Ta Là Thiên Tài Kiếm Tu, Trên Người Mang Thêm Chút Phù Lục Thì Có Sao? - Chương 114
Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:20
Thẩm Tuế thản nhiên tiếp tục dời ánh mắt về phía kỳ trân dị bảo trước mặt mình.
Pháp bảo chuông vàng này thật đẹp nha, hoa văn tuy khá phức tạp, nhưng màu sắc lại rực rỡ lóa mắt, thật khiến nàng động lòng, nói đi cũng phải nói lại, lần trước nàng thấy pháp bảo chuông tương tự là ở trong bí cảnh vô tình dẫm phải...... cuối cùng còn đem đi tặng cho người khác làm nhân tình.
“Này, con nhỏ xấu xí.”
Thẩm Tuế bắt đầu cân nhắc làm sao để lừa Thẩm Tinh Lan mua cái pháp bảo chuông trước mắt này cho mình.
“Con nhỏ xấu xí ngươi có phải không có tai không hả.”
Giây tiếp theo, Thẩm Tuế bèn bị người ta thô bạo đẩy ngã xuống đất, đồng thời làm trầy xước cổ tay mình.
Nhìn vết m-áu trầy xước trên cổ tay, Thẩm Tuế bị đẩy ngã dưới đất chậm rãi ngẩng đầu lên, sau đó nheo mắt nhìn về phía người đẩy mình.
Thiếu niên anh tuấn mặc y phục màu xanh bảo ngọc đứng ở nơi ngược sáng, ngạo mạn lườm nàng một cái:
“Nhìn cái gì, con nhỏ xấu xí, nếu không phải ngươi cản đường sư muội ta, ta mới lười để ý ngươi.”
Mẹ kiếp, tay ngứa quá.
Thẩm Tuế cảm thấy trong đầu mình mười mấy thanh thần kiếm đều bắt đầu rục rịch.
Chưa đợi nàng rút ra một thanh thần kiếm trong đó, c.h.é.m cái thằng ngu này thành hai nửa, liền thấy thằng ngu này đột nhiên t.h.ả.m khiết một tiếng, thế mà trực tiếp đổ ập xuống, có một thanh thần kiếm rực rỡ trực tiếp đ-âm xuyên qua xương bả vai của hắn, mấy người bên cạnh hắn vội vàng dìu hắn.
Thẩm Tuế thuận theo hướng thần kiếm bay tới, bèn thấy Thẩm Tinh Lan đứng cách đó không xa, lạnh lùng như sương.
Tốt, Thẩm Tuế yên tâm thoải mái trực tiếp nằm xuống, người thực sự lợi hại tới rồi, đều không cần nàng ra tay, nghĩ đến thằng ngu kia nếu không xong đời, nàng sẽ đổi họ theo Thẩm Tinh Lan, hi hi.
Thẩm Tinh Lan sải bước đi tới, huynh ấy thu Thái Dương Thần Kiếm lại, sau đó vươn tay về phía Thẩm Tuế vừa mới nằm xuống, Thẩm Tuế chớp chớp mắt, thế là dùng bàn tay dính đầy m-áu vươn về phía Thẩm Tinh Lan.
Thẩm Tinh Lan cố ý tránh vết thương trầy xước trên cổ tay Thẩm Tuế, huynh ấy bóp lấy cánh tay Thẩm Tuế, Thẩm Tuế mượn lực của huynh ấy đứng dậy, sau đó dùng bàn tay không bị thương còn lại phủi phủi m-ông có lẽ đã dính bụi của mình.
“Đau không?”
Thẩm Tinh Lan thấp giọng nói.
Thẩm Tuế biết lúc thử thách kỹ năng diễn xuất của mình đã tới, nàng bĩu môi, mắt đỏ hoe, vô cùng thành thục oà một tiếng khóc rống lên, trực tiếp làm mấy người định giận dữ chất vấn Thẩm Tinh Lan ở bên kia ngây ngẩn cả người.
Rất nhiều người trong Tụ Bảo Hiên đều vây lại.
Thẩm Tuế khóc không ra hơi, nàng sướt mướt nói:
“Hu hu hu sư huynh, ta thực sự chỉ đơn thuần đứng đây xem một cái pháp bảo chuông mà ta thích thôi hu hu hu, sau đó người này không hiểu sao lại qua mắng ta là con nhỏ xấu xí, ta không muốn để ý hắn, hắn lại hễ không vừa ý là đẩy ta ngã xuống đất hu hu hu hu hu......”
Người vây xem càng lúc càng nhiều, tiếng nghị luận cũng càng lúc càng lớn, tiếng khóc kể của Thẩm Tuế khiến sắc mặt đối phương trở nên vô cùng khó coi, nhưng đối phương lại không thể phản bác, bởi vì Thẩm Tuế nói là sự thật, người có mặt ở đây cũng đâu có mù.
“Cho nên, một kiếm lúc nãy là ngươi đáng đời,” Thẩm Tinh Lan diện dung lãnh đạm, nhìn xuống thiếu niên bị huynh ấy đ-âm xuyên xương bả vai kia, lời nói ra lại khiến đối phương cả người lạnh toát, “Ta rất mong chờ lần sau thấy được khuôn mặt này của ngươi.”
Mấy người vội vàng nhếch nhác rời đi, đám người vây xem khi tản ra, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Tinh Lan vẫn vô cùng kinh sợ.
Thẩm Tinh Lan sóng không gợn nhìn lướt qua những ánh mắt này, huynh ấy nắm lấy cổ tay bị thương của Thẩm Tuế, sau đó từ vòng tay giới t.ử lấy ra một cái bình ngọc, có bột phấn nhẹ nhàng rắc lên vết trầy xước, rất nhanh Thẩm Tuế liền thấy chỗ trầy xước mát rượi rất thoải mái.
“Được rồi, không uổng công ta khóc một trận như vậy.”
Thẩm Tuế sụt sịt mũi, nàng nhìn ra được thứ Thẩm Tinh Lan lấy ra này giá trị ước chừng có thể mua được mấy cái mạng của nàng.
Sau khi Thẩm Tinh Lan buông tay, ngẩng đầu nhìn thiếu nữ mặc áo màu rực rỡ tuy trông có chút nhếch nhác, nhưng nàng dùng bàn tay không bị thương dụi dụi hốc mắt còn ửng hồng của mình, sau đó lộ ra vẻ mặt ghét bỏ, điều này khiến Thẩm Tinh Lan nhịn không được vươn tay vén lọn tóc rơi bên tai Thẩm Tuế ra sau tai.
“Ở đây đông người, đứng sau hắn chắc là một tông môn khá mạnh, Luận Tiên Đại Hội sắp tới, không tiện hạ sát thủ, chỉ có thể dọa hắn một chút.”
Thẩm Tinh Lan ma xui quỷ khiến giải thích một câu, nhưng thật ra huynh ấy cũng không cần thiết phải giải thích, dù sao người sáng mắt đều nhìn ra điểm này.
Cho nên Thẩm Tuế kỳ quái nhìn huynh ấy một cái, sau đó “ừ" một tiếng:
“Vậy huynh có biết tông môn của bọn họ không.”
Thẩm Tinh Lan lắc đầu:
“Không rõ lắm, đệ t.ử phục màu đó ta cũng lần đầu thấy.”
“Hắn thế mà dám mắng ta là con nhỏ xấu xí,” Thẩm Tuế nghiến răng nghiến lợi nói, “Ta thừa nhận ta không xinh đẹp đến thế, nhưng cũng không đến mức thành con nhỏ xấu xí chứ, tông môn bọn họ lúc thu đồ đệ, có phải chuyên thu mấy đứa không có mắt không hả, đúng là thằng ngu làm việc cũng ngu ngốc.”
“Không sao,” Thẩm Tinh Lan an ủi Thẩm Tuế nói, “Đến lúc gặp lại hắn, ta m.ó.c m.ắ.t hắn ra, dù sao hắn cũng chẳng cần mắt.”
Thẩm Tuế:
“!”
Thẩm Tuế đột nhiên hiểu tại sao nhiều người nhìn về phía Thẩm Tinh Lan với ánh mắt tràn đầy sợ hãi như vậy.
Mẹ nó, may mà tố chất tâm lý nàng mạnh nha.
Thẩm Tuế hớn hở nói:
“Vậy đến lúc đó có thể nhân tiện xem thử não hắn có hỏng không nha.”
Thẩm Tinh Lan vốn tưởng sẽ dọa được Thẩm Tuế:
“……”
“Ta muốn cái này.”
Thẩm Tuế đột nhiên nhớ tới pháp bảo chuông mà nàng hằng mong ước lúc nãy, sau đó kéo kéo vạt áo Thẩm Tinh Lan, bảo huynh ấy xem cái pháp bảo chuông đó.
Thẩm Tinh Lan nhướng mày:
“Ta không phải đưa tiền cho muội rồi sao?”
“Tự mình mua và người khác tặng cảm giác không giống nhau.”
Thẩm Tuế lý lẽ hùng hồn nói.
Thẩm Tinh Lan:
“……”
Nếu tin Thẩm Tuế thì mới có ma.
Nhưng Thẩm Tinh Lan vẫn cam chịu quẹt thẻ cho Thẩm Tuế, Thẩm Tuế mân mê cái pháp bảo chuông mới tinh còn nóng hổi này, có chút yêu không buông tay.
Sau đó Thẩm Tuế đột nhiên nhớ tới Tạ Vãn Ngu, bèn hỏi Thẩm Tinh Lan:
“Sư tỷ đâu.”
“Sư tỷ nói tỷ ấy lên tầng hai xem thử, nên ta nghĩ tới tìm muội.”
Thẩm Tinh Lan đang nghiên cứu công dụng của cái pháp bảo chuông này của Thẩm Tuế là gì, không ngẩng đầu nói.
Thẩm Tuế bèn hiếu kỳ ghé sát bên cạnh Thẩm Tinh Lan:
“Sao thế, cái pháp bảo chuông này có vấn đề gì à?”
