Ta Múa Bút Thành Văn Định Đoạt Sinh Tử Của Bách Quan - Chương 6
Cập nhật lúc: 31/08/2026 03:01
09
Ta mơ màng ngủ thiếp đi. Trong mơ một bên là Tiên đế bất lực bị thế gia khống chế, một bên là Bùi Vũ từng tiếng chất vấn ta có trái tim hay không.
Một bên là Tiên đế phó thác con côi cho ta, muốn ta nghĩ đủ mọi cách dọn sạch chướng ngại cho Tân đế, kìm hãm thế gia. Một bên là dù biết rõ ta có mưu đồ bất chính, Bùi Vũ vẫn dành trọn niềm tin cho ta.
Trong phút chốc ta lại không phân biệt nổi, rốt cuộc là có lỗi với ai nhiều hơn một chút.
Ta thở dài một tiếng thật dài, ngủ một giấc đi, ngủ một giấc là tốt rồi. Những vụ án Hình bộ chỉnh lý xong đủ để bẻ gãy một nửa vây cánh của thế gia, tân luật soạn xong cũng có thể giúp Bùi Vũ cùng Tân đế ổn định triều cục.
Thế nhưng khi mở mắt ra lần nữa, người nhìn thấy không phải Diêm Vương mà là Bùi Vũ. Cùng với Lê Thanh đang đứng bên giường viền mắt đỏ bừng.
"Đại nhân, rốt cuộc người cũng tỉnh rồi."
Bùi Vũ sắc mặt tái xanh đổ t.h.u.ố.c vào miệng ta, hoàn toàn không màng tới vạt áo trước của ta đã ướt đẫm một mảng lớn.
"Mạng ngươi đúng là lớn thật, Túy Sinh cũng không thể độc chế-t ngươi."
"Thế nhưng, ngươi lấy đâu ra Túy Sinh?"
Ta khản giọng nói ngày đó khi Bùi Vũ hạ độc Thừa tướng, những hạt vãi ra bên ngoài đã bị ta thu gom lại.
Ta nhìn sắc mặt của Bùi Vũ hỏi kẻ sau màn đã lộ diện chưa?
"Thần không làm hỏng chuyện của Vương gia chứ?"
Bùi Vũ thuận thế đổ nốt t.h.u.ố.c đắng dưới đáy chén vào miệng ta: "Bổn vương nói ngươi có tác dụng, là xem ngươi như bề tôi trụ cột."
"Không phải bảo ngươi đi chế-t, lấy ngươi làm mồi câu."
Ta: Hả?
Bùi Vũ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép gõ nhẹ vào trán ta một cái: "Đừng có động một chút là đòi chế-t."
"Chế-t mới là việc dễ dàng nhất trên thế gian này."
Bùi Vũ nói đoạn thời gian ta hôn mê không tỉnh, người tới giế-t ta nhiều hơn trước kia gấp mấy lần.
"Hơn nữa các thế gia trên triều đường cũng công khai lẫn ngấm ngầm tạt nước bẩn vào đối phương."
Ta gãi đầu: "Cho nên hiện tại chính là ch.ó c.ắ.n ch.ó c.ắ.n ch.ó c.ắ.n ch.ó sao?"
Bùi Vũ gật đầu.
"Cho dù là thế còn có một bộ phận người vì quy thuận mà gửi nhân chứng vật chứng phạm tội của Thừa tướng tới vương phủ."
Ta cảm thấy hiện tại cách tốt nhất chính là nước ấm nấu ếch.
"Nấu càng lâu, chứng cứ phạm tội lộ ra càng nhiều."
Bùi Vũ không đồng ý, hắn nhất quyết phải dùng nồi sắt hầm cả nhà người ta.
10
Ngày ta có thể từ trên giường bò dậy, Bùi Vũ đã sấm truyền chớp giật tống cả đám người Thừa tướng vào đại lao.
Thừa tướng nói nhận tội thì được, nhưng muốn gặp ta một lần.
Ta đầu đầy sương mù hỏi sao Thừa tướng biết ta chưa chế-t?
Thừa tướng nói mấy ngày nay khóe miệng Nhiếp chính vương sắp nhếch tới tận mang tai rồi.
Ta cảm thấy lời này nếu nói tiếp nữa không biết sẽ chệch đi đâu, cho nên trực tiếp hỏi Thừa tướng vì sao muốn gặp ta?
Thừa tướng nói muốn nghe ta đọct Đại Tấn luật pháp một chú.
Ta nhìn đại lao bị nhét chật kín, mở miệng định tội cho vài người.
Thừa tướng khen ta có chuyên môn: "Thiên hạ này rốt cuộc vẫn là thiên hạ của giới trẻ các ngươi."
Ta đáp lễ bảo ta cũng rất ngưỡng mộ Thừa tướng: "Nắm giữ đại quyền, trên một người dưới vạn người."
Thừa tướng quay đầu bảo Bùi Vũ ở phòng bên cạnh nghỉ tay một chút: "Ngươi còn đá-nh nữa, Lại bộ Thị lang biến thành nhân bánh bao mất."
Ta ngồi trước bàn chuẩn bị tự tay viết chế-t Thừa tướng, đòi một bản lời khai cho Tiên đế. Thừa tướng lại đá-nh trống lảng bảo ông ta mệt rồi, thế gia dùng trăm năm để dệt nên một tấm lưới.
"Muối của Vương gia, sắt của Triệu gia, đúc tiền của Lư gia, binh lính của Trịnh gia, ta không thể để bất kỳ nhà nào độc tôn xưng bá."
"Giang Linh, ngươi có biết vì sao ta lại khen ngươi không?"
Ta lắc đầu.
Thừa tướng bật cười thành tiếng: "Bởi vì ngươi vẫn chưa mệt."
"Đi đi, ta sẽ viết xong tội kỷ chiếu cho thế nhân một lời giải thích, ngoài ra ta có để lại vài thứ trên bàn ngươi."
Ta tưởng Thừa tướng nói lời đe dọa, dẫn Lê Thanh cẩn thận từng chút một trở về nha môn. Nhưng trên bàn lại bày tân luật muốn sửa đổi mà khi Tiên đế còn sống ta dâng lên. Trên đó sừng sững đóng phê chuẩn bằng mực đỏ của Thừa tướng.
Trong lòng ta kinh hãi, vội cưỡi Lê Thanh chạy ngược về đại lao cản Thừa tướng sắp uống rượu độc lại, hỏi ông ta vì sao làm vậy?
Thừa tướng nói bộ luật này nếu phê chuẩn khi Tiên đế còn sống, thế gia vặn lại thành một giuộc, một điều khoản cũng không hạ xuống nổi. Hiện nay thế gia bận rộn tự giật tóc nhau, nhân lúc bọn họ bị bệnh lấy mạng bọn họ.
Thừa tướng không tiếp tục nói nữa, chỉ ngửa đầu uống cạn rượu độc trong ly: "Hôm nay lão phu chế-t đi, ở lại lâu quá không tốt cho các ngươi."
"Giang Linh, tàn nhẫn mới làm nên chuyện."
Thừa tướng vừa gục xuống, thế gia vì không muốn vị trí Thừa tướng rơi vào tay đối phương, đồng loạt dâng sớ tiến cử ta làm Thừa tướng.
Chưa đợi thế gia ly gián ta và Bùi Vũ, ta trực tiếp hạ chỉ khuyên Bùi Vũ rời khỏi kinh thành trở về Tây Nam.
Bùi Vũ không thể tin nổi hỏi ta qua cầu rút ván cũng không thể nhanh như thế chứ.
Ta mặt đầy nghiêm túc: "Vương gia rời Tây Nam quá lâu rồi."
Bùi Vũ nhìn ta suốt nửa nén nhang, không nói một lời trực tiếp quay người thu xếp quân mã thức đêm vội vã trở về Tây Nam.
