Ta Là Trấn Quốc Trưởng Công Chúa - 1
Cập nhật lúc: 01/08/2026 09:02
Mẫu thân thân thể không khỏe, ta ở trong cung hầu hạ bệnh tình mấy ngày.
Phụ hoàng hôm nay thiết thưởng mai yến ở Tĩnh Viên.
Các quý nữ vốn đang tụ một chỗ chuyện trò thấy ta tới liền đón lại gần.
"Điện hạ rốt cuộc cũng tới rồi."
"Chúc Điện hạ an hảo."
"Đã lâu không gặp Điện hạ."
Mấy gương mặt quen thuộc vây quanh, có người nhún gối hành lễ, có người vươn tay đến đỡ lấy tay áo ta.
Ta mỉm cười đáp lại từng người.
Ánh mắt lướt qua khe hở giữa dòng người, liền trông thấy Thôi Cảnh Sơn. Hắn đứng dưới một cây hoa mai, bên cạnh là một thiếu nữ.
Trông chừng mười lăm mười sáu tuổi, mặt mũi rất lạ. Nàng ta ngẩng đầu nhìn hoa mai trên cành, rồi lại nhìn Thôi Cảnh Sơn, bĩu môi, không biết lầm bầm câu gì.
Thôi Cảnh Sơn hơi nhíu mày, giơ tay đè thấp cành mai xuống.
Thiếu nữ kia nhón chân, ngắt lấy một cành, mím môi cười.
Ta không lên tiếng, chỉ lạnh mặt ngắm nhìn.
Con gái Thái sư là Chu Mẫn ghé sát tai ta thì thầm:
"Điện hạ, đó là Thẩm Vân Dao, biểu muội của phò mã, mới tới thượng kinh hai ngày trước."
Ta thu hồi ánh mắt, ừ một tiếng.
Lúc này Thôi Cảnh Sơn đã nhìn thấy ta. Hắn buông cành mai ra, đi thẳng về phía ta.
Đại công t.ử nhà Lại bộ Thượng thư là Triệu Thừa Chí đứng cạnh Thôi Cảnh Sơn tranh cãi trước:
"Điện hạ rốt cuộc cũng tới rồi, bọn ta đều đang đợi Người đấy."
Ta lệch đầu nhìn sang.
Thẩm Vân Dao cũng đi theo tới, cười nhìn ta.
"Điện hạ ở trong cung hầu hạ bệnh những ngày này, phò mã một mình tới dự yến, lại mang theo biểu muội làm bạn, thật chu đáo quá chừng."
Trong các quý nữ có người kéo nhẹ nàng một cái, hạ giọng:
"Chu tiểu thư, cẩn ngôn."
"Ta chỉ là nói câu thật lòng."
Có người nhỏ giọng nhắc nhở: "Tỷ tỷ của Thôi phò mã, hiện giờ chính là Tương phi nương nương được Bệ hạ sủng ái nhất."
Nụ cười trên khóe môi ta nhạt đi đôi chút.
Lúc này, Thẩm Vân Dao đem cành bạch mai lục ngạc vừa ngắt được, giả vờ ngây thơ đưa cho Thôi Cảnh Sơn.
"Biểu huynh nhìn xem, cành bạch mai này mới đúng là băng thanh ngọc khiết."
Nói xong, nàng ta mang ánh mắt đầy ẩn ý liếc nhanh qua ta một cái.
Đúng vậy, năm đó để giữ cho giang sơn êm đẹp, ta từng phải xa xôi sang Mạc Bắc hòa thân.
Ba năm sau, may nhờ ngoại tổ phụ thần vũ. Đem quân bắc thượng thu phục đất cũ, nghênh đón ta trở về.
Vương ma ma đứng sau lưng ta bước nhanh lên vài bước, vung tay giáng một tát thẳng vào mặt Thẩm Vân Dao.
Trước khi Thôi Cảnh Sơn kịp mở lời, bà nghiêm giọng:
"Phò mã gia, vị biểu tiểu thư của quý phủ, theo lẽ hiện giờ phải gọi ngài một tiếng ‘Phò mã gia’ mới đúng."
"Dù rằng có quan hệ m.á.u mủ đi trước, nhưng lễ quân thần không thể bỏ."
Thẩm Vân Dao ủy khuất trố mắt nhìn Thôi Cảnh Sơn.
Thôi Cảnh Sơn đứng bên cạnh ta, hành lễ nói:
"Điện hạ, thần thay Vân Dao tạ tội với Người."
Ta cười như không cười nhìn về phía Thôi Cảnh Sơn:
"Bác Lăng Thôi thị tuy là nhánh phụ của Thanh Hà Thôi thị, nhưng đừng làm phụ cái danh đứng đầu thiên hạ sĩ tộc của Thôi thị."
"Thôi bỏ đi, bổn cung điều hai ma ma biết quy củ trong cung tới, dạy dỗ lại đàng hoàng cho biểu muội."
Thôi Cảnh Sơn vừa định mở lời từ chối, ta liền nói:
"Phụ hoàng hôm qua còn khen Tương phi nương nương hiền thục đúng mực."
"Vân Dao, còn không mau tạ ơn."
Thẩm Vân Dao ôm lấy gò má đỏ ửng, rủ mắt, nhún gối hành lễ:
"Vân Dao, dập đầu tạ ơn Điện hạ."
Chuyện này gác lại xong, ta cùng các quý nữ trò chuyện vài câu.
Thôi Cảnh Sơn thấy dáng vẻ ta mệt mỏi, hạ giọng hỏi:
"Điện hạ mệt rồi sao? Nếu không muốn ở lại lâu, chúng ta về phủ sớm."
Ta gật gật đầu.
….
Về đến công chúa phủ, vừa vào nội viện.
Đi qua cây hoa mai kia, ta dừng bước chân. Cây mai này là năm thành hôn đó, Thôi Cảnh Sơn bứng từ nơi khác về.
Không phải giống quý, chỉ là mai rừng trên núi.
Khi bứng về rễ còn bọc đất vàng, cành gầy gộc cứng cỏi. Ta vốn không trông mong nó sống nổi, ai ngờ nó năm sau lại nở rộ hơn năm trước.
Nay trên cành đè đè lớp tuyết mỏng, lại có vài phần ngạo khí.
Thị nữ giúp ta cởi áo choàng.
Ta nhận lấy, giơ tay khoác lên người Thôi Cảnh Sơn.
Hắn ngẩn ra, có chút không hiểu cất tiếng gọi ta:
"Điện hạ?"
"Hôm nay trên tiệc, bổn cung thấy ngươi cũng đè cành cho người khác."
Thôi Cảnh Sơn sững lại, ngay sau đó bừng hiểu mà bật cười:
"Điện hạ, là đang ghen sao?"
Hắn tiến lại gần nửa bước, nắm lấy tay ta, áp vào n.g.ự.c hắn.
"Hiếm khi thấy Điện hạ để ý đến thần," hắn hạ giọng nói, trong mắt như có vô vàn vì sao soi bóng trăng: "Thần cứ tưởng Điện hạ mãi mãi thong dong điềm tĩnh, chẳng để chuyện gì vào lòng."
Nói xong, hắn cúi người xuống, đặt một nụ hôn lạnh ngắt lên trán ta.
"Là mẫu thân bảo thần hôm nay dẫn Vân Dao đi,"
Hắn đứng thẳng người, giọng điệu có chút bất lực:
"Mẫu thân và dì từ nhỏ tình cảm đã rất tốt, nay dì mất rồi, Vân Dao tuổi còn nhỏ, mới tới thượng kinh, thần liền để ý dẫn đi cùng nhiều một chút."
