Ta Là Thiên Tài Kiếm Tu, Trên Người Mang Thêm Chút Phù Lục Thì Có Sao? - Chương 210
Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:43
“Ngay lúc này Thẩm Tinh Lan nhảy xuống, hắn đưa tay ra, đặt đóa sen bên đầm nước lạnh lên trên truyền thừa Yêu Hoàng đang cố gắng chắp vá c-ơ th-ể vỡ vụn của Thẩm Tuế.”
Rất nhanh những hoa văn màu m-áu đã quấn quanh đóa sen này, giây tiếp theo c-ơ th-ể vỡ vụn của Thẩm Tuế bắt đầu từ từ khôi phục, cho đến khi Thẩm Tuế lảo đảo hai bước, ngã vào lòng Thẩm Tinh Lan.
Thẩm Tuế tốn sức đưa tay lên, sờ sờ vị trí trái tim mình, nơi đó đã không còn đ-ập nữa.
“Bây giờ trông ta có phải rất có cảm giác tan vỡ không."
Thẩm Tuế buông tay, lầm bầm bên tai Thẩm Tinh Lan.
Thẩm Tinh Lan:
“Ta thấy nàng là nát bấy thì có."
Thẩm Tuế bĩu môi:
“Vẫn ổn, không đau lắm, đúng rồi, lúc trước huynh nói Nam Chi..."
Thẩm Tinh Lan hơi nhíu mày:
“Ả lại trốn thoát rồi, không tìm thấy ả."
Thẩm Tuế “tặc" một tiếng:
“Phiền thật đấy."
Thẩm Tinh Lan cúi đầu nhìn cô:
“Nàng định thế nào."
Thẩm Tuế thản nhiên nói:
“Tìm ả chứ sao."
Thẩm Tinh Lan định nói gì đó, nhưng há miệng rồi lại khép lại.
Thẩm Tuế dường như nhận ra hắn muốn nói gì, cô cười vỗ vỗ cánh tay Thẩm Tinh Lan:
“Cùng nhau đi."
Trong ánh mắt cô mang theo vẻ tinh quái.
Dù sao hiện tại khí vận chi t.ử đã bị cô bắt đi rồi, cô muốn xem xem “nó" tiếp theo định làm thế nào.
——
Tiểu thuyết viết dài một chút là không biết nên kết thúc thế nào, cảm thấy viết đi viết lại đều rất tệ...
Phải dừng hai ba ngày gì đó, đợi sau khi sắp xếp lại ý tưởng, sẽ một hơi bù đắp kết cục phía sau... o(╥﹏╥)o
Chương 182 Kết Cục
Những năm trước ở Huyền Thiên Tông, hai người chưa bao giờ vắng mặt trong các tiết học về ngụy trang.
Nay cũng khiến Thẩm Tuế và Thẩm Tinh Lan có thể dễ dàng tạo ra hai thân phận giả, từ đó thuận lợi cùng nhau đồng hành trong lục giới đang rơi vào hỗn loạn.
Thẩm Tuế đưa Thẩm Tinh Lan trở về đạo quán, nằm ngoài dự tính của Thẩm Tuế, Thường Hành vậy mà vẫn còn ở trong đạo quán, đang loay hoay với cây hồng kia.
Thẩm Tuế đầu tiên đứng ở đằng xa lặng lẽ nhìn một lúc, cô không nhận nhau với Thường Hành, sau đó vào trong đạo quán thắp ba nén hương thanh khiết, cung kính cúi đầu ba lần trước tượng Thái Thượng Lão Quân được thờ phụng trong quán.
Thường Hành tay ôm những quả hồng bước qua ngưỡng cửa nói:
“Cô nương đây là muốn cầu xin điều gì?"
Thẩm Tuế nói:
“Nguyện cho người mình nhớ mong đều bình an thuận toại."
Thường Hành liếc nhìn Thẩm Tinh Lan đang đứng ngoài ngưỡng cửa, rũ mắt yên lặng chờ đợi Thẩm Tuế, nghĩ chắc Thẩm Tinh Lan không tin mấy thứ này, nhưng để biểu thị sự tôn trọng nên không đi vào.
Thường Hành cười nói:
“Chúc cô như nguyện."
Nhưng Thẩm Tuế chỉ chăm chú nhìn ông.
Hồi lâu, Thẩm Tuế khẽ nói lời cáo từ, sau đó như không còn chút lưu luyến nào, quay người đi về phía Thẩm Tinh Lan bên ngoài ngưỡng cửa.
Lúc này Thường Hành đột nhiên gọi Thẩm Tuế lại:
“Cô nương."
Thẩm Tuế khựng bước chân, khi quay đầu lại Thường Hành đã rảo bước đến bên cạnh cô, sau đó đưa cho cô một quả hồng.
“Thị thị như ý nhé." (Mọi việc như ý)
Thẩm Tuế cầm quả hồng, nhìn nhìn quả hồng, lại ngẩng đầu nhìn Thường Hành, tóc Thường Hành đều đã hoa râm, nhưng cả người vô cùng tinh anh.
Thẩm Tuế cười, cô nắm quả hồng rồi gật đầu.
Sau khi ra khỏi đạo quán, Thẩm Tuế liền nếm thử quả hồng trong tay, chua, lại chát.
Thẩm Tuế không nói gì, chỉ cúi đầu, bình thản gặm hết quả hồng này.
Thẩm Tinh Lan cũng không nói gì, chỉ đợi sau khi Thẩm Tuế gặm xong, hắn nhét một miếng bánh đường vào miệng cô.
Vị ngọt tan ra nơi đầu lưỡi, xua đi không ít vị chua chát.
Sau đó hai người không nói một lời, trao nhau một nụ hôn mang theo vị chua chát của hồng và vị ngọt lịm của bánh đường.
Thẩm Tuế và Thẩm Tinh Lan ở nhân giới hai năm, sau đó lại đến Yêu giới và Ma giới mỗi nơi một năm.
Yêu giới vì sự biến mất của Ngưng Nhược Tiêm mà rơi vào một khoảng thời gian hỗn loạn, Thẩm Tuế khá muốn xem Yêu giới - một trong lục giới - tiếp theo định làm thế nào, thế là cô đã đến đây.
Chẳng bao lâu sau, trong cơn hỗn loạn, Đại công chúa và Đại hoàng t.ử tuyên bố liên thủ, cùng với việc Đại công chúa kế vị Yêu Hoàng, dưới sự liên thủ trấn áp với Đại hoàng t.ử, một số thế lực yêu tộc có ý định nổi dậy ngay lập tức bị dập tắt.
Thẩm Tuế xem đến là hăng hái.
Ma giới là nơi Thẩm Tinh Lan muốn đi, nhưng Thẩm Tuế cũng khá tò mò về vị Ma giới chi chủ kia, nên cũng đi theo Thẩm Tinh Lan.
Chỉ là không ngờ Ma giới vậy mà cũng giống như nhân giới, núi xanh uốn lượn, nước biếc chảy dài, người Ma tộc thậm chí còn rất nhiệt tình chào hỏi hai người Thẩm Tuế đi ngang qua, còn nhét đặc sản Ma giới cho họ ăn.
Điều này không giống với tưởng tượng của Thẩm Tuế, cô cứ ngỡ Ma giới là kiểu tông màu đỏ m-áu và đen tuyền đan xen vào nhau.
Nhưng Thẩm Tinh Lan bảo đừng ăn đồ người Ma tộc đưa cho.
Thẩm Tuế rất đỗi nghi hoặc.
Thẩm Tinh Lan liền xé một miếng bánh, ném cho con ma thú đang nhìn chằm chằm họ ở bên cạnh, ma thú “ao" một tiếng nuốt xuống, chưa đầy mấy giây sau, ma thú đã đau đớn lăn lộn khắp nơi.
Thẩm Tuế:
“..."
Được rồi, cô coi như đã biết, Ma giới vẫn là Ma giới đó, vẫn là cái Ma giới ch-ết nết không chừa kia.
Thẩm Tinh Lan quen đường quen lối dẫn cô đến một bãi đất trống, một đám trẻ con Ma tộc đang vây quanh oẳn tù tì.
“Ngươi thua rồi, ngươi thua rồi!
——"
“Oa oa oa, ta phải đ-ánh bẹp ngươi."
“Ngươi không được nói chuyện!!!"
“..."
Cảnh tượng náo nhiệt đến mức suýt chút nữa mất kiểm soát, cho đến khi Thẩm Tinh Lan lôi từ trong đám trẻ con Ma tộc ra một người đàn ông trung niên tuổi tác không còn nhỏ.
Người trung niên thân trên mặc áo lót màu đỏ, thân dưới xỏ quần lót màu xanh lá, nhưng mặt mũi sưng vù, nhìn là biết bị đám trẻ con Ma tộc kia hành hạ cho ra nông nỗi này.
Ông ta vẻ mặt ngây ngô cười khi được Thẩm Tinh Lan đưa đi, sau đó trên đường vui vẻ nói:
“Tinh Lan à, sao lại về rồi."
Thẩm Tuế thót tim vì đối phương lại dễ dàng nhìn ra sự ngụy trang của Thẩm Tinh Lan như vậy, nhưng Thẩm Tinh Lan không đáp lại ông ta, mà nhìn về phía Thẩm Tuế, kiên nhẫn giải thích với cô:
“Ông ấy chính là Ma giới chi chủ hiện tại."
Ma giới chi chủ cũng nhìn về phía Thẩm Tuế, nhướng mày:
“Đây là... của ngươi sao..."
Chưa đợi Thẩm Tuế lộ ra một nụ cười, định nghĩ ra lời thoái thác nào đó, Thẩm Tinh Lan đã ngắt lời Ma giới chi chủ:
“Phải, đạo lữ của ta."
