Ta Mang Thai Đứa Con Của Thừa Tướng - Chương 8

Cập nhật lúc: 24/07/2026 05:03

11

Trời còn chưa sáng.

Cửa viện đã bị gõ vang.

Người đến từ Hoài Vương phủ.

Nếu không phải là đại sự, sẽ không trực tiếp gõ cửa vào thời điểm này.

Lý Ngọc giúp ta mặc quần áo, chúng ta cùng nhau đến thư phòng.

Không phải là tin tức tốt.

Hoàng thượng đêm qua sốt cao, cả người đều lâm vào hôn mê.

Thái y vội vàng đến nửa đêm, kết luận là Hoàng thượng mắc bệnh dịch.

Theo lý thuyết, dịch bệnh cách đây hơn trăm dặm, còn chưa lây lan đến kinh thành.

Ở trong kinh cũng không có người nào gặp triệu chứng bất thường, người ở trong tầng tầng lớp lớp cung cấm như Hoàng thượng lại có thể mắc bệnh.

Chỉ có một khả năng, đây là âm mưu.

Dịch bệnh không khó để truyền vào kinh thành, chỉ cần tiếp xúc với đồ dùng của người nhiễm bệnh, chẳng sợ xa cuối chân trời cũng có thể mắc.

Những người này. . . . . . thật sự là dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.

Ngoài trừ tin tức này, người tới còn nói, Hoài Vương không yên lòng huynh trưởng, đã tiến cung.

Ta và Lý Ngọc không hẹn mà cùng nhướng chân mày.

Hoài Vương sinh ra trong hoàng thất, nhưng tư chất lại bình thường.

Nhưng hắn có một ưu điểm, chính là biết lắng nghe ý kiến của người khác.

Bồi dưỡng cả một phủ toàn phụ tá, bên cạnh còn có Mạnh Trạch tiên sinh và Lý Ngọc.

Như vậy Hoài Vương mới có thể ở trên triều không lo.

Mà khuyết điểm lớn nhất của hắn, lại là trọng tình.

Người trong hoàng thất lại trọng tình, điều này đủ lấy mạng hắn.

Mọi người đều biết, trước mắt dịch bệnh này không có t.h.u.ố.c giải.

Lần này Hoàng đế bị bệnh, hắn lại là người đầu tiên vọt vào cung.

Đừng nói đến việc có thể dễ dàng lây bệnh của Hoàng thượng, nguy hiểm tính mạng.

Còn là lòng nghi ngờ của các vị Hoàng t.ử, không phải thứ Hoài Vương có thể kham nổi.

Mạnh Trạch tiên sinh đâu, sao không ngăn ngài ấy lại.

Thị vệ báo tin nói, mẫu thân của Mạnh Trạch tiên sinh té gãy chân, hai ngày này đã về Lâm Thiên thăm người thân từ lâu.

Sự tình không đơn giản.

Chúng ta liếc mắt nhìn nhau một cái, đều thấy được sự nghiêm trọng trong mắt đối phương.

Đã xảy ra chuyện.

Theo như phân tích vừa rồi, Hoài Vương tiến cung chỉ có hại không lợi.

Mà hiện tại có thể nói, Hoài Vương đã trúng kế.

Ta và Lý Ngọc ngồi trong thư phòng đến khi ánh mặt trời lên.

Sự việc xảy ra quá đột ngột.

Tình hình dịch bệnh bên Vệ Kỳ còn chưa có tiến triển.

Trong cung Hoàng thượng đã ngã xuống.

Mọi thứ đều có thể sụp đổ trong giây lát.

Trong lúc hoảng hốt, ta lại cảm thấy, Lâm Thiên huyện, Lữ gia, đều trở nên nhỏ bé đến mức ta không thể nắm được.

Nhưng Lý Ngọc nói: “Nàng quay về Lâm Thiên để tránh một thời gian.”

“Như vậy chẳng có bản lĩnh.”

“Không phải là không bản lĩnh, là ta không nắm chắc.”

“Ta cũng không phải là gánh nặng.”

Lý Ngọc cười đến bất đắc dĩ.

Ta biết hắn lo lắng, nhưng ta cũng không phải không chịu được việc này.

Thế cục hiện tại hỗn loạn, nhưng chỉ một chiêu là có thể giải quyết, tìm đơn t.h.u.ố.c.

Có t.h.u.ố.c trị bệnh, tình hình loạn lạc phía nam có thể giải quyết, kinh thành hỗn loạn cũng có thể.

Người ta thường nói nước đến chân mới nhảy.

Có thể là do di truyền từ phụ thân, thấy sự tình không có tiến triển, ta nhịn không được muốn đi tìm tiên bái phật thử xem.

Ta để người đ.á.n.h xe chuẩn bị xe ngựa, đi ngọn núi phía sau kinh thành.

Đứng ở dưới chân núi.

Lý Ngọc phụng phịu: “Nàng đừng nói ta, nàng bò đi.”

Ta gồng mình xanh mặt, không dám nói gì.

Ngọn núi này quả thật, dốc cao thẳng đứng, ch.ót vót.

Cái thân thể suy yếu của cha ta năm đó sao mà bò lên được hay vậy.

Ta vẫn cho rằng ngọn núi mà cha ta có thể leo lên đến đỉnh, cùng lắm là quả đồi nhỏ.

“Không biết là nhạc phụ bị bức thành cái dạng gì, một quan văn, ngọn núi này cũng có thể leo lên.”

Lý Ngọc không dám cho ta theo nữa, bắt ta ở dưới chân núi đợi.

Ta thầm nghĩ, ngươi cũng không phải là một cái quan văn sao.

“Ngươi được không đấy?”

“Sao lúc nào nàng cũng khinh thường ta vậy.”

Dứt lời liền mang theo hai thị vệ leo lên đỉnh núi.

Ta an vị ngồi chờ trong xe ngựa.

Đợi mãi đến khi mặt trời lặn, Lý Ngọc mới từ trên núi xuống.

“Hắn nói thế nào.”

Sắc mặt Lý Ngọc không tốt hơn bao nhiêu: “Con lừa ngốc này có đáng tin không thế?”

Có thể tìm một thầy t.h.u.ố.c chữa ngựa c.h.ế.t thành ngựa sống thật sao.

Thiện Ngộ chỉ nói một câu: “Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.”

Mặc kệ Lý Ngọc có hỏi như thế nào, đều chỉ nói một câu, xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.

Trên đường về kinh, ta và Lý Ngọc một mực nghiên cứu ý tứ của những lời này.

Nếu xét năm đó cha ta đến xin được chỉ điểm, những lời của Thiện Ngộ, cũng không hẳn là sai.

Đúng sai đều trong một ý niệm, còn tùy ở cách hiểu chữ này thế nào.

Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.

Hứa thái y đã theo Vệ Kỳ xuôi nam, đối với dịch bệnh này hết đường xoay xở.

Y bà bà dốc lòng nghiên cứu bệnh của nữ t.ử, kê đơn cho t.h.a.i nhi lành nghề, nhưng nói về dịch bệnh này cũng không quá tín nhiệm.

Còn ai nữa.

Còn chưa nghĩ ra, xa phu đã nói, phía trước có binh lính chặn đường.

Lý Ngọc chỉ liếc mắt một cái liền nở nụ cười.

Nụ cười tức giận.

“Thật ngu xuẩn, lại dám trang bị đao cho binh lính, cho rằng Hoàng thượng đã c.h.ế.t sao.”

Là người của Thái t.ử.

Quá nhanh, quá ngu xuẩn.

Trước khi xe ngựa hoàn toàn dừng lại, Lý Ngọc nhẹ nhàng nhéo nhéo tay của ta: “Ôi, làm sao bây giờ? Xem ra dịch bệnh chỉ có thể trông cậy vào nàng.”

Lại cái bộ dạng này, nhưng ta lại không cười nổi.

“Cẩn thận.”

“Đừng lo lắng, nàng chỉ cần đi ngủ đúng giờ là được.”

Tướng lĩnh đối diện khách khí mời Lý Ngọc qua một xe ngựa khác.

Một cái liếc mắt cũng không thèm liếc ta một cái.

Ta một đường thuận lợi quay về phủ.

Rất hiển nhiên, người trên triều đình vẫn chưa có sức lực để ý một tiểu lâu la như ta.

Hoặc là, có để ý, nhưng cảm giác sự tồn tại của ta không quan trọng.

Ta ăn tối một mình, rồi vẫn như bình thường xử lý sổ sách trên bàn.

Thấy rất nhiều báo cáo tìm t.h.u.ố.c đều không có kết quả nào, hơi tức giận, nhưng đồng thời cũng bất lực.

Mới vừa mở quyển sổ khác, đã có tiếng đập cửa vang lên: “Chủ t.ử.”

Ta vội vàng đi ra mở cửa: “Sao ngươi lại tới đây.”

Kiếm thị thấy ta mặc váy rồi b.úi tóc, sửng sốt nửa ngày mới nói: “Chủ t.ử. . . . . . ngài giả gái thật đẹp.”

Cái gì mà giả gái.

Nhưng ta chưa kịp cùng nàng thảo luận, Kiếm thị một mình hơn nửa đem còn chạy tới kinh thành, ta sợ Lâm Thiên đã xảy ra chuyện gì.

“Không có việc gì đâu, là Thừa tướng đại nhân sai người đêm nô tỳ đến đây.”

“Lý Ngọc?”

“Đúng vậy. . . . . . Thị vệ đại ca nói, để ta tới bồi ngủ chủ t.ử.”

Ta nhịn không được đè huyệt Thái Dương, xét về tâm cảnh, cả đời này cũng không theo kịp Lý Ngọc.

Xuống xe vội như vậy, còn kịp an bài nhiều chuyện như thế.

Ta cùng Kiếm thị rửa mặt đơn giản một chút, liền tắt đèn.

Trong cảnh tối lửa tắt đèn này, tựa như trước đây ta cùng Kiếm thị nằm trên giường nói chuyện phiếm.

Hỏi vài chuyện trong nhà.

Kiếm thị giống như rất lạ, hỏi lại ta, trong nhà thì có chuyện gì.

Ta đột nhiên nghẹn họng: “Ta một mình chạy về kinh thành, phụ thân mẫu thân phản ứng thế nào.”

Kiếm thị suy tư một hồi lâu, c.ắ.n c.ắ.n môi: “Chủ t.ử. . . . . . em không giấu nổi nữa!”

“Cái thang là do lão gia sai em chuyển về sau viện, đám binh lính đó là do phu nhân sai em dẫn về tường ngoài viện của ngài.”

“Cũng không biết tại sao không đi cùng ngài, đám người đó bây giờ vẫn còn canh giữ ở ngoài phủ.”

“Nói là được lệnh của ngài, bọn họ không thể manh động.”

“A. . . . . . nói về chuyện này, lão gia còn rất tức giận, nói những người lính này chắc đã làm sai chuyện nên bị phạt!”

Ta nghe xong ngây người một lúc lâu: “Vậy tại sao lại đem cái thang đặt ở phòng chứa củi xa nhất.”

“Cái thang làm bằng gỗ nha, khi tìm đồ gỗ phản ứng đầu tiên không phải là nghĩ đến phòng chứa củi sao.”

“Lão gia cùng phu nhân đều dặn dò em bí mật làm, em một lòng hướng về ngài, đây chỉ là đổi biện pháp giúp đỡ ngài thôi!”

Tốt lắm Kiếm thị, ngươi có tâm rồi.

Phụ thân có tính toán của ông, ông là cha, cũng là gia chủ của Lữ gia.

Ta không thể giữa ban ngày ban mặt rời khỏi Lâm Thiên, nhưng có thể nửa đêm trèo tường rời khỏi kinh thành làm bất cứ gì ta muốn.

Đó là sự tin tưởng của phụ thân dành cho ta, cũng là đường lui mà ông để lại.

Dường như ta đã làm phụ lòng phụ thân.

Ta từ nhỏ ở Lâm Thiên huyện đã học sách chính trị, ở trên triều đình lại chẳng thể dụng võ.

Ta giải được án oan của người dân, lại giải không được hoàn cảnh vây khốn Hoài Vương.

Ta có thể nắm rõ thuế má của hàng nghìn hộ dân, lại chẳng cách nào tìm được t.h.u.ố.c đúng cho Vệ Kỳ.

Có lẽ là không phù hợp.

Tưởng tượng Lý Ngọc còn đang thân hãm trong ngục, cảm giác bất lực lại bủa vây lấy ta.

Ta đã như vậy từ khi còn nhỏ, mỗi khi trong lòng có chuyện, buổi tối liền lăn qua lộn lại không ngủ được.

Kiếm thị mơ mơ màng màng hỏi ta, phiền não vì chuyện gì.

Ta là kiểu cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng, liền đem tiền căn hậu quả giảng cho Kiếm thị.

“Chủ t.ử, Thừa tướng đại nhân là chức quan lớn như vậy, vẫn là người quan trọng trước mặt Thánh Thượng.”

“Hắn nói không cần lo lắng, ngài thực sự không cần lo lắng.”

“Về phần t.h.u.ố.c này, y bà bà không thể kê sao?”

“Vậy thì người thầy t.h.u.ố.c mà y bà bà khen ngợi thì sao?”

Đại y. . . . . Lão già đó, ta nhắc đến liền hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Tuy rằng ch.ó ngáp phải ruồi làm ta giữ được đứa nhỏ.

Nhưng không ngăn được việc này đã được liệt vào danh sách sự kiện sỉ nhục nhân sinh.

Người này vừa thấy đã không đáng tin.

Nhưng Kiếm thị lại nói, y bà bà là nữ thần y của Lâm Thiên huyện, từ nhỏ đến lớn đã gặp không biết bao nhiêu người.

Người mà bà khen khẳng định rất lợi hại.

Thầy t.h.u.ố.c giỏi sao. . . . . .

“Ngài mai chúng ta đi gặp thử xem.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ta Mang Thai Đứa Con Của Thừa Tướng - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD