Ta Không Làm Liếm Cẩu, Ta Là Kẻ Cầm Đầu - Chương 85: Lãng Cái Lãng

Cập nhật lúc: 06/04/2026 04:03

Lão giả đời này đã gặp không ít người, có nhân tộc có ma tộc, thậm chí còn có các tộc khác như yêu tộc, yểm tộc, vân vân.

Thế nhưng, kẻ mặt dày như thế này thì lần đầu mới gặp.

Lão giả mơ hồ thấy vai trái hơi đau.

Sao có thể không đau được?!

Mới vừa phải tự tay tháo khớp cánh tay trái xong!

Nghĩ đến mười vạn ma binh ma tướng tan thành mây khói, lão nghiến c.h.ặ.t răng.

"Ngươi tên là Phượng Khê?"

Phượng Khê gật đầu: "Không dám nhận, chính là tại hạ."

Lão giả: "......"

"Chuyện nhân tộc và ma tộc chung sống hòa bình mà ngươi nói trước đó, đều là bịa đặt cả sao?"

Phượng Khê gật đầu: "Ừm, câu chuyện này thuần túy là hư cấu, nếu có tình tiết trùng hợp thì thuần túy là ngẫu nhiên."

Lão giả bỗng nhiên không muốn nói chuyện với nàng nữa, muốn chụp c.h.ế.t cho xong chuyện!

Nhưng nhớ tới tâm nguyện chưa xong, đành phải nghiến răng nói:

"Biết tòa thành này gọi là gì không?"

Phượng Khê lắc đầu: "Không biết, lúc ta vào đây cũng không thấy trên cổng thành có biển hiệu, chẳng lẽ gọi là Vô Danh Thành?"

Lão giả: "...... Ngươi đoán đúng rồi đấy."

Thật là vô lý hết sức!

Để không bị tức c.h.ế.t, lão không dùng câu hỏi nữa mà nói thẳng:

"Sở dĩ gọi là Vô Danh Thành không phải vì quy mô nó quá nhỏ không xứng có tên, mà đây là một tòa thành có thể di chuyển.

Nói chính xác hơn, nó là một kiện ma khí truyền tống có khả năng thuấn di.

Ma tộc nhờ vào Vô Danh Thành mà nhiều lần đ.á.n.h lén nhân tộc, lần nào cũng đại thắng.

Chỉ là không ngờ lần đ.á.n.h lén nhân tộc đó, Vô Danh Thành đã mất phương hướng, rơi xuống vùng cốt lõi của Cực Địa Băng Nguyên.

Vùng cốt lõi cực kỳ lạnh lẽo, yêu thú cấp Hóa Thần nhiều không đếm xuể, chúng ta chỉ cầm cự được một tháng, thành hủy người vong..."

Phượng Khê phải lục lại hết những chuyện đau buồn trong đời mới nhịn không cười thành tiếng.

Đám ma tộc này cũng thật biết chơi đùa với tính mạng quá đi!

Thật là liều lĩnh hết chỗ nói!

Cuối cùng tự mình hại mình!

Lão giả chìm đắm trong nỗi bi thương, không hề chú ý đến vẻ mặt của Phượng Khê.

Dĩ nhiên, dù có chú ý tới thì vẻ mặt của vị nào đó lúc này cũng vô cùng t.h.ả.m thiết!

Người không biết chắc còn tưởng tam cô lục đệ của nàng đều ở cả trong Vô Danh Thành này.

Lão giả nén lại tâm tình, lúc này mới nói:

"Sau khi Vô Danh Thành gặp nạn, chúng ta vẫn luôn không cách nào liên lạc với thế giới bên ngoài.

Cho nên, giờ đây ta chỉ có một nguyện vọng, là mong có người chuyển lời sự thật đến với ma tộc.

Để toàn bộ ma tộc biết rằng mười vạn tướng sĩ của Vô Danh Thành không hề lâm trận đào ngũ, mà là vô tình rơi vào vùng cốt lõi của Cực Địa Băng Nguyên, tất cả đều đã t.ử nạn."

Phượng Khê mở to mắt: "Chỉ thế thôi sao?"

Lão giả gật đầu: "Ngươi có lẽ thấy nguyện vọng này có chút nực cười, nhưng đây lại là chấp niệm của chúng ta trong hàng vạn năm qua.

Chúng ta không sợ sinh t.ử, vì đó là sứ mệnh của ma tộc tướng sĩ.

Nhưng chúng ta không muốn sau khi c.h.ế.t lại nhận phải sự đ.á.n.h giá không công bằng."

Mọi người có mặt đều cảm thấy động lòng.

Có lẽ là chấp niệm của lão giả, có lẽ là sự không sợ c.h.ế.t của tướng sĩ ma tộc, có lẽ là sự nhỏ bé của chúng sinh trong dòng sông thời gian...

Không biết rốt cuộc điểm nào đã chạm tới nơi mềm yếu trong lòng họ.

Lúc này lão giả là nhân tộc hay ma tộc cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Một số phẩm chất tốt đẹp, không phân biệt c.h.ủ.n.g t.ộ.c.

Lời của Phượng Khê đã phá vỡ sự cảm động này.

"Tiền bối, người dông dài nãy giờ vẫn chưa nói cho ta biết sẽ cho ta lợi ích gì đâu đấy!

Chuyện không có lợi ích gì thì ta không làm đâu!"

Lão giả: "......"

Mọi người: "......"

Lão giả hít sâu một hơi: "Đương nhiên là có lợi ích!

Mặc dù chỉ vùng cốt lõi của Cực Địa Băng Nguyên mới sản sinh ra Băng Phách, nhưng vạn năm trước từng có một trận địa chấn, một số Băng Phách đã bị cuốn ra vùng biên giới.

Nếu ngươi đồng ý yêu cầu của ta và phát độc thệ, ta sẽ nói cho ngươi vị trí của những Băng Phách đó."

Phượng Khê sáng rực cả mắt: "Có bao nhiêu? Có tới mấy vạn viên không?"

Lão giả: "......"

Mấy vạn viên?

Ngươi tưởng Băng Phách là mấy viên đá nát mà ngươi đã ném cho ta à?!

Nhắc tới cái này lại càng thấy tức!

Đợt người trước còn đưa linh thạch, nha đầu c.h.ế.t tiệt này thì hay rồi, đưa cho một đống đá vụn!

"Đại khái vài chục viên thôi! Còn bắt được bao nhiêu thì phải xem bản lĩnh của các ngươi rồi."

Phượng Khê lập tức chán nản!

"Có chút xíu thế thôi à!

Thôi được rồi, thấy người tội nghiệp như vậy, ta đành miễn cưỡng đồng ý vậy!"

Lão giả: "......"

Rốt cuộc ngươi có biết một viên Thiên Niên Băng Phách trên thị trường có thể bán được mấy triệu linh thạch không?

Nếu có thể bắt được Vạn Niên Băng Phách thì không chỉ đơn giản là mấy triệu linh thạch nữa đâu!

mà là cả trăm triệu linh thạch!

Phượng Khê lập tức bắt đầu thề độc:

"Ta, Phượng Khê, ở đây thề rằng, trong điều kiện không nguy hại đến tính mạng, thời gian cho phép, tu vi cho phép, hoàn cảnh cho phép, ta sẽ thông báo chuyện Vô Danh Thành cho Ma tộc.

Nếu như ta bội ước, liền để ta biến thành phế vật ngũ linh căn!"

Lão giả: "..."

Mọi người: "..."

Lần đầu tiên nghe thấy thề độc mà còn đưa ra nhiều điều kiện tiền đề đến thế!

Tuy nhiên, lời thề này cũng đủ độc thật.

Phế vật ngũ linh căn với việc không thể tu luyện cũng chẳng khác nhau là mấy.

Lão giả giữ lời, lập tức đưa cho Phượng Khê một tấm bản đồ, trên đó có đ.á.n.h dấu vị trí của Băng Phách.

Quả nhiên là nằm ở vùng rìa.

Phượng Khê cười tít mắt cất bản đồ đi, rồi hỏi:

"Lão gia t.ử, nhóm người đi vào trước đó đâu rồi?"

Lão giả vừa mới từ tiền bối biến thành lão gia t.ử: "..."

Ta không còn giá trị để bị ngươi vắt kiệt nữa, đến cả tiền bối ngươi cũng không gọi nữa sao?

Tuy nhiên, lão vẫn đáp:

"Đám người đó quá ngu xuẩn, lại tưởng rằng cứ g.i.ế.c sạch tướng sĩ Ma tộc của ta, ta sẽ giao trọng bảo Ma tộc cho bọn chúng, đúng là nằm mơ giữa ban ngày!

Ta đã dịch chuyển bọn chúng vào tận vùng bụng của Cực Địa Băng Nguyên, có thể sống sót trở ra hay không, còn phải xem tạo hóa của bọn chúng."

Tâm trạng Phượng Khê tức thì tươi tỉnh hẳn lên!

"Nghe lời ngài nói, chẳng lẽ Băng Phách không phải là trọng bảo Ma tộc mà ngài đã nói trước đó sao?

Ta phí hết tâm tư siêu độ mười vạn ma binh ma tướng cho ngài, kết quả ngài lại định giấu giếm, thế này là không được nghĩa khí đâu đấy nhé?!

Người tộc hay Ma tộc đều coi trọng chuyện một lời đã nói ra, tứ mã khó đuổi, ngài lật lọng như vậy chẳng phải không ổn sao?"

Lão giả: "..."

Ngươi lừa phỉnh khiến ma binh ma tướng của ta hồn phi phách tán hết, làm ta trở thành kẻ cô độc, ta còn phải cảm ơn ngươi ư? Lại còn phải dâng trọng bảo Ma tộc cho ngươi?

Sao ngươi lại có thể trơ trẽn đến thế hả!

Lão hừ lạnh: "Cho dù ta có tặng trọng bảo Ma tộc cho ngươi, ngươi cũng không lấy nổi đâu!

Trọng bảo Ma tộc mà ta nói chính là Vô Danh Thành, mà tàn tích của Vô Danh Thành vẫn còn nằm trong vùng bụng của Cực Địa Băng Nguyên, ngươi lấy được sao?"

Phượng Khê mỉm cười nhìn lão: "Lấy được hay không cứ để sau đã, ngài rốt cuộc là cho hay không cho?

Nếu không cho, lát nữa đi truyền tin cho Ma tộc, cái miệng của ta chắc sẽ không biết giữ kẽ đâu!

Biết đâu chừng thanh danh của ngài lại chẳng giữ nổi đâu đấy!"

Lão giả: "..."

Mấy vạn năm nay, nhân tộc đã xảy ra chuyện... dị biến gì thế không biết?

Nếu không sao lại có loại vô liêm sỉ như thế này chứ!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.