Ta - Một Trà Xanh - Lại Bị Trói Định Với Hệ Thống Người Chồng Quốc Dân? Không Hợp Lắm Thì Phải? - Chương 47: Hắn Là Độc Giả Đầu Tiên, Hiện Tại Là Thế, Sau Này Cũng Vậy
Cập nhật lúc: 19/01/2026 17:12
Chu Dịch An cười khẽ, nhéo nhéo má Tiểu Phù: “Đuổi ra ngoài làm gì? Tiểu thư nhà em bảo em trong lòng không có đàn ông, chứ không phải bên cạnh không có đàn ông.”
“Em nếu sợ thì tránh xa bọn họ một chút, nếu có chuyện gì cứ nói với ta.”
Tiểu Phù gật đầu lia lịa, chuyện nam nữ cô bé không hiểu, nhưng cô bé biết đuổi những người đó ra ngoài là không thể nào.
Thật sự đuổi ra rồi, không chừng gian phu của Tần Thắng sẽ có suy nghĩ gì đó.
Dạo hai vòng trên phố, thưởng thức cảnh đêm xong Chu Dịch An liền mất hứng, dẫn Tiểu Phù đi về Quốc công phủ.
Cũng may ba năm nay nàng thỉnh thoảng lại trốn ra khỏi phủ đi dạo, cũng coi như đã sờ rõ Thịnh Kinh thành, phố lớn ngõ nhỏ đều có thể tìm được đường.
Nếu không mang theo Tiểu Phù mù đường này thật sự có khả năng ngay cả đường về ở đâu cũng không biết.
Chu Dịch An vừa rẽ qua một góc phố, ánh đèn lờ mờ không nhìn rõ đường dưới chân, cũng không nhìn rõ người trước mắt, nàng đ.â.m sầm vào người nào đó không biết tên.
Chu Dịch An giật mình vội vàng lùi lại mấy bước, còn chưa nhìn thấy người đã xin lỗi trước: “Xin lỗi, huynh không sao chứ?”
Tần Thắng đứng ở góc khuất nhướng mày, cười khẽ một tiếng: “Không sao.”
Giọng nói nghe hơi quen, ngẩng đầu nhìn lên, bắt gặp đôi mắt cười của Tần Thắng, Chu Dịch An ngẩn người, rất là kinh ngạc: “Tần Thắng? Sao chàng lại tới đây?”
Tần Thắng nhìn Chu Dịch An một cái, xoay người đi về phía trước: “Về đợi mãi cũng không thấy nàng đâu, trời tối rồi cũng không thấy bóng dáng nàng, liền ra ngoài tìm nàng.”
Tâm trạng Chu Dịch An trong nháy mắt vui vẻ hẳn lên, vội chạy chậm đuổi theo Tần Thắng: “Chàng đang đợi ta viết… sao?”
Tần Thắng “ừ” một tiếng, thả chậm bước chân: “Sau này nếu muốn ra ngoài chơi, mang theo nhiều người chút, đừng chỉ mang mỗi Tiểu Phù.”
“Hai nha đầu các nàng, nếu thật sự xảy ra chuyện thì phải làm sao?”
Một người mười lăm tuổi, một người mười bốn tuổi, vai không thể gánh tay không thể xách, một chút năng lực tự bảo vệ mình cũng không có, Tần Thắng thật sự không yên tâm để hai người ra ngoài.
Tiểu Phù bĩu môi, không phục.
Cô bé mới không phải nha đầu, cô bé đã lớn rồi được chưa? Phu nhân đều nói cô bé đã có thể bảo vệ tiểu thư rồi.
Chu Dịch An ngược lại không phản bác lời này, nàng và Tiểu Phù quả thực đều còn khá nhỏ.
Không khí hiếm khi yên tĩnh trở lại.
Chu Dịch An nói với Tần Thắng chuyện của Hoa thị, có chút ngại ngùng hỏi hắn: “Cái đó, có thể phiền chàng giúp tìm một căn nhà không? Hôm nay ta thấy mẫu thân và nhiều người hầu như vậy rúc trong một cái sân nhỏ, cảm thấy rất khó chịu.”
Tần Thắng không do dự đồng ý ngay.
Ba người đi qua mấy con hẻm ánh sáng lờ mờ, đang định tiếp tục đi về phía trước thì phía trước đột nhiên nhảy ra mấy gã đại hán vạm vỡ tay cầm v.ũ k.h.í.
Bọn họ đứng thành một hàng chặn đường phía trước, tên nào tên nấy hung thần ác sát nhìn là biết không dễ chọc.
Một tiếng quát lớn trực tiếp trấn áp hai cô nương nhỏ sau lưng Tần Thắng: “Đứng lại! Giao hết tiền trên người ra đây!”
Chu Dịch An: !!
Tiểu Phù: !!
Tần Thắng: ?
Tần Thắng nhấc mí mắt, nhìn về phía mấy kẻ không biết sống c.h.ế.t kia, nhếch khóe miệng.
Lớn thế này rồi, Đại tướng quân g.i.ế.c địch vô số lần đầu tiên bị người ta cướp bóc, cảm giác khá mới mẻ.
Mấy gã đại hán vạm vỡ đối diện thình lình nhìn thấy Tần Thắng, từng tên một đều ngẩn ra, lén lút trao đổi ánh mắt, hình như đang hỏi người này là ai? Ở đâu chui ra vậy? Người kia có nói còn có người này sao?
Tần Thắng lần đầu tiên gặp cướp, không quen thuộc quy trình lắm.
Nhưng mấy người này nói một câu xong liền không có động tĩnh gì nữa, khiến hắn không khỏi nhíu mày.
Hắn muốn biết nội dung phía sau của “Đại Tần Đế Quốc”, không muốn lãng phí thời gian vào mấy chuyện nhàm chán này.
Đang định bước lên bắt lấy đám người này thì một bóng người không biết từ đâu lộn nhào lên tường, giọng nói oang oang kinh thiên động địa cắt ngang động tác của hắn.
“Làm càn! Ở đâu ra mấy tên trộm vặt? Dưới chân thiên t.ử dám công khai cướp bóc? Có tin tiểu gia đ.á.n.h cho các ngươi tè ra quần không?”
Chu Dịch An: ?
Tiểu Phù: !
Tần Thắng: … Đây lại là cái thứ gì nữa?
Thiếu niên nhảy lên đầu tường đang định nhảy xuống, thình lình bắt gặp đôi mắt đang hơi nheo lại của Tần Thắng, lập tức rùng mình một cái, không nghĩ ngợi gì quay đầu bỏ chạy.
Tốc độ nhanh như thể chưa từng xuất hiện.
Độ cong nơi khóe miệng Tần Thắng hoàn toàn hạ xuống, đáy mắt xẹt qua tia hàn quang dọa người.
Chu Dịch An thích mỹ nam, hắn để nàng nuôi.
Những người đó tiếp cận Chu Dịch An mang theo mục đích, hắn ngược lại cảm thấy không sao cả, dù sao hắn cũng có thể bảo vệ Chu Dịch An.
Nhưng dùng thủ đoạn này tiếp cận Chu Dịch An, còn tìm mấy tên trộm vặt này muốn anh hùng cứu mỹ nhân…
Tần Thắng nhìn về phía mấy người đối diện, đáy mắt đã dâng lên sát ý: “Các ngươi tự cút, hay là ta tiễn các ngươi cút?”
Người kia đã chạy rồi, mấy tên trộm vặt còn chặn làm gì? Không nghĩ ngợi gì xoay người bỏ chạy, sợ bị Tần Thắng tay khởi đao hạ trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t.
Chu Dịch An thậm chí còn chưa phản ứng kịp đã xảy ra chuyện gì, một màn kịch khôi hài đã tan thành mây khói trước mặt nàng, lặng lẽ hạ màn.
Nàng không khỏi nhớ tới một câu: Bắt đầu chưa? Đã kết thúc rồi.
Chu Dịch An chớp chớp mắt, không hiểu, hỏi Tần Thắng: “Tình huống gì vậy?”
Sát ý nơi đáy mắt Tần Thắng tan đi: “Không có gì, nhắc nhở nàng lần sau ra cửa nhớ mang theo nhiều người chút, sau này gặp phải tình huống này, trực tiếp…”
Tần Thắng vốn định nói trực tiếp g.i.ế.c người là được, nhưng Chu Dịch An rốt cuộc là con gái, còn đơn thuần như vậy, Tần Thắng không muốn thể hiện ra mặt tàn nhẫn của mình trước mặt nàng làm nàng sợ.
Đây cũng là nguyên nhân hắn vừa rồi không lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t đám người kia.
Nhưng nếu tưởng rằng bọn họ cứ thế thoát được một kiếp, e là lo xa rồi.
Tần Thắng ra dấu tay vào trong bóng tối, một trận gió lướt qua, thổi về hướng mấy tên côn đồ và người trên tường lúc nãy rời đi.
Chu Dịch An đối với việc này hoàn toàn không hay biết, không hiểu ra sao: “Trực tiếp cái gì?”
Tần Thắng thở dài: “Không có gì, đ.á.n.h chạy bọn họ, rồi cướp tiền trên người bọn họ là được.”
Chu Dịch An: …
Đùa nhau à?
Ba người rất nhanh về tới Quốc công phủ, đuổi Tiểu Phù đi xong Chu Dịch An nói với Tần Thắng nỗi lo lắng của mình.
“Cái đó, chàng nói xem chúng ta đêm nào cũng cô nam quả nữ chung sống một phòng, tuy nói là đang bận viết sách, nhưng bọn họ liệu có hiểu lầm không a?”
Tần Thắng biết bọn họ trong miệng Chu Dịch An là ai, lười biếng dựa vào ghế ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc lên một cái.
“Yên tâm, không đâu, bọn họ ta sẽ xử lý tốt, nàng không cần lo lắng.”
Liên quan đến cái mạng nhỏ, Chu Dịch An sao có thể không lo lắng?
“Cái đó, hay là, chàng tìm một cô nương tin được tới giúp ta viết đi? Ta cảm thấy như vậy an toàn hơn một chút.”
Tần Thắng nhấc mí mắt nhìn về phía Chu Dịch An, hắn không biết Hoa thị dạy dỗ người này thế nào, nuôi nàng đơn thuần như vậy.
Người khác nói chuyện đều vòng vo tam quốc, nhưng nàng luôn thẳng thắn có gì nói nấy.
Có đôi khi cho dù có chút tâm tư nhỏ, nhưng phần lớn đều viết hết lên mặt mà còn không tự biết.
Luôn cho Tần Thắng một loại cảm giác muốn chơi tâm cơ nhưng lại chơi không hiểu.
Ngốc ngốc.
Nhưng tìm người khác tới viết cho Chu Dịch An thì Tần Thắng không nguyện ý, hắn là độc giả đầu tiên của cuốn sách này, hiện tại là thế, sau này cũng vậy.
