Ta - Một Trà Xanh - Lại Bị Trói Định Với Hệ Thống Người Chồng Quốc Dân? Không Hợp Lắm Thì Phải? - Chương 4: Quả Không Hổ Là Gian Phu, Gian Đến Cùng Một Chỗ
Cập nhật lúc: 19/01/2026 17:01
Nghe xong lời Tần Thắng, tâm trạng Sở Dịch An rất phức tạp.
Tuy xuyên đến thế giới này đã mấy năm, nhưng nàng chưa từng nghĩ đến việc thay đổi điều gì, tùy ngộ nhi an là được.
Thế nên cũng không tìm hiểu quá nhiều về những danh thần võ tướng của thời đại này, đằng sau danh tiếng lẫy lừng thì những thứ họ phải gánh vác nặng nề đến mức nào.
Nàng biết gia thế Tần Thắng hiển hách, Tần gia đời đời tòng quân, nhưng thật sự không nghĩ tới Tần gia cũng ở trong tình cảnh gian nan như vậy.
Đế vương nghi kỵ…
Sở Dịch An ngẩng đầu nhìn Tần Thắng đối diện, người này miệng nói những lời nặng nề, nhưng trông vẫn một bộ dạng lười biếng dựa vào lưng ghế.
Nàng nhíu mày: “Tại sao ngươi lại nói cho ta biết những chuyện này?”
Khóe môi Tần Thắng cong lên: “Không có gì, chỉ là muốn nói cho nàng biết Hoàng thượng đã sớm để mắt tới Tần gia rồi.”
“Nếu không thì đại ca ta thiên phú trác tuyệt kinh tài tuyệt diễm như vậy tại sao lại bị ép học văn, nhị ca ta lại càng vô công rỗi nghề suốt ngày trêu mèo chọc ch.ó.”
Về tình hình hai vị công t.ử trên của Tần gia Sở Dịch An cũng không rõ lắm, nhưng cũng có thể hiểu được tại sao họ lại làm như vậy.
Mím môi, nàng vẫn có chút khó hiểu: “Vậy tại sao ngươi…”
“Tại sao ta vẫn tòng quân ư?” Tần Thắng rũ mắt, dưới ánh nến đôi mắt ôn nhuận kia ánh lên vài phần lạnh lẽo: “Đương nhiên là vì Tần gia là thế gia võ tướng, biên cảnh còn cần Tần gia quân ta trấn thủ.”
“Tần gia không thể không có người tòng quân, Hoàng thượng sẽ không cho phép chuyện này xảy ra.”
Chấn nhiếp ngoại địch cũng được, cần người Tần gia tiếp tục bán mạng cho Đế vương cũng được.
Dù sao Hoàng thượng cũng không thể để người Tần gia thật sự rút lui khỏi vị trí võ tướng an tâm làm văn thần.
Ông ta không muốn nhìn thấy Tần gia tiếp tục phát triển lớn mạnh, nhưng cũng không muốn để người Tần gia rời đi, thật sự là khó hầu hạ.
Khác với hai người anh ở trên, cho nên Tần Thắng là không có sự lựa chọn?
Sở Dịch An nhớ tới ban ngày nàng và Tiểu Phù mong Tần Thắng c.h.ế.t trên chiến trường, cảm thấy mình thật không phải là thứ tốt đẹp gì, thật muốn tự tát mình một cái thật mạnh.
Tần Thắng người này thế nào tạm thời khoan nói, ít nhất việc hắn bảo gia vệ quốc là thật.
Chỉ riêng điểm này đã đủ khiến người ta kính trọng, sao nàng có thể vì không muốn gả mà mong người ta c.h.ế.t sớm chứ?
Thấy Sở Dịch An dường như rơi vào trầm tư nào đó, Tần Thắng không nói gì, yên lặng ngồi đó.
Một lát sau, Sở Dịch An đột nhiên hỏi: “Ngươi, tình cảnh Tần gia gian nan, ta có thể hiểu được.”
“Nhưng mà Tần Thắng, không phải ngươi vì Tần gia mà cố ý làm ra những chuyện hoang đường đó chứ?”
Nghĩ kỹ lại thì thật sự không phải không có khả năng này.
Hoàng thượng hy vọng nhìn thấy người Tần gia ai nấy đều xuất sắc sao? Không thể nào.
Tần Thắng đã bộc lộ tài năng về mặt cầm quân, nếu Hoàng thượng nhìn thấy mãi là mặt ưu tú của hắn, đối với Tần gia chắc chắn sẽ càng kiêng kỵ hơn.
Ngược lại hắn hoang đường một chút Hoàng thượng mới có thể yên tâm hơn.
Vì Tần gia, hắn thật sự hy sinh quá lớn, quả thực thuộc về mức độ khiến người ngoài như Sở Dịch An cũng cảm động đến rưng rưng nước mắt.
Tần Thắng nghe vậy mặt cứng đờ, cúi đầu ho một tiếng: “Cái đó thì không liên quan gì, sở thích cá nhân thôi.”
Sở Dịch An thu lại vẻ mặt cảm động: “Cút.”
Tần Thắng cười khẽ một tiếng, nói về chủ đề chính: “Cho nên muốn từ hôn thì ta khuyên nàng vẫn là đừng nghĩ nữa.”
“Hoàng thượng sẽ không để ta cưới con gái đại thần, thân phận của nàng lại rất thích hợp.”
“Có điều một điểm này nàng có thể yên tâm, sau khi thành thân ta sẽ không quản thúc nàng, cũng sẽ không để nàng chịu ấm ức, người Tần gia cũng sẽ không làm khó dễ nàng.”
“Ta cũng không cần nàng vì ta thủ thân như ngọc, nàng nếu thích ai cứ việc nói thẳng với ta, ta giúp nàng cướp người về, thích bao nhiêu ta giúp nàng cướp bấy nhiêu.”
“Nàng nếu sợ bị người ta biết thì cứ đẩy lên đầu ta, dù sao ai cũng biết ta thích nam nhân, đến lúc đó mọi người ngược lại sẽ càng đồng cảm với nàng hơn.”
“Nếu m.a.n.g t.h.a.i sinh ra cũng được, ta giúp nàng nuôi con, ghi dưới danh nghĩa của ta.”
Đồng t.ử Sở Dịch An chấn động, chén trà vừa cầm lên tay loảng xoảng rơi xuống bàn, tay cũng đang run rẩy.
Nàng trừng lớn mắt nhìn Tần Thắng, bị phát ngôn nghịch thiên của hắn làm cho kinh ngạc đến rớt cả cằm, hồi lâu không hoàn hồn lại được.
Sở Dịch An biết Tần Thắng người này có chút nổi loạn trong người, nhưng không ngờ hắn có thể ly kinh phản đạo đến mức này.
Không chỉ muốn tìm đàn ông cho vợ, còn muốn nuôi con cho vợ và dã nam nhân.
Hắn thật sự, ta khóc c.h.ế.t mất.
Sở Dịch An lần đầu tiên cảm thấy nàng một người hiện đại tư tưởng còn không cởi mở bằng một người cổ đại, nàng quá phong kiến rồi.
Tần Thắng buồn cười nhìn Sở Dịch An, trong đôi mắt màu hổ phách lướt qua một tia sáng: “Sở Dịch An, đừng nói với ta cái gì mà nàng là tiểu thư khuê các danh môn quy tú, không chấp nhận được.”
“Nàng là người thế nào ta ít nhiều cũng biết một chút, dù sao tiểu thư khuê các bắt gặp người khác làm chuyện ấy cũng sẽ không hưng phấn trốn đi nhìn trộm, đã sớm che mặt chạy rồi.”
Sở Dịch An: …
Biểu cảm Sở Dịch An vặn vẹo một chút: “Đừng nói nữa, câm miệng.”
Tần Thắng nghiêng người về phía trước chống tay lên bàn: “Sự thật thôi mà, cho nên nàng thấy đề nghị của ta thế nào?”
Nói thật thì không ra sao cả.
Nhưng từ hôn lại không từ được, Tần Thắng người này… tuy sở thích khiến người ta khó chấp nhận, nhưng những mặt khác đúng là không chê vào đâu được.
Quan trọng nhất là, Tần Thắng không quản thúc nàng.
Chỉ riêng điểm này cả cái Đại Thuận e là cũng không tìm ra được người thứ hai.
Hơn nữa nói thật, gả cho người khác chẳng phải là tam thê tứ thiếp hậu viện một đống oanh oanh yến yến, mỗi ngày cung đấu trạch đấu không phải ngươi c.h.ế.t thì là ta sảy thai.
Sở Dịch An thật sự không có hứng thú, những thủ đoạn đó thật sự quá bẩn thỉu, nàng một người hiện đại… có thể đấu không lại, rất có thể sẽ bị ăn đến không còn mẩu xương.
Tần Thắng ít nhất… hậu viện sạch sẽ, không cần chơi trạch đấu với người ta.
Tần Quốc Công và Quốc Công phu nhân cũng là người thấu tình đạt lý, gả qua đó cuộc sống dù sao cũng sẽ không khó khăn hơn ở Sở gia.
Chỉ là…
Ánh mắt Sở Dịch An bất giác liếc về phía dưới của Tần Thắng, dù gả cho Tần Thắng có rất nhiều lợi ích, nhưng hắn sẽ không…
Chú ý tới ánh mắt của Sở Dịch An mặt Tần Thắng hiếm khi đen lại.
“Yên tâm, ta sẽ không chạm vào nàng.”
Trái tim đang treo lơ lửng của Sở Dịch An hạ xuống vội vàng gật đầu phụ họa: “Ừm ừm ừm ta tin chàng, đối với phụ nữ có thể chàng cũng cứng…”
“Câm miệng!” Mặt Tần Thắng đen kịt.
Sở Dịch An mặt dày hơn hắn dự đoán một chút, đây cũng là nguyên nhân hắn chọn Sở Dịch An.
Mặt dày chút cũng tốt, sẽ không tự oán tự than, tránh cho ngày nào đó tự mình uất ức c.h.ế.t hắn còn phải gánh thêm cái tiếng xấu.
Tần Thắng hít sâu một hơi, lại khôi phục dáng vẻ lười biếng: “Vậy nàng an tâm chờ gả, chuyện khác đợi vào Quốc Công phủ rồi nói.”
Sở Dịch An ừ một tiếng.
Tần Thắng đứng dậy rất nhanh rời khỏi Sở gia.
Tiễn Tần Thắng đi, Sở Dịch An cũng coi như giải quyết xong một mối tâm sự, tâm trạng khá tốt chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi.
Ai ngờ vừa xoay người sau lưng lại xuất hiện một vị khách không mời, một bóng người đen sì đứng trong phòng nàng suýt chút nữa dọa nàng c.h.ế.t khiếp, tim sắp nhảy ra ngoài rồi.
Sở Dịch An nhìn chằm chằm người đàn ông trẻ tuổi không biết chui từ đâu ra kia khóe miệng giật giật: “Ngươi, ngươi lại là ai nữa a?”
Cái này vừa đi một người lại tới một người, cố ý đúng không.
Phòng nàng tối nay biến thành địa điểm check-in gì rồi sao?
Một hai người rủ nhau đến phòng nàng tham quan? Trước kia cũng đâu có náo nhiệt thế này.
Người đàn ông đứng tại chỗ không động đậy, giọng nói lộ ra vài phần lạnh lẽo: “Ngươi chính là vị hôn thê của A Thắng? Hừ, cũng thường thôi.”
Sở Dịch An: …
Ta đ** cụ nhà ngươi.
Cái này còn chưa qua cửa đâu mà gian phu của Tần Thắng đã tìm tới cửa rồi, cái này mà qua cửa rồi thì đám gian phu của hắn chẳng phải sẽ hợp sức lại g.i.ế.c c.h.ế.t nàng sao?
Sơ suất rồi, quên nói với Tần Thắng chuyện này.
Ánh mắt soi mói của người đàn ông đ.á.n.h giá Sở Dịch An từ trên xuống dưới một lượt, càng nhìn càng không hài lòng: “Muốn n.g.ự.c không n.g.ự.c muốn m.ô.n.g không m.ô.n.g, lớn lên như cây giá đỗ, cũng chỉ được cái mặt miễn cưỡng nhìn được, cũng không biết A Thắng nhìn trúng ngươi cái gì, Sở Dịch An, ngươi cảm thấy ngươi chỗ nào xứng với A Thắng?”
Sở Dịch An: …
Mẹ nó ngươi nói cho ta biết cô nương 15 tuổi n.g.ự.c có thể lớn cỡ nào?
Ta 15 tuổi lớn đến 36D ngươi không thấy dọa người sao?
Sở Dịch An giờ khắc này thật sự muốn xông lên lột quần gã đàn ông này ra sau đó giơ ngón giữa với hắn: Nhỏ thế này ngươi cảm thấy ngươi xứng với Tần Thắng sao?
Nhưng nàng không dám.
Hít sâu một hơi, Sở Dịch An bất chấp tất cả: “Ta và Tần Thắng đều nói xong rồi sau này mọi người ai chơi của người nấy không ai quản ai.”
“Ta cảnh cáo ngươi, ngươi nếu còn bới lông tìm vết ta nữa, vừa thành thân ta liền bò lên giường Tần Thắng ngươi tin không?”
“Ngươi dám!” Người đàn ông trong nháy mắt tức giận, quát lớn một tiếng rồi hậu tri hậu giác phản ứng lại lời Sở Dịch An, biểu cảm lập tức trở nên có chút kỳ quái: “A Thắng tới tìm ngươi rồi?”
Sở Dịch An cười lạnh: “Hừ, ta còn tưởng đôi gian phu các ngươi làm gì cũng sẽ nói với đối phương chứ, hóa ra ngươi không biết à.”
Sở Dịch An nói lời này hoàn toàn là để chọc tức gã đàn ông, gian phu của Tần Thắng đâu chỉ có một người này a, đó thật sự là xếp hàng đếm không hết.
Nhưng Sở Dịch An không dám nói quá đáng chọc giận đối phương, người này có thể lặng yên không một tiếng động xuất hiện trong phòng nàng chứng tỏ hắn không phải hạng tầm thường.
Không đúng, phải nói là người có thể cấu kết với Tần Thắng đều không đơn giản.
Ít nhất không phải con gái một quan nhỏ tòng lục phẩm như nàng có thể trêu chọc.
Nghe thấy lời Sở Dịch An người đàn ông cũng không tức giận, ngược lại như rơi vào trầm tư nào đó.
Một lát sau hắn đột nhiên mở miệng hỏi Sở Dịch An: “Ngươi thích đàn ông như thế nào?”
Mí mắt Sở Dịch An giật mạnh, có dự cảm không lành: “Làm chi?”
“Ta tìm cho ngươi, tránh cho ngươi không biết xấu hổ quấn lấy A Thắng không buông.”
Sở Dịch An: … Ta mẹ nó quấn lấy một cái giẻ lau thụ trong văn hải đường không buông? Đàn ông trên đời này c.h.ế.t hết rồi sao?
Sở Dịch An thật sự muốn bổ não gã đàn ông này ra xem hắn rốt cuộc nghĩ thế nào.
Chỉ có thể nói quả không hổ là gian phu, mẹ nó gian đến cùng một chỗ rồi.
