Ta - Một Trà Xanh - Lại Bị Trói Định Với Hệ Thống Người Chồng Quốc Dân? Không Hợp Lắm Thì Phải? - Chương 25: Hắn Là Một Người Tốt
Cập nhật lúc: 19/01/2026 17:08
Tiểu Phù vội vàng lắc đầu, chuyện của Tần Thắng cô bé đã nghe không ít, cộng thêm những gì Chu Dịch An đã phổ cập cho cô bé trước đó, cô bé thực sự hoàn toàn có thể hiểu tại sao Chu Dịch An không muốn lãng phí thời gian vào Tần Thắng.
Thử hỏi có người phụ nữ nào sau khi tận mắt chứng kiến chồng mình vui vẻ với người đàn ông khác mà vẫn có thể không chút oán hận sống tiếp với hắn? Thậm chí còn lấy lòng hắn?
Ít nhất thì tính cách của Chu Dịch An không thể.
Nếu không phải Tần Thắng là người khá độ lượng, cũng sẵn lòng suy nghĩ cho tiểu thư nhà cô bé.
Nếu không thì từ lúc hai người họ đính hôn, tiểu thư đã gây chuyện rồi.
Sự việc đã như vậy, hôn sự của Quốc công phủ vốn không phải là thứ Chu Dịch An muốn từ hôn là có thể từ hôn.
Nàng có thể thương lượng tốt với Tần Thắng để chọn một cách sống tương đối thoải mái cho mình thực ra đã rất tốt rồi.
Nếu thật sự ảo tưởng có thể bẻ thẳng Tần Thắng, để hắn quay về với gia đình, sống một cuộc sống bình thường, Chu Dịch An chắc chắn sẽ không vui vẻ, không biết sẽ uất ức đến mức nào.
Tiểu Phù có thể hiểu, nhưng cô bé vẫn cảm thấy Chu Dịch An quá thiệt thòi.
Không có cuộc hôn nhân của người phụ nữ nào lại như thế này, cũng không có người chồng nào lại như Tần Thắng.
Thấy Tiểu Phù vẫn còn băn khoăn, Chu Dịch An cũng không khuyên nữa, mấy năm nay nàng đã cố ý hoặc vô ý ảnh hưởng đến Tiểu Phù, tư tưởng của Tiểu Phù ở nhiều phương diện thực ra đã không còn giống một người cổ đại thuần túy.
Cũng ít nhiều mang trong mình chút kinh thế hãi tục, chỉ là cô bé tự mình không nhận ra mà thôi.
Cho cô bé chút thời gian, hoặc đợi cô bé tận mắt nhìn thấy mỹ nam, người này chắc chắn sẽ lập tức chấp nhận, nói không chừng còn chấp nhận nhanh hơn cả nàng.
Trên mặt Chu Dịch An vẫn còn lớp trang điểm, thật muốn tẩy trang đi, nhưng bây giờ ra ngoài lấy nước không tiện, sẽ bị người ta phát hiện, nên chỉ có thể nhịn.
Cả ngày không ăn gì, bụng đói cồn cào.
Trang điểm có thể nhịn, nhưng đói bụng thì thật sự khó chịu.
Chu Dịch An xoa bụng nhìn Tiểu Phù, đáng thương nói: "Tiểu Phù, ta đói quá."
Tiểu Phù vẫn còn chìm trong suy nghĩ của mình, đột nhiên nghe Chu Dịch An chuyển chủ đề, cô bé theo phản xạ muốn đi lấy đồ ăn cho Chu Dịch An.
Nhưng khi liếc nhìn căn phòng màu đỏ thẫm, cô bé lại dừng lại.
Tiểu thư chưa ăn cơm, với tư cách là nha hoàn hồi môn, trước khi Tần Thắng trở về, cô bé cũng không được rời khỏi phòng, tự nhiên cũng không được ăn cơm.
Chỉ là tiểu thư không thể chịu khổ trong hôn sự, thành thân mà còn phải đói bụng.
Ít nhất cũng phải có một phương diện thuận buồm xuôi gió.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tiểu Phù lập tức trở nên kiên định: "Tiểu thư, người chờ nhé, nô tỳ sẽ quay lại ngay."
Chu Dịch An vội vàng gật đầu như gà mổ thóc, đôi mắt nhìn Tiểu Phù sáng rực.
Ai ngờ Tiểu Phù vừa đi đến cửa, chưa kịp mở thì cửa đã bị người bên ngoài đẩy ra, Tần Thắng mặc bộ hỷ phục màu đỏ thẫm đứng ngoài cửa, vượt qua Tiểu Phù, ánh mắt như cười như không nhìn Chu Dịch An.
Hắn vốn đã đẹp trai, bộ hỷ phục màu đỏ thẫm này càng làm hắn thêm phần anh tuấn.
Tiểu Phù giật mình, theo phản xạ quay đầu nhìn Chu Dịch An, tân nương Chu Dịch An này quả thực có chút quá tùy tiện, tóc tai bù xù lười biếng dựa vào giường, không biết Tần Thắng có trách tội không.
Tiểu Phù lại nhìn Tần Thắng, Tần Thắng khóe môi mỉm cười, đây là lần đầu tiên cô bé nhìn thấy người này.
Phải nói rằng, thật là phong thái như ngọc, anh tuấn phi phàm, về dung mạo đã bỏ xa tất cả những người đàn ông cô bé từng gặp không biết bao nhiêu con phố.
Chỉ là có khuôn mặt như vậy tại sao lại thích đàn ông? Còn thích những người đàn ông khác nhau...
Không bị mỹ nam làm choáng váng, sự bất mãn của Tiểu Phù đối với Tần Thắng lại trỗi dậy.
Nhưng khi quan sát kỹ Tần Thắng, phát hiện hắn nhìn thấy bộ dạng của Chu Dịch An dường như không hề tức giận, nếu là người khác chắc chắn sẽ cảm thấy tân nương không tôn trọng mình, dù có nhịn không nổi giận thì trong lòng cũng chắc chắn không thoải mái.
Nhưng Tần Thắng thì không, Tiểu Phù nhất thời rất băn khoăn không biết nên dùng thái độ gì với hắn để tiểu thư được thoải mái.
Cô bé phản ứng rất nhanh, gọi một tiếng phò mã rồi vẫn nhường đường.
Tiểu thư đối với Tần Thắng... từ một số phương diện mà nói thực ra khá hài lòng.
Chu Dịch An cũng không ngờ Tần Thắng lại đến nhanh như vậy, có chút ngạc nhiên: "Sao chàng lại đến đây?"
Tần Thắng quay người lấy một cái khay từ tay người phía sau, trên đó bày rất nhiều món ăn tinh xảo.
Hắn bước vào trong phòng rồi dùng chân đóng cửa lại: "Chẳng phải là nghĩ nàng cả ngày chưa ăn gì, sợ nàng đói sao? Nhưng ta còn tưởng nàng ít nhất sẽ đợi ta đến nhấc khăn voan, hóa ra là ta nghĩ nhiều rồi."
Chu Dịch An lập tức đứng dậy, mắt hau háu nhìn đồ ăn trong tay Tần Thắng.
Đói quá rồi, đừng nói là thức ăn, nàng còn muốn ôm cả cái bàn mà gặm.
Đợi Tần Thắng đặt đồ ăn lên bàn, Chu Dịch An không quên Tiểu Phù, lập tức gọi người đến ăn cùng.
Tiểu Phù theo nàng cũng cả ngày chưa ăn gì, người vốn đã gầy, lại còn nhỏ, đói nhiều Chu Dịch An còn sợ cô bé suy dinh dưỡng.
Tiểu Phù nhìn Tần Thắng, rồi lại nhìn Chu Dịch An, Chu Dịch An đã bắt đầu ăn, giơ ngón tay cái lên với Tần Thắng.
Khóe môi Tần Thắng nở một nụ cười nhẹ: "Ta gọi người mang chút nước đến, nàng ăn xong thì rửa mặt nghỉ ngơi cho khỏe, đợi tiễn hết mọi người ta sẽ qua."
Chu Dịch An không ngẩng đầu lên mà chỉ cắm cúi ăn: "Được."
Sau khi Tần Thắng đi, Tiểu Phù mới thả lỏng, bị Chu Dịch An ấn ngồi xuống ghế, dúi vào tay một đôi đũa.
Tần Thắng đúng là điều tra nàng đến cả quần lót màu gì cũng biết rõ.
Đặc biệt chuẩn bị hai đôi đũa, phải nói rằng, chỉ riêng sự chu đáo này, người đàn ông nào có thể sánh bằng.
Tiểu Phù bất đắc dĩ, không dám ăn cũng không dám ngồi, nói là chủ tớ có khác biệt mà?
Tuy tiểu thư đối xử với cô bé như vậy cô bé rất vui, nhưng lỡ bị người khác nhìn thấy thì phải làm sao?
Chu Dịch An thì không quan tâm, mà hỏi Tiểu Phù: "Bây giờ đã gặp Tần Thắng rồi, muội thấy hắn thế nào? Đừng nói những lời sáo rỗng, nói thẳng ra đi."
Tiểu Phù mím môi: "Khác xa so với những gì nô tỳ nghĩ, hắn... là một người tốt."
Chu Dịch An bị tiếng "người tốt" này làm cho suýt nghẹn, ho mấy tiếng, uống chút nước mới đỡ.
Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng người, là nước Tần Thắng cho người mang đến, Tiểu Phù vội vàng đặt bát xuống đi ra ngoài lấy nước vào.
Tiểu Phù lại nói: "Phò mã rất biết chăm sóc người khác, nếu cứ như vậy, cũng sẽ không để tiểu thư chịu thiệt thòi." Gả cho hắn cũng không tệ.
Chu Dịch An nhìn Tiểu Phù với ánh mắt khác hẳn, chậc chậc chậc, một bữa cơm đã mua chuộc được cô bé, Tần Thắng quả nhiên là cao thủ chơi đùa lòng người.
Người ta còn chưa ra tay mà Tiểu Phù đã thay đổi cách nhìn về hắn, cũng không trách đám gian phu của hắn lại một lòng một dạ với hắn, biết rõ bên cạnh hắn có vô số đàn ông mà vẫn không buông bỏ được.
Quả nhiên phải mừng là Tần Thắng không dùng thủ đoạn này với các tiểu thư khuê các ở kinh thành, nếu không hôm nay thành thân, không biết có bao nhiêu tiểu thư phải đau lòng tuyệt vọng.
