Ta Lật Kèo Làm Nữ Chính - 2

Cập nhật lúc: 23/07/2026 15:03

"Đại tiểu thư..."

Giọng hắn khào khào như cát sỏi chà lên giấy nhám.

"Họ tới rồi đúng không?"

"Thả ta ra... ta xé xác bọn chúng..."

Ta ngồi xuống chiếc ghế đẩu đối diện, nghiêng đầu nhìn hắn.

Gương mặt góc cảnh thô ráp của hắn dính chút bồ hóng, bờ vai rộng cuồn cuộn sức mạnh đang cọ xát vào xích sắt kêu keng keng.

Trong mắt gã nô lệ này, ta chưa bao giờ là "con gái tội nhân".

Ta luôn là ngọn núi lớn nhất, là tín ngưỡng duy nhất của hắn.

Ta rút từ trong túi ra một đĩa bánh đậu xanh còn nóng hổi.

"Ta cho chú em nghỉ phép, ở đây ngoan xé nháp chờ ta quậy tưng bừng nhé."

Giang Dã ngơ ngác mất hai giây.

Gã nhìn đĩa bánh, rồi lại nhìn nụ cười tươi tắn của ta.

Xích sắt trên người hắn lập tức thả lỏng.

Đạn mạc lại bắt đầu hiện lên, lần này thì quắn quéo hết cả lũ.

[Má ơi gã cẩu nô này bị thao túng tâm lý à? Bị trói như heo mà nhìn nữ phụ mắt sáng rỡ vậy?]

[Kịch bản này là lạ nha! Nữ phụ không khóc lóc mà lại đi nuôi ch.ó điên dưới hầm?]

[Chờ đã... hình như gã Giang Dã này đâu có bị xẻo tai đâu?!]

Ta mỉm cười, tiến lại gần quỳ một chân xuống bên cạnh hắn.

Rút chìa khóa đồng ra, ta mở xích tay cho hắn nhưng vẫn giữ xích chân.

"Đạn mạc nói ngươi vì ta mà c.h.ế.t."

"Nhưng ta không thích nợ ai cái gì, nhất là mạng sống."

Ta vỗ vỗ lên cái đầu thô ráp của hắn như thói quen từ nhỏ.

"Họ muốn chơi trò tráo đổi số phận, muốn đẩy ta vào hố bùn."

"Vậy ta sẽ cho họ thấy, đại tiểu thư khi hắc hóa sẽ quậy tới mức nào."

Giang Dã há miệng nuốt chửng cái bánh đậu xanh ta đút.

Đôi mắt dã thú của hắn cong lên thành hình bán nguyệt, nụ cười điên phê rạng rỡ lan rộng trên gương mặt:

"Rõ, đại tiểu thư!"

02.

Sáng hôm sau, tiệc bái yết đại hôn cử hành tại phủ Cửu Hoàng t.ử.

Trăm quan triều đình tề tựu đông đủ, pháo hoa rợp trời.

Hạ Hòa khoác trên mình bộ hỷ phục thêu chim phượng bằng chỉ vàng, sánh đôi bên Cửu Hoàng t.ử tuấn tú.

Nàng ta cười rạng rỡ, chuẩn bị quỳ xuống nhận lời chúc tụng của Hoàng thượng.

Đúng lúc đó, ta thong thả bước qua cổng chính.

Không khóc lóc, không tàn tạ, càng không có vẻ gì là một "con gái tội nhân" vừa bị tống vào biệt viện.

Ta khoác gấm vóc kiều diễm, khí chất đại tiểu thư áp đảo toàn bộ quý nữ trong sảnh.

Sự xuất hiện của ta khiến cả đại điện rơi vào tĩnh lặng.

Đạn mạc lập tức bùng nổ, đè kín cả tầm nhìn của ta.

[Alo cái gì vậy?! Nữ phụ pháo hôi sao lại ở đây?]

[Hệ thống lỗi rồi hả? Rõ ràng kịch bản bảo hôm nay nó phải ngồi khóc ở biệt viện mà?!]

[Nó ăn mặc lộng lẫy thế kia là tính cướp chú rể à? Cười xỉu!]

Hạ Hòa biến sắc, bàn tay giấu trong ống tay áo bắt đầu run nhẹ.

Nàng ta khẽ liếc mắt nhìn khoảng không trước mặt, hành động đặc trưng của kẻ đang kiểm tra hệ thống đạn mạc.

Hầu gia đập bàn đứng phắt dậy, mặt xanh lét:

"Nghiệt chủng! Ai cho phép ngươi tới đây làm náo loạn?!"

Cửu Hoàng t.ử cau mày, nhìn ta bằng ánh mắt khinh bỉ lẫn chút tò mò.

Ta phớt lờ tất cả, thẳng tiến về phía trung tâm đại điện.

Ta cúi người quỳ gối, cất giọng trong trẻo, sáng sủa vang vọng khắp sảnh:

"Thần nữ Ôn Chiêu, kính chào Hoàng thượng, kính chào Cửu điện hạ và tân vương phi."

"Hôm nay là ngày vui của biểu muội, thần nữ tới đây để đáp lễ tấm lòng của Hầu gia ngày hôm qua."

Hoàng thượng ngồi trên cao nhướng mày:

"Đáp lễ? Hầu gia tặng ngươi cái gì?"

Ta mỉm cười, rút từ trong n.g.ự.c áo ra chiếc hộp gỗ lim dính vệt m.á.u khô.

Ta mở nắp, dâng chiếc ngọc bội long vân lên cao.

"Hôm qua Hầu gia sai người mang chiếc hộp dính m.á.u này tới biệt viện."

"Nói là cho thần nữ nhận lấy tấm lòng, đừng quên ơn dưỡng d.ụ.c mười sáu năm qua."

"Chiếc ngọc bội đính ước này, thần nữ xin chính thức trao trả lại cho Cửu điện hạ."

Mặt Hầu gia từ xanh chuyển sang xám xịt.

Lão không ngờ ta lại mang chiếc hộp dính m.á.u ra giữa triều đình để công khai.

Toàn bộ quan lại bắt đầu xì xầm to nhỏ.

Cửu Hoàng t.ử sa sầm mặt mũi, gằn giọng:

"Ôn Chiêu, ngươi có ý gì? Tới đây để ăn vạ sao?"

"Thần nữ nào dám?"

Ta ngẩng đầu, ánh mắt trong veo nhưng lời lẽ sắc như d.a.o cạo:

"Thần nữ chỉ muốn tạ ơn Hầu gia đã chu đáo."

"Người sợ thần nữ ở biệt viện buồn chán, nên tối qua vừa gửi ngọc bội, vừa hào phóng ban tặng cho mẫu thân ruột của thần nữ một chén trà ngon diệt khẩu."

"May mắn mẫu thân thần nữ phúc đại mệnh lớn, được thần nữ phát hiện kịp thời nên mới giữ lại được một hơi thở."

Rầm!

Lời vừa thốt ra, cả đại điện chấn động.

Hoàng thượng đập mạnh tay xuống ngai vàng, ánh mắt sắc lẹm chiếu thẳng về phía Hầu gia:

"Hầu gia! Chuyện này là sao?!"

"Sát hại mẫu thân ruột của đích nữ vừa bị tráo đổi ngay trước ngày đại hôn?"

"Ngươi coi hoàng quy pháp luật là cái gì?!"

Hầu gia hoảng loạn đến mức mặt cắt không còn một giọt m.á.u, chỉ biết quỳ sụp xuống dập đầu lia lịa:

"Tâu Bệ hạ! Là nghiệt nữ này ngông cuồng vu cáo! Thần làm sao có thể..."

"Thần cái gì mà thần?"

Ta khẽ nhếch môi, cắt ngang lời lão bằng giọng điệu thong thả nhưng từng chữ như d.a.o găm:

"Phụ thân à, người vừa muốn gả Hạ Hòa cho Cửu điện hạ để trèo cao, lại vừa sợ sau này vụ án Bắc Cảnh năm xưa được minh bạch thì việc người tráo đổi dòng m.á.u sẽ bị vạch trần."

"Cho nên người mới vội vã sai người dâng chén trà độc này cho mẫu thân ta, nhằm diệt khẩu xóa sạch dấu vết đúng không?"

"Người tưởng g.i.ế.c bà ấy rồi thì âm mưu tráo con mười sáu năm trước sẽ vĩnh viễn vùi sâu dưới đất sao?"

Lời vừa thốt ra, cả đại tiệc chấn động. Trận xầm xì của trăm quan như bão táp quật thẳng vào mặt Hầu gia.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.