Ta Là Tiểu Thanh Mai Trong Truyện Trời Giáng Nữ Chủ - Chương 14
Cập nhật lúc: 02/04/2026 01:02
Giang Thừa Chu có chút không nỡ rời xa con gái, anh hận không thể bù đắp lại tất cả những thiếu thốn trong suốt mười mấy năm qua cho con bé.
Cô con gái bảo bối của anh ngoan ngoãn hiểu chuyện đến mức khiến anh đau lòng.
Anh chẳng cần con gái mình phải hiểu chuyện thế này, anh muốn con bé làm một cô đại tiểu thư thích làm gì thì làm, có thể vô tư mà tùy hứng.
Trước khi đi, Giang Thừa Chu khẽ xoa đầu cô bé: "Chú về đây, ngày mai gặp lại nhé."
"Tạm biệt chú ạ."
Sau khi chuyện bị gọi phụ huynh kết thúc, Trà Trà lại trở về là cô bé vô lo vô nghĩ như trước. Đi học chú tâm nghe giảng, giờ ra chơi lại tung tăng chạy đi tìm Thẩm Chấp nói chuyện.
Thế nhưng mấy ngày nay lúc đi tìm Thẩm Chấp, cô bé phát hiện ra cậu cứ luôn miệng cãi nhau với bạn cùng bàn mới.
Hai người họ chí ch.óe ồn ào không dứt, có khi vào lớp rồi mà vẫn chưa chịu im lặng, kết quả là cùng nhau bị cô giáo điểm danh gọi ra ngoài cửa lớp phạt đứng.
Trà Trà dáng người nhỏ nhắn nên được xếp ngồi ở bàn hai ngay cạnh cửa sổ. Vào những ngày đầu thu, cửa sổ lớp học thường được mở hé ra cho thoáng mát, nên từng câu từng chữ trong cuộc đối thoại của hai người họ đều lọt thỏm vào tai Trà Trà không trượt chữ nào.
Cô bé nghe thấy tiếng Khương Diệu Nhan lí nhí xin lỗi cậu.
"Đã xin lỗi cậu rồi mà sao mặt cậu vẫn xưng xỉa lên thế hả? Hẹp hòi vừa thôi chứ, dù sao giờ chúng ta cũng coi như là hoạn nạn thấy chân tình rồi."
"Thẩm Chấp, cậu nên cười nhiều lên chút đi, cứ suốt ngày xị mặt ra làm trò thâm trầm thì ra cái thể thống gì. Cậu cười lên trông đẹp trai lắm đấy, còn đẹp hơn cả nam khôi của trường cơ."
Thẩm Chấp bị Khương Diệu Nhan làm phiền đến mức không được yên ổn, cậu làu bàu: "Lần sau có làm chuyện xấu thì đừng có kéo tôi vào, tôi sẽ không chống lưng bao che cho cậu nữa đâu."
Khương Diệu Nhan cười híp mắt đáp lời: "Xin lỗi mà, dù sao cũng cảm ơn cậu nhé."
Trà Trà nghe xong mà trong lòng cảm thấy chua xót khó tả.
Lòng ghen tị sẽ khiến con người ta trở nên xấu xí.
Cô bé cũng không muốn mình trở thành kẻ hay ghen tị đâu. Nhưng cô bé thật sự không kiểm soát được trái tim mình.
Trà Trà cảm thấy Thẩm Chấp khi ở bên cạnh Khương Diệu Nhan dường như biến thành một người hoàn toàn khác.
Cậu vốn không phải là người thích cãi cọ rước rắc rối, luôn rất hiểu lễ phép và tính tình lại ôn hòa. Thế mà cậu cứ hay nổi giận với Khương Diệu Nhan, lại còn có những hành động trẻ con như dỗi hờn cấm đoán cô nàng không được nói chuyện với mình nữa.
Trà Trà ôm tâm sự trong lòng nên chẳng làm sao mà vui vẻ nổi.
Trong giờ Thể d.ụ.c, cô bé cứ lơ đễnh, tâm trí như để đi đâu. Lúc được cho hoạt động tự do, cô bé chạy hộc tốc ra căng tin mua hai chai nước khoáng, lúc đi xuống thì bất cẩn bước hụt một bậc cầu thang, ngã ngồi phịch xuống đất một cú rõ đau. Cổ chân vang lên một tiếng "rắc" ch.ói tai, đau đớn khiến cô bé lập tức ứa nước mắt.
Trà Trà đi khập khiễng, cà nhắc lết từng bước chân quay lại phòng học. Cô bé đặt một chai nước lên bàn Thẩm Chấp, chai còn lại thì giữ cho mình rồi từ từ uống từng ngụm nhỏ.
Kể từ khi Khương Diệu Nhan chuyển đến, Thẩm Chấp bắt đầu chơi rất thân với đám bạn ngồi ở mấy dãy bàn cuối. Bọn họ dường như đã tự lập thành một hội nhóm nhỏ mới mẻ.
Một nhóm nhỏ mà Trà Trà cảm thấy mình không thể nào hòa nhập vào được.
Chuông báo tan học vang lên, học sinh trong lớp lục tục kéo nhau trở về. Trà Trà nhìn thấy Thẩm Chấp và Khương Diệu Nhan đang đi cùng nhau vào lớp.
Khương Diệu Nhan mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, dẫu phơi nắng đến mức đổ mồ hôi nhễ nhại nhưng lớp trang điểm trên mặt vẫn chẳng hề phai mờ. Cô nàng liếc thấy chai nước lọc ướp lạnh trên bàn Thẩm Chấp, vô cùng tự nhiên cầm lên: "Thẩm Chấp, tớ khát quá, chai nước trên bàn cậu để tớ uống nhé."
Trên trán Thẩm Chấp lấm tấm những giọt mồ hôi li ti, nhỏ giọt men theo đường xương hàm rơi xuống yết hầu. Làn da cậu kì lạ thay càng phơi nắng lại càng thêm trắng trẻo. Cậu hờ hững liếc nhìn: "Ừ, cậu uống đi."
Hai tay Trà Trà nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m đến cứng đờ.
ĐÓ! LÀ! CHAI! NƯỚC! CÔ! BÉ! MUA! MÀ!
Trà Trà thậm chí còn hào phóng mua cho Thẩm Chấp chai nước khoáng Nongfu Spring giá những hai tệ. Trong khi bản thân cô bé chỉ dám uống chai nước nhãn hiệu Ice Dew rẻ bèo giá một tệ.
Thật quá đáng. Quá đáng lắm luôn ấy.
Lúc tan học vào lúc chập choạng tối, Trà Trà đi đứng vô cùng cẩn thận, cố gắng che giấu để không ai nhận ra sự bất thường ở cổ chân mình. Cô bé ngồi lên yên sau xe đạp của Thẩm Chấp với khuôn mặt rầu rĩ buồn bực. Mãi đến lúc không nhịn nổi nữa, cô mới mở miệng hỏi thăm dò: "A Chấp, cậu và bạn Khương Diệu Nhan không hợp tính nhau sao?"
Bình thường Thẩm Chấp toàn chỉ nghe chứ rất ít khi đáp lại, lần này cậu trả lời rất nhanh: "Đâu có, sao cậu lại hỏi thế?"
Trà Trà vô thức nắm c.h.ặ.t vạt áo thun của cậu: "Tại tớ thấy hai cậu lúc nào cũng cãi nhau nên tớ tưởng hai người không ưa nhau."
Thẩm Chấp khẽ bật cười. Khóe môi cậu cong lên tạo thành một nụ cười nhạt nhòa lướt qua nhanh như gió, nhưng vẫn bị ánh mắt của Trà Trà bắt trọn.
Cậu nhẹ nhàng đáp: "Bọn tớ chỉ là đang trêu chọc đùa giỡn nhau chút thôi."
Trà Trà lí nhí "ồ" lên một tiếng. Cô bé mấp máy môi: "Thế... cậu có thích chơi cùng cậu ấy không?"
Thẩm Chấp không hề phủ nhận, cậu nói tiếp: "Thực ra tính cách cậu ấy không hề tệ, rất vui vẻ hòa đồng và năng nổ."
"Ừm."
Trà Trà tự nhủ với bản thân, có lẽ là do cô bé quá hẹp hòi và đa nghi rồi.
Đạp xe chưa ra khỏi cổng trường được bao xa, Thẩm Chấp bỗng nhận được một cuộc điện thoại. Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói vội vã hốt hoảng: "Khương Diệu Nhan vừa tan học đã bị đám du côn chặn đường ở ngay trước cổng trường rồi!"
Thẩm Chấp vội bóp phanh thắng gấp. Trán Trà Trà đập mạnh vào lưng cậu. Cô bé còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị Thẩm Chấp bỏ lại. Thiếu niên với ánh mắt hoảng hốt bối rối, vội vàng áy náy nói với cô: "Trà Trà, cậu tự đi bộ về nhà trước nhé, tớ có chút việc gấp cần giải quyết."
Nói dứt lời, cậu liền quay đầu xe định phóng đi luôn.
Trà Trà phản xạ nắm lấy cánh tay cậu, giọng nói yếu ớt van nài: "A Chấp, hôm nay chân tớ bị đau."
Thẩm Chấp mím c.h.ặ.t môi, dỗ dành: "Trà Trà ngoan, tớ đang có việc gấp lắm."
Cậu tưởng cô bé chỉ đang giận dỗi làm nũng trẻ con thôi.
Trà Trà siết c.h.ặ.t quai cặp sách, khuôn mặt nhợt nhạt trắng bệch, đôi môi cũng không còn chút huyết sắc nào, nhưng dường như nỗi đau nhức nhối thấu xương nơi cổ chân cũng chẳng thấm tháp vào đâu so với sự tủi thân lúc này.
Cô bé thẫn thờ nhìn bóng lưng cậu khuất dần, trái tim cồn cào chua xót và chát ngắt.
Hôm nay trên người Trà Trà chẳng còn đồng bạc lẻ nào, ngày nào cô bé cũng chỉ được cho một khoản tiền tiêu vặt cố định, có bao nhiêu tiêu bấy nhiêu. Mấy đồng bạc lẻ cuối cùng cô bé cũng đã dốc sạch túi để mua nước mất rồi.
Hết cách, cô bé chỉ còn biết lết cái chân sưng vù, c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau buốt đi bộ mất hơn nửa tiếng đồng hồ mới về đến nhà.
Cổ chân Trà Trà lúc này đã đau đến mức tê rần mất cảm giác. Lúc đi ngang qua cổng nhà, cô bé lại tình cờ nghe thấy mụ béo và mấy bà hàng xóm đang buôn chuyện mỉa mai, buông những lời vô cùng cay nghiệt:
"Tôi nói thật cho các bà nghe nhé, cái cô Sở Thanh Ánh kia chắc chắn là đi làm gái bao cho mấy lão già khọm rồi, tôi chính mắt nhìn thấy cơ mà làm sao giả được? Chiếc xe đó phải mấy triệu tệ chứ ít ỏi gì! Lão già ngồi trong xe vừa già vừa xấu mù, nhưng người ta có tiền, có khi cô ta cũng tình nguyện ngủ cùng để moi tiền ấy chứ, thảo nào cái tiệm hoa ế ẩm đó của cô ta mãi không chịu sập tiệm."
"Mà biết đâu cô ta còn chẳng được làm tiểu tam cơ, khéo lại là tiểu tứ tiểu ngũ gì đó cũng nên."
"Thằng con trai tôi c.h.ử.i con ranh Sở Trà là đồ tạp chủng quả nhiên không c.h.ử.i sai mà. Quỷ mới biết bố con ranh đó là thằng nào, hạng đàn ông đầu đường xó chợ không ra gì cũng có khả năng lắm chứ."
Tối hôm đó khi Giang Nhuyễn về nhà, vừa bước lên lầu thì bị anh trai đang đứng trong phòng khách gọi lại.
Trong lòng Giang Nhuyễn vô cùng mừng rỡ, anh trai vốn không thân thiết với cô ta, chưa bao giờ quản chuyện của cô ta, cũng rất hiếm khi nói chuyện với cô ta. Cô ta có chút căng thẳng: "Anh hai, anh gọi em có chuyện gì không ạ?"
