấy sau này không cần mở ra nữa!"
Lộ Chấn Khoan cùng hai vị chưởng môn khác nhìn nhau, đám tiểu t.ử kia làm hình như có hơi quá, nhưng sao mà hả giận thế không biết!
Tiêu Bách Đạo ho một tiếng: "Phượng Khê và bọn nhỏ đều là những đứa trẻ ngoan, không làm ra chuyện như vậy đâu."
"Hơn nữa Lộ Tu Hàm cũng không tận mắt chứng kiến, biết đâu trong lúc truyền tống đã xảy ra sơ suất gì đó."
"Lộ chưởng môn, Hồ chưởng môn, hai vị cảm thấy thế nào?"
Lộ Chấn Khoan gật đầu: "Tiêu chưởng môn nói có lý, hai đồ nhi của ta đều là người hiểu chuyện, sẽ không làm chuyện thừa cơ cướp bóc đâu."
Hồ Vạn Khuê càng tỏ vẻ bất mãn lên tiếng: "Chuyện không có chứng cứ thì đừng nói bậy, đây chẳng phải là làm tổn hại danh dự của đồ nhi nhà ta sao?!"
Bách Lý Mộ Trần tức đến mức suýt ngất đi!
Các ngươi đây hoàn toàn là mở mắt nói láo!
Ngay cả mặt mũi cũng không cần nữa rồi!
Đợi đám tiểu t.ử kia đi ra rồi tính sổ sau!
Trong bí cảnh, Liễu Thiếu Bạch và những người khác cảm thấy vô cùng tiếc nuối.
Bởi vì, chưa kịp 'xén lông cừu' thì Thẩm Chỉ Lan, con cừu béo mập kia đã chạy mất rồi.
Phượng Khê cũng thấy tiếc nuối.
Nàng còn định để lại chút kỷ niệm cho Thẩm Chỉ Lan, ai ngờ thị ta lại chuồn lẹ như vậy.
Nàng nói với mọi người: "Sau khi bí cảnh kết thúc, Bách Lý chưởng môn chắc chắn sẽ hỏi về chuyện túi trữ vật, chúng ta đều không biết nói dối, vậy thì cứ thật thà khai báo thôi."
"Sau khi Lộ Tu Hàm bị chúng ta bao vây đ.á.n.h hội đồng, hắn đã tự nguyện dâng hết đồ đạc trong túi trữ vật cho chúng ta rồi."
"Tiếp theo chúng ta bắt đầu thu hoạch đệ t.ử Hỗn Nguyên Tông, túi trữ vật của họ thì không cần cướp nữa, dù sao chúng ta cũng là người có uy tín, không thể làm chuyện thất đức như vậy được."
Mọi người: "......"
Ngươi nói câu này mà mặt không đau à?
Tiếp theo, đệ t.ử Hỗn Nguyên Tông coi như gặp vận đen tám kiếp!
Chỉ cần gặp phải người không thuộc môn phái mình, bọn họ đều ra tay tàn nhẫn.
Chưa đầy hai canh giờ, người của Hỗn Nguyên Tông không sót một ai, đều bị loại khỏi cuộc chơi.
Tạo ra tốc độ bị loại nhanh nhất kể từ khi Thiên Ngân Bí Cảnh mở cửa!
Bách Lý Mộ Trần cười lạnh với Tiêu Bách Đạo và hai vị kia: "Các ngươi cũng đừng đắc ý quá, giờ trong đó chỉ còn lại ba môn phái các ngươi, ta muốn xem các ngươi 'chó c.ắ.n ch.ó' như thế nào."
Mặc dù lời hắn nói khó nghe, nhưng Lộ Chấn Khoan và Hồ Vạn Khuê đều nhíu mày.
Bọn họ vốn không đặt Huyền Thiên Tông vào mắt, dù sao Huyền Thiên Tông chắc chắn là đứng thứ ba rồi.
Bây giờ chỉ xem hai môn phái bọn họ ai là hạng nhất mà thôi.
Trong bí cảnh, liên minh vừa mới thành lập của Phượng Khê cũng tan rã.
Các đồng minh trước đó đều trở thành trạng thái đối địch.
Bốn người Liễu Thiếu Bạch tức thì đạt được đồng thuận, đó chính là loại bỏ Huyền Thiên Tông trước, sau đó bọn họ mới phân thắng bại.
Vì vậy, họ nhìn chằm chằm Phượng Khê và Quân Văn, chuẩn bị ra tay.
Phượng Khê bật cười: "Các vị sư huynh sư tỷ, có phải các vị quên mất mục đích ban đầu khi chúng ta vào bí cảnh là gì không?"
"Không phải để tranh giành hạng nhất hạng nhì, cũng không phải để lấy được bảo vật gì, mà là để lịch luyện."
"Vì vậy, hà tất chúng ta phải lãng phí sức lực vào việc đ.á.n.h g.i.ế.c lẫn nhau?"
"Chi bằng chúng ta tập trung tinh lực hái linh thảo và săn bắt yêu thú, cuối cùng dùng thành tích để nói chuyện."
"Như vậy vừa không tổn hại hòa khí, lại còn có thu hoạch, chẳng phải là việc vui sao?"
"Hơn nữa, ta yếu ớt thế này, các vị nỡ lòng nào ra tay với ta sao?"
Mọi người: Ngươi yếu nên ngươi có lý hả?
Tuy nhiên, dù sao vừa rồi cũng là đồng minh, thật sự có chút không đành lòng xuống tay.
Quan trọng nhất là trên người Phượng Khê không có ngọc bài, cũng không cách nào loại bỏ nàng.
Liễu Thiếu Bạch đứng ra bày tỏ: "Phượng Khê nói đúng, trước đó chúng ta quả thực đã đi vào ngõ cụt, muốn đoạt hạng nhất thì cứ dựa vào bản lĩnh, đừng dùng những thủ đoạn bẩn thỉu như Hỗn Nguyên Tông."
Hình Vu gật đầu: "Đúng vậy, không có tên 'cặn bã' Hỗn Nguyên Tông đó làm loạn, chúng ta chắc chắn sẽ có nhiều thu hoạch hơn."
"Đã vậy, vậy thì chúng ta cứ dựa vào bản lĩnh mà làm!"
Nói xong, hắn đi trước.
Viên Túng Hoành và Tống Ngọc Điệp thấy thế cũng đều rời đi.
Chỉ còn lại Quân Văn và Phượng Khê.
Quân Văn cảm thấy trải nghiệm vừa rồi thật quá kích thích.
Dù cho bị yêu thú đuổi g.i.ế.c cũng không kích thích đến mức này.
Hình như cũng chẳng tốn chút sức lực nào mà đã loại được Hỗn Nguyên Tông rồi?
Sao mà giống như đang nằm mơ thế này!
Vừa rồi, tiểu sư muội chỉ dùng vài lời ngắn ngủi đã hóa giải được nguy cơ bị bao vây đ.á.n.h hội đồng?
Tiểu sư muội đúng là nhân tài mà!
Đang lúc hắn cảm thán, Phượng Khê lên tiếng: "Ngũ sư huynh, đi thôi, chúng ta cũng đi tìm linh thảo!"
Quân Văn định nói lại thôi, cuối cùng nghiến răng:
"Tiểu sư muội, hay là thôi đi, linh thảo đều có yêu thú canh giữ, lát nữa ta mà không phân tâm chăm sóc cho muội, lỡ muội bị yêu thú làm bị thương thì phải làm sao?"
Phượng Khê nhếch môi: "Ngũ sư huynh, từ khi muội dùng Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan của sư phụ, vết thương ở đan điền đã đỡ hơn nhiều, đã có chút năng lực chiến đấu rồi."
"Huynh quên rồi sao? Trước đó muội còn dùng Triền Nhiễu Quyết tấn công Lộ Tu Hàm đấy, huynh nhìn xem giờ muội chẳng phải vẫn nhảy nhót linh hoạt đó sao?"
"Cho nên, dù có đ.á.n.h không lại, muội cũng có thể chạy."
"Hơn nữa, vừa rồi muội còn phân chia được một món linh khí phòng ngự từ chỗ Lộ Tu Hàm, lúc cần thiết cũng có thể cứu mạng muội đấy."
Quân Văn vẫn thấy rủi ro quá cao, không đồng ý.
Phượng Khê thở dài:
"Tu chân giới vốn là cá lớn nuốt cá bé, yếu ớt chính là tội lỗi."
"Muội không thể sống mãi dưới sự bảo bọc của sư phụ và các vị sư huynh được, muội muốn chậm rãi trở nên mạnh mẽ."
"Lần lịch luyện bí cảnh này chính là cơ hội tốt nhất, huynh hãy giúp muội đi mà!"
Quân Văn nghe nàng nói vậy, nghiến răng đáp:
"Được! Nhưng muội phải nghe lời ta, chỉ được phép đối phó với mấy con yêu thú cấp thấp thôi đấy."
Phượng Khê ngoan ngoãn đồng ý.
Hai người rất nhanh đã tìm thấy một gốc d.ư.ợ.c thảo hoàng giai, yêu thú canh giữ là một con Kiếm Xỉ Kim Bối Lang tương đương với tu sĩ Luyện Khí tầng bốn.
Phượng Khê bảo Quân Văn đứng xem, nàng nhe hàm răng trắng ra về phía Kiếm Xỉ Kim Bối Lang, ngoắc ngoắc ngón tay:
"Ngươi lại đây đi!"
