Ta Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Vương Gia Mặt Lạnh Hoàng - Chương 15
Cập nhật lúc: 23/06/2026 09:07
Khóe môi khẽ động đậy một cái, giống như muốn mỉm cười vậy.
Trong đầu:
“Không đi đâu mà.
Không đi đâu cả.
Đi đâu cũng không đi hết sạch.
Cứ ở đây bầu bạn với nàng thôi.
Ta đã hứa với nàng rồi mà, kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa, đều là của nàng cả mà."
Sau đó hắn nhắm nghiền mắt lại.
Bàn tay vẫn còn hơi ấm, nhưng tiếng lòng trong đầu hắn thì đã mãi mãi im lìm không một tiếng động nữa rồi.
Ta ngồi bên giường bệnh của hắn, không có khóc lóc om sòm gì cả.
Hắn đời này sợ nhất là nhìn thấy ta khóc, ta không khóc đâu.
Ta áp bàn tay hắn lên mặt mình, cứ ngồi im lặng như vậy suốt một hồi lâu thật lâu.
Hoa quế ngoài cửa sổ đã nở rộ rồi, gió khẽ thổi vào trong phòng, khắp không gian đều ngập tràn hương thơm ngào ngạt.
Ta bỗng nhiên nhớ tới câu nói đầu tiên trong đầu hắn vào ngày chọn phu quân năm đó, sáu mươi năm trước ấy.
Đã sáu mươi năm trôi qua rồi, nghĩ lại vẫn cứ muốn bật cười như cũ vậy thôi.
Ta mỉm cười rồi kìa.
Mỉm cười, nhưng nước mắt thế nào vẫn cứ rơi xuống lả tả như cũ vậy thôi.
