Ta Là Tiểu Thanh Mai Trong Truyện Trời Giáng Nữ Chủ - Chương 10

Cập nhật lúc: 02/04/2026 01:01

Bốn bề đã giăng sẵn thiên la địa võng, Sở Thanh Ánh có muốn cũng chẳng còn chỗ nào để trốn.

Giang Thừa Chu cũng không muốn ép uổng quá đáng. Sau khi lên xe, anh liền sai tài xế lái xe rời đi.

Bà mẹ của thằng nhóc béo nhà đối diện đi ra ngoài đổ nước, nhìn thấy trước cửa nhà Sở Thanh Ánh đỗ một chiếc xe sang trọng thì vừa ghen tị vừa tò mò. Lại nhìn kỹ người tài xế ngồi bên trong cũng trạc ba, bốn mươi tuổi, bà ta thầm nghĩ chắc chắn là tiệm hoa của Sở Thanh Ánh làm ăn không nổi nữa nên mới phải đi làm bồ nhí cho người ta.

Bà ta chép miệng một cái: "Đúng là không biết xấu hổ, thứ tiện nhân."

Trà Trà c.ắ.n răng đập vỡ con lợn đất tiết kiệm, moi từ trong đó ra bốn trăm tệ giấu c.h.ặ.t trong tay. Chập tối, cô bé chuồn ra khỏi nhà, muốn dùng chút tiền này để "mua" một vị phụ huynh đi họp thay mẹ mình.

Đi dạo loanh quanh một vòng, cô bé vẫn chẳng tìm được ứng cử viên nào phù hợp.

Trà Trà thở dài sườn sượt, tạt vào tiệm tạp hóa nhỏ mua một cây kem, rồi ngồi trên chiếc ghế đá trước cửa, chậm rãi l.i.ế.m láp.

Da đầu bỗng nhiên nhói đau, cái đuôi ngựa nhỏ của cô bé bị ai đó túm lấy giật nhẹ về phía sau.

Trà Trà tức đến mức nhảy dựng lên. Cô ngoảnh đầu lại nhìn, quả nhiên là cái tên đáng ghét đó.

"Cậu mà còn giật tóc tớ nữa, tớ sẽ mách mẹ là cậu đ.á.n.h tớ đấy!!!"

Thiếu niên mặc chiếc áo thun đen, dáng vẻ bất cần đời ngồi phịch xuống bên cạnh cô, đuôi mắt ngông cuồng tràn ngập ý cười trêu chọc: "Đồ ham ăn."

Trà Trà chẳng thèm để ý đến cậu ta, cô ghét nhất là cái tên này! Học hành thì đội sổ, lại còn hay rước rắc rối, nói năng thì cay nghiệt, lúc nào cũng thích trêu ghẹo bắt nạt cô.

"Không liên quan tới cậu." Trà Trà đứng phắt dậy, quay người bỏ đi.

Văn Hoài cứ bước thấp bước cao bám riết lấy cô không buông: "Sao mới nói một câu đã giận rồi, đồ keo kiệt, đồ hay làm mình làm mẩy."

Trà Trà mím c.h.ặ.t môi, thầm hạ quyết tâm sẽ không thèm nói với cậu ta nửa lời.

"Sở Trà?"

"Trà Trà?"

"Vợ của Thẩm Chấp?"

Trà Trà không nhịn nổi nữa, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng như sắp nổ tung: "Cậu có thể đừng bắt nạt tớ nữa được không?"

Văn Hoài lại giật b.í.m tóc của cô một cái, thuận tay cướp luôn cây kẹo mút trên tay cô, uể oải đáp: "Không được."

Trà Trà: "Tớ ghét cậu."

Văn Hoài "hừ" một tiếng: "Tôi cũng ghét cậu, đồ giả vờ ngây thơ."

Cậu ta đúng là rất ghét cái dáng vẻ ngoan ngoãn này của Trà Trà, mấy cô nhóc ngây thơ trong sáng là phiền phức nhất trên đời.

Bám theo suốt dọc đường cho đến tận trước cửa nhà, lúc này Văn Hoài mới chịu buông tha, không tiếp tục làm phiền cô nữa.

Ngày hôm sau, khi cô giáo chất vấn Trà Trà tại sao phụ huynh của em không đến, Trà Trà mặt không đổi sắc đáp: "Mẹ em đi nước ngoài rồi ạ."

Cô giáo bực bội: "Vậy thì bảo bố em đến đây."

Trà Trà trả lời: "Nhưng em không có bố." Ngay trước khi cô giáo tức đến mức hộc m.á.u, Trà Trà vội vàng nói tiếp: "Nhưng em có chú ạ. Thưa cô, thứ Sáu để chú em đến có được không ạ?"

Cô giáo đành miễn cưỡng đồng ý: "Được thôi."

Trà Trà cảm thấy chắc là mình sẽ gọi được ông chú đẹp trai kia đến thôi, cùng lắm thì đưa tiền cho chú ấy là được chứ gì! Suốt cả một ngày, cô bé chẳng có tâm trạng nào để học hành đàng hoàng, cứ nằm bò ra bàn, tinh thần rũ rượi.

Buổi trưa lúc xuống nhà ăn, Trà Trà tiện tay lấy luôn phần cơm cho Thẩm Chấp, còn giúp cậu xí chỗ ngồi trước.

Thẩm Chấp gắp hết cá tuyết trong khay cơm của mình sang cho cô: "Tớ không ăn cá."

Trà Trà đắc ý đón nhận, ăn từng miếng từng miếng cho đến hết sạch.

Trần Tâm Ý thì thầm bên tai cô cảm thán: "Quan hệ giữa cậu và Thẩm Chấp tốt thật đấy, chắc cậu là người bạn thân nhất của cậu ấy rồi."

Thẩm Chấp đối với ai cũng lạnh nhạt, hờ hững, bẩm sinh đã mang dáng vẻ xa cách mọi người. Cậu chính là đóa hoa cao lãnh mà thiếu nữ toàn trường có khao khát cũng chẳng với tới được, cả trường này cũng chỉ có Trà Trà là gần gũi với cậu nhất.

Trà Trà tự hào tuyên bố: "Tớ với cậu ấy là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau từ nhỏ đấy nhé."

Bốn giờ năm mươi phút chiều, chuông báo tan học vang lên.

Hôm nay đến lượt Thẩm Chấp trực nhật, còn bên ngoài thì trời bỗng đổ một cơn mưa rào.

Trà Trà đang dọn dẹp sách vở vào cặp thì nghe thấy Trần Tâm Ý kinh hô một tiếng: "Trà Trà, trời mưa rồi, cậu có mang ô không?"

Trà Trà gật đầu: "Tớ có mang." Cô ngước mắt lên nhìn, "Trời mưa rồi à?"

Trần Tâm Ý gật gù: "Mưa còn khá to nữa, may mà chúng ta đều mang ô."

Trên hành lang chen chúc đầy những học sinh không mang ô, họ chỉ đành chờ tạnh mưa mới có thể rời trường.

Trà Trà lấy chiếc ô gấp từ trong cặp ra. Suy nghĩ vài giây, cô bé lén nhét chiếc ô vào trong ngăn bàn của Thẩm Chấp, sau đó tự lấy cặp sách che lên đầu rồi lao thẳng ra ngoài màn mưa lớn. Cô lội nước chạy thục mạng đến trạm xe buýt trước cổng trường, mái tóc bị ướt sũng, bộ đồng phục trên người cũng thấm đẫm nước mưa, khuôn mặt nhỏ nhợt nhạt đi trông thấy.

Hậu quả là ngày hôm sau Trà Trà bị cảm lạnh, ốm liệt giường nhưng vẫn vác cái đầu óc choáng váng gắng gượng đến trường đi học.

Từ lúc vào tiết truy bài sáng cô đã buồn ngủ đến mức chẳng mở nổi mắt. Ngay trước tiết Ngữ văn, giáo viên chủ nhiệm dẫn một học sinh mới bước vào lớp, cũng chẳng buồn giới thiệu với cả lớp mà trực tiếp sắp xếp chỗ ngồi cho bạn ấy luôn.

Trần Tâm Ý không nhịn được bèn đ.á.n.h thức Trà Trà: "Học sinh chuyển trường tới rồi kìa, cậu ấy xinh lắm luôn."

Trà Trà ngẩng đầu lên nhìn lướt qua. Học sinh mới chuyển đến quả thực rất xinh đẹp, dáng người cao ráo, chân dài eo thon. Nữ sinh ấy có mái tóc đen dài suôn mượt, đôi mắt đen láy sáng ngời, toát lên vẻ hoạt bát rạng rỡ, tự tin và phóng khoáng.

Trà Trà nhìn đến ngây người, tiếp đó liền nghe thấy giọng nói của nữ sinh mới chuyển đến vang lên: "Chào mọi người, mình là Khương Diệu Nhan."

Giáo viên chủ nhiệm nhìn chỗ trống bên cạnh Thẩm Chấp, quay sang hỏi cậu: "Em Thẩm Chấp, tạm thời để em Khương Diệu Nhan ngồi cùng bàn với em có được không?"

Hơi thở của Trà Trà bỗng chốc nghẹn lại, cô âm thầm siết c.h.ặ.t mười ngón tay, dỏng tai lên chờ nghe câu trả lời của cậu.

Sau khi trầm mặc mười mấy giây, lần này Thẩm Chấp vậy mà không hề từ chối. Trà Trà nghe thấy cậu đáp lời: "Được ạ."

Trà Trà nắm c.h.ặ.t cây b.út bi trong tay, các ngón tay dùng sức gồng lên đến nỗi mực màu xanh dương vô tình vạch một đường dài ngoằng trên cuốn vở bài tập.

Cô lặng lẽ cúi gằm mặt xuống, trong lòng trào dâng một cảm giác nghẹn khuất, hụt hẫng không sao diễn tả thành lời.

Trần Tâm Ý không hề nhận ra sự thay đổi trong tâm trạng của Trà Trà, cô nàng chống cằm lẩm bẩm: "Khương Diệu Nhan có vẻ chỉ thấp hơn Thẩm Chấp một chút xíu thôi, chắc cậu ấy cũng phải cao gần một mét bảy rồi nhỉ."

Đôi chân vừa thon vừa dài, vòng eo nhỏ nhắn, vóc dáng phát triển cũng tốt hơn hẳn độ tuổi của các cô.

Trà Trà mím c.h.ặ.t khóe môi, buồn bực nói: "Tớ cũng mười bốn tuổi rồi mà."

Sao cô chỉ cao có một mét năm mấy thế này. Đến Trần Tâm Ý cũng cao một mét sáu kia mà.

Trà Trà quay đầu liếc nhìn ra phía sau, Thẩm Chấp có vẻ hòa hợp với cô bạn cùng bàn mới khá tốt. Ngoại hình của Khương Diệu Nhan thuộc kiểu khiến người ta vừa nhìn thấy là hai mắt đã bừng sáng, rực rỡ hoạt bát, tràn đầy sức sống tựa như ánh nắng ban mai.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ta Là Tiểu Thanh Mai Trong Truyện Trời Giáng Nữ Chủ - Chương 10: Chương 10 | MonkeyD