Ta Lấy Tiếng Hiền Đức Tiễn Cả Hầu Phủ Xuống Mồ - 7

Cập nhật lúc: 10/09/2026 09:06

Hắn đang lúc đắc ý như gặp gió xuân, ngày ngày nếu không dự tiệc thì cũng ở chốn thanh lâu uống rượu mua vui cùng người khác.

Những kẻ kia hết tiếng “Hầu gia” này đến tiếng “Hầu gia” khác, tâng bốc hắn đến lâng lâng cả người.

Hắn cho rằng mình có công trị thủy ở phương Nam, nay lại kế thừa tước vị, đương nhiên nên kết giao rộng rãi, thi triển hoài bão.

Nếu có ai khuyên hắn tiết kiệm, đó chính là không biết đại thể, cản trở hắn gây dựng quan hệ.

Hôm ấy, hắn lại cùng mấy vị bằng hữu uống rượu thỏa thích ở chốn thanh lâu đến tận đêm khuya.

Lúc trở về, trên người hắn nồng nặc mùi rượu, bước chân lảo đảo, gần như cả người đều dựa lên tiểu tư.

Bà bà đã đứng đợi hắn ở nhị môn suốt nửa canh giờ.

Thấy hắn trở về, bà lập tức nhào tới.

“Trường Châu, sao con lại ra ngoài uống rượu nữa?”

“Trong phủ đã không còn bạc nữa! Những ngày qua, mọi khoản chi tiêu đều là ta bán trang sức của mình mới miễn cưỡng bù đắp được.”

“Phòng thu chi hôm nay lại đến thúc giục ta, nói tiền rượu mấy ngày trước con mở tiệc chiêu đãi khách vẫn còn chưa—”

“Đủ rồi!” Lý Trường Châu mất kiên nhẫn, ngắt lời bà.

“Ta chẳng qua chỉ uống vài chén rượu, mẫu thân đã đuổi tới tận nhị môn khóc than nghèo túng sao?”

Bà bà vội nói:

“Vài chén rượu? Riêng khoản nợ con ghi ở Túy Tiên Lâu tháng trước đã hơn một ngàn lượng!”

“Một ngàn lượng thì tính là gì?”

Lý Trường Châu cười khẩy một tiếng.

“Ta đường đường là Vĩnh An Hầu, dùng bữa với người khác, chẳng lẽ còn phải so đo mấy đĩa thức ăn, mấy vò rượu hay sao?”

Nước mắt bà bà lập tức tuôn rơi, tiếng khóc nức nở vang vọng trong gió đêm.

Lý Trường Châu bị bà khóc đến phiền lòng, men rượu dâng lên, lời nói càng lúc càng chẳng suy nghĩ trước sau.

“Lúc phụ thân còn tại thế, Hầu phủ vẫn luôn yên ổn, sao đến lượt ta kế thừa tước vị, trong phủ lại không còn bạc?”

“Những ngày qua Mộc Cẩn bị bệnh, Hầu phủ vẫn luôn do mẫu thân quản lý.

Chẳng lẽ bạc trong phủ không phải đã tiêu hết, mà là bị mẫu thân giấu vào tư khố của mình rồi?”

Bà bà không thể tin nổi nhìn hắn.

“Con nói gì?”

Hai mắt Lý Trường Châu đỏ ngầu vì men rượu, vậy mà còn tiến lên ép bà thêm một bước.

Bên ngoài còn có người nói, vốn dĩ phụ thân muốn đón ngoại thất vào phủ, là mẫu thân sống c.h.ế.t không chịu, mới khiến người ngày ngày ngủ lại ngoại trạch, cuối cùng c.h.ế.t vì chuyện ngoài ý muốn.”

“Mẫu thân, người nói cho nhi t.ử một lời thật lòng.”

Hắn cố ý hạ thấp giọng, nhưng những lời thốt ra vẫn đủ để đám hạ nhân xung quanh nghe rõ mồn một.

“Có phải người cũng nuôi nam sủng bên ngoài, bị phụ thân phát hiện, nên mới cố ý chọc tức người đến c.h.ế.t?”

“Đồ súc sinh!”

Bà bà hung hăng tát Lý Trường Châu một cái.

Cái tát này dùng hết sức lực, khiến Lý Trường Châu bị đ.á.n.h lệch cả mặt, men rượu lập tức tỉnh hơn phân nửa.

Hắn nhìn chằm chằm bà bà hồi lâu, ôm mặt xoay người rời đi.

14.

Lý Trường Châu cứ thế mang theo dấu bàn tay in trên nửa bên mặt, đi vào viện của ta.

Ta đã nghỉ ngơi, nghe nói Hầu gia đến, đành khoác áo đứng dậy, yếu ớt ra nghênh đón.

Hắn vừa bước vào cửa liền nặng nề ngồi xuống ghế.

“Bây giờ ta đã là Vĩnh An Hầu, vậy mà mẫu thân vẫn coi ta như đứa trẻ lên ba!”

“Bà ấy đ.á.n.h ta trước mặt bao nhiêu hạ nhân như vậy, đã từng chừa cho ta chút thể diện nào chưa?”

Ta nhìn thấy vết đỏ trên mặt hắn, lập tức lộ ra vẻ đau lòng.

“Mẫu thân sao lại ra tay nặng như vậy?”

“Phu quân ở bên ngoài xã giao là vì tiền đồ của Hầu phủ. Những vị đại nhân kia thân phận cao quý, người khác muốn kết giao còn chẳng tìm được cửa. Mẫu thân không thông cảm thì thôi, sao còn có thể động tay?”

Sắc mặt Lý Trường Châu dịu đi đôi chút.

“Vẫn là nàng hiểu chuyện.”

Ta bảo Thanh Khê mang nước ấm tới, đích thân chườm mặt cho hắn.

Mùi rượu trên người hắn nồng nặc đến sặc mũi, miệng vẫn không ngừng oán trách:

“Bà ấy mở miệng ra là nói không có bạc, cứ như ta ở bên ngoài tiêu thêm một đồng cũng là đang m.ó.c t.i.m gan của bà ấy vậy.”

“Bà ấy nào biết, giao tình bên ngoài đều là uống rượu trên bàn tiệc mà có được?”

“Hầu gia nói phải.”

Ta dịu giọng phụ họa, sau đó như chợt nhớ ra điều gì, quay đầu dặn dò Thanh Khê:

“Mang vò Lê Hoa Bạch ta cất giữ mấy ngày trước đến đây.”

Lý Trường Châu sững người một thoáng.

“Muộn thế này rồi, còn uống sao?”

Ta rót đầy một chén cho hắn, ngoan ngoãn mỉm cười:

“Hầu gia ở bên ngoài bôn ba vì Hầu phủ, khó khăn lắm mới trở về nhà, nếu ngay cả một ngụm rượu thư thái cũng không được uống, chẳng phải là sơ suất của thiếp hay sao?”

Lý Trường Châu nhận lấy chén rượu, một hơi uống cạn.

Hắn thở dài một hơi, dựa vào lưng ghế, thần sắc cuối cùng cũng giãn ra.

“Mộc Cẩn, vẫn là nàng hiểu ta nhất.”

Hiểu, đương nhiên ta hiểu.

Nam nhân mà, càng là vì hắn tốt, hắn càng cảm thấy mình bị ràng buộc, bị áp chế.

Lời thật mất lòng, chính là như vậy.

Ta cúi đầu rót thêm rượu cho hắn.

“Thiếp là thê t.ử của Hầu gia, đương nhiên phải luôn luôn suy nghĩ cho Hầu gia.”

Hắn không nhìn thấy Thanh Khê đang đứng sau lưng ta, ánh mắt lạnh tựa băng.

Từ đó về sau, mỗi khi Lý Trường Châu uống rượu say sưa trở về phủ, vẫn còn chưa thỏa mãn, hắn liền gọi ta từ trên giường dậy, bầu bạn cùng hắn uống thêm vài chén.

Ta đương nhiên vô cùng vui lòng.

Không chỉ sai người khắp nơi tìm kiếm rượu ngon, ta còn đặc biệt bảo Thanh Khê dò hỏi sở thích của hắn.

Hắn thích loại rượu nồng đậm, ta liền tìm rượu Nữ Nhi Hồng ủ mười năm; hắn chê rượu trong kinh thành chưa đủ mạnh, ta liền nhờ người từ Tây Bắc mang rượu Thiêu Đao T.ử về; hắn nghe nói rượu nho Tây Vực hiếm có, ta liền mua từng vò từng vò đưa vào phủ.

Về sau, ta dứt khoát mời một vị sư phụ ủ rượu, dựng hẳn một t.ửu phường trong Hầu phủ.

Hắn muốn uống, ta liền để hắn uống cho thỏa thích.

Lý Trường Châu vô cùng hài lòng về chuyện này.

Hắn gặp ai cũng nói, cưới thê t.ử thì nên cưới một người như ta.

Dịu dàng, chu đáo, chưa bao giờ lắm lời, càng không giống bà bà lúc nào cũng quản thúc hắn.

15.

Chẳng bao lâu sau, Lý Trường Châu bắt đầu mất ngủ về đêm, thường xuyên khô miệng khát nước.

Ngay sau đó, hắn ăn uống không ngon, sắc mặt cũng ngày một xám xịt.

Ta khuyên hắn mời đại phu trong phủ đến bắt mạch, nhưng hắn lại chẳng để tâm.

“Nam nhân ở bên ngoài xã giao, nào có ai không mệt?”

“Nghỉ ngơi hai ngày là khỏi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.