Ta Là Thiên Tài Kiếm Tu, Trên Người Mang Thêm Chút Phù Lục Thì Có Sao? - Chương 121
Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:22
“Nhưng tiền đại tông chủ từ đầu đến cuối không có trở thành tông chủ Diễn Thần Tông, ừm…… nói đúng hơn là hắn cự tuyệt trở thành tông chủ Diễn Thần Tông, nguyên nhân cụ thể ta cũng không biết tại sao, dù sao cho đến hai năm trước hắn và sư tổ vẫn luôn bế quan không ra náo bẻ rồi, thế là tiền đại tông chủ rời khỏi Côn Luân giới, lúc này mới có sự thượng vị của tông chủ hiện nhiệm ngày nay, nhưng năng lực của tông chủ hiện nhiệm không được, không cách nào trấn áp được rất nhiều vấn đề mang tính thực chất.”
“Nghe cái này,” Thẩm Tuế trầm ngâm một chút, “Tổng kết chính là vị sư tổ này không phải thứ tốt lành gì nha.”
Tiểu cô nương hứ một tiếng:
“Ta cũng cảm thấy lão ta không phải thứ tốt lành gì, hơn nữa tâm ma của lão quá nặng, dẫn đến lòng nghi kỵ quá mạnh, nhưng lão luôn không nghe ta khuyên nhủ, còn đặc biệt cố chấp, nếu không phải ta đ-ánh không lại lão, thật sự muốn tát cho lão hai cái cho tỉnh táo lại.”
Thẩm Tuế:
“……”
Đây là thứ nàng có thể nghe sao?
“Được rồi, ta nói tiếp, bởi vì tông chủ hiện nhiệm không cách nào giải quyết một số vấn đề mang tính thực chất, dẫn đến tam giới, ồ không đúng, nên nói là lục giới, một số thần ma quỷ quái liền có chút càn rỡ,” tiểu cô nương nhẹ nhàng đung đưa bắp chân nhỏ của mình, “Cái này không phải sao, Luận Tiên đại hội mấy trăm năm không tổ chức, đều dẫn đến không ít ma tộc tới góp vui nha.”
Thẩm Tuế rùng mình, ý thức được đứng thẳng người, sau đó giơ cao Diễn Tiên trong tay, ngữ khí khẳng khái sục sôi nói:
“Ta, Thẩm Tuế, thề suốt đời này, một lòng chỉ vì quang minh, phấn đấu đến cùng.”
Tiểu cô nương:
“……”
Diễn Tiên:
“……”
Tiểu cô nương u u nói:
“Diễn Tiên, ánh mắt của ngươi thật sự không tốt lắm.”
Diễn Tiên thống khổ:
“Ta nhận.”
Thẩm Tuế cũng u u nói:
“Khuỷu tay của ngươi trực tiếp hướng ra phía ngoài rồi đúng không, Diễn Tiên.”
Diễn Tiên vèo một cái rút về trong đầu Thẩm Tuế.
Sau đó Thẩm Tuế ngước mắt nhìn về phía tiểu cô nương:
“Cho nên tại sao ngươi lại nói cho ta biết?
Theo lời ngươi nói lúc trước, giao tình của chúng ta đó đều là chuyện của mấy trăm năm trước rồi đi.”
Tiểu cô nương nhẹ nhàng thở dài một hơi:
“Ngươi vẫn là cái bộ dạng này, nói thế nào nhỉ, tại sao ta lại muốn truyền đạt tin tức này cho ngươi, đại khái là ta sợ ngươi lại ch-ết ở chỗ của ta thôi.”
Thẩm Tuế mỉm cười.
“Còn có chính là,” tiểu cô nương ngẩng đầu lên, nàng lộ ra một nụ cười có thể coi là quỷ dị,
“Ngươi bây giờ quá yếu gà rồi.”
Thẩm Tuế là bị ném ra ngoài, sau đó nàng thành công một lần nữa bị ngã dập m-ông, trên mặt nhe răng trợn mắt, trong lòng thì nộ mắng mấy câu, cái cây Diễn Thần không biết là lão ngoan đồng hay tiểu ngoan đồng này sau nửa ngày thì nàng đột nhiên phát hiện bản thân đang ở chính giữa quảng trường Diễn Thần.
Rất nhiều đệ t.ử của các tông môn khác nhau đều phân phân đưa tầm mắt tới, ánh mắt khác lạ.
Thẩm Tuế:
“……”
Tạ ơn, người đang ở quảng trường Diễn Thần Tông đột nhiên bạo tễ.
Nguyên nhân c-ái ch-ết:
“Xã t.ử.”
Thẩm Tuế vội vàng cúi đầu, nỗ lực khiến bản thân không đi chú ý tới tầm mắt của người khác, ngay lúc nàng chuẩn bị đứng dậy, mưu toan từ trong vô số tầm mắt mà dùng phương thức nàng tự cho là khéo léo để lén lút dời đi, lại có ai đó từ trên trời rơi xuống, nện trúng Thẩm Tuế một cách chính xác.
Thẩm Tuế:
“……”
Thẩm Tuế định thần nhìn lại, phát hiện cư nhiên là sư tỷ Tạ Vãn Ngu của mình, nàng dường như đang nhíu mày suy tư điều gì đó, Thẩm Tuế chỉ có thể giọng nói hư nhược:
“Sư tỷ ~”
Tạ Vãn Ngu phảng phất mới phát hiện ra Thẩm Tuế bị đè dưới thân mình, nàng đứng lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười:
“Ái chà, xin lỗi nha, tiểu sư muội, ta nghĩ nhập thần quá, không chú ý.”
Nụ cười này, khiến Thẩm Tuế đè nén xuống xung động muốn trợn trắng mắt trong lòng.
Tạ Vãn Ngu đưa tay kéo Thẩm Tuế dậy, sau đó giả vờ vô ý nói:
“Lúc nãy khi muội rơi vào hắc động, dọa cho Vãn Ngu nàng ấy liền trực tiếp đoạt lấy quyền chủ đạo của thân thể, sau đó thấy không vớt được muội, liền không nói hai lời mà nhảy vào trong hắc động luôn nha, thiếu chút nữa dọa hư ta rồi,
“Nhưng không ngờ cái nhảy này, cư nhiên lại khiến ta ở trong hắc động lĩnh ngộ được rất nhiều thứ thú vị nha.”
Thẩm Tuế lại mếu máo, bất quá nàng vô thức nói:
“Cái gì ngươi với ta, ngươi không phải cũng là Vãn Ngu sao?”
Nụ cười trêu chọc vốn có của Tạ Vãn Ngu đột nhiên ngưng cố lại:
“Muội là cho rằng như vậy?”
“Chứ còn gì nữa,” Thẩm Tuế lúc này mới phản ứng lại, nhưng nàng không nghĩ tới việc đi đính chính, bởi vì đây vốn dĩ chính là suy nghĩ nguyên bản nhất, chân thực nhất của nàng, nàng thậm chí còn khẳng định nói, “Tỷ chính là sư tỷ Tạ Vãn Ngu của ta nha.”
Ánh mắt thiếu nữ trong trẻo, như có ánh sáng nhạt, rõ ràng đem Tạ Vãn Ngu phản chiếu trong đó, ánh mắt kiên định lại thản nhiên, trong lòng Tạ Vãn Ngu lại hoang đường nảy sinh ý nghĩ bản thân bị nhìn thấu.
Nhưng điều kỳ quái chính là, Tạ Vãn Ngu lần đầu tiên không cảm thấy sợ hãi, mà là khóe môi hơi cong lên:
“Thì ra là thế, vậy thật sự là quá tốt rồi nha, quả nhiên tiểu sư muội so với nhị sư đệ thản suất hơn nhiều, suy cho cùng nhị sư đệ cho dù có phát hiện, cũng cố ý giả vờ như cái gì cũng không biết nha.”
“Sư huynh chắc là có suy tính của riêng mình đi,” Thẩm Tuế tùy khẩu nói, nhưng nhắc tới Thẩm Tinh Lan, nàng không khỏi nhìn quanh bốn phía tìm kiếm thân ảnh Thẩm Tinh Lan, “Nói đi nói lại, sư huynh đâu rồi.”
Nói như vậy thì……
Tạ Vãn Ngu cũng cùng Thẩm Tuế một đạo ở trên quảng trường Diễn Thần tìm kiếm Thẩm Tinh Lan, nàng có chút nghi hoặc:
“Hắn không phải nhảy trước ta sao?”
Lúc đó chính là ba hai một, một cái nhảy là nhảy cả ba người nha.
Thẩm Tuế chấn kinh:
“Cái gì, lẽ nào nói một đại sư huynh như vậy không lẽ bị lạc mất rồi?”
Tạ Vãn Ngu:
“……”
Tuy lời này nghe quái quái, nhưng hình như quả thực là sự thật……?
“Cảm ơn muội nha, Tuế muội,” giọng nói thanh lãnh của thiếu niên như nước suối giữa tuyết, hắn u u nói, “Cho dù không tìm thấy ta, còn có thể tạo d.a.o về ta.”
Thẩm Tuế tự nhiên đáp lại:
“Chứ còn gì nữa.”
Tạ Vãn Ngu nhìn nhìn Thẩm Tinh Lan không biết từ đâu mọc ra, lại nhìn nhìn Thẩm Tuế không thèm ngoảnh đầu lại đã đáp lời Thẩm Tinh Lan, nàng đột nhiên ngộ ra điều gì đó, nhưng nàng cảm giác bản thân chỉ mới ngộ được một nửa?
Ngay lúc Thẩm Tinh Lan đi tới bên cạnh Thẩm Tuế, đạo tiếng vang lanh lảnh va chạm từng nghe thấy ở dưới chân bậc thang lại lần nữa vang lên, lần này lá đỏ bay múa đầy trời, trong đó có một chiếc lặng lẽ rơi xuống trước mặt Thẩm Tuế.
Thẩm Tuế vô thức nhận lấy chiếc lá đỏ này, sau đó lại vô thức nhìn nhìn lòng bàn chân mình, xem có xuất hiện hắc động hay không.
Không có, nàng thở phào nhẹ nhõm.
Nào ngờ còn chưa đợi nàng dời tầm mắt đi, dưới chân nàng thình lình xuất hiện mấy đạo đường nét màu đen đang vặn vẹo, sau đó ngay dưới cái nhìn chăm chú ch-ết ch.óc của Thẩm Tuế, bày ra một biểu tình:
