Ta Nguyện Quay Đầu - 8

Cập nhật lúc: 08/08/2026 03:02

“Không đâu, mọi chuyện đều đã có ta ở đây, nàng chỉ cần an tâm chờ là được.”

Ngày Bùi T.ử Thanh tới cửa cầu thân, thanh thế quả thật lớn đến mức khiến cả phủ đều kinh động.

Ngay cả mẫu thân của chàng, Lâm An quận chúa, cũng đích thân đến nhà ta.

Phụ thân cùng mẫu thân nhìn thấy trận thế ấy đều bị dọa đến giật mình.

Muội muội đứng bên cạnh ta, nhỏ giọng cảm thán:

“Bùi gia là huân quý nổi danh trong kinh thành, Bùi công t.ử lại còn là Thái phó, tỷ tỷ quen biết một nhân vật như vậy từ khi nào thế?”

“Vài năm trước, khi ở Ngọc Thành, ta từng vô tình cứu chàng ấy một lần.”

Ta vừa nói vừa hơi nghiêng đầu, đúng lúc nhìn thấy vẻ kinh ngạc thoáng hiện rồi lập tức biến mất trên gương mặt muội muội.

Nàng khẽ c.ắ.n môi, sau đó gượng gạo nở một nụ cười: “Tỷ tỷ quả nhiên từ nhỏ đã có mệnh tốt, cho dù gặp họa cuối cùng cũng có thể nhờ họa mà được phúc.”

“Không giống như muội, chuyện gì cũng phải trải qua hết lần trắc trở này đến lần trắc trở khác.”

Ta nghe nói từ khi không còn ta gả vào Tạ gia làm chỗ dựa phía trước, Tạ lão phu nhân càng ngày càng nhìn muội muội không vừa mắt, thậm chí còn mắng nàng là sao chổi.

Hôn lễ còn chưa chính thức diễn ra, nàng đã thường xuyên bị gọi tới Tạ gia, ngày ngày đứng học đủ thứ quy củ.

Lâm An quận chúa thấy phụ mẫu ta dường như vẫn còn đầy nghi hoặc trước mối hôn sự đến quá đột ngột này.

Bà liền mỉm cười rồi ôn hòa giải thích: “Năm ấy tại Ngọc Thành, nếu không có Đại cô nương ra tay giúp đỡ, Thanh nhi nhà ta e rằng đã chẳng thể bình an sống tới ngày hôm nay.”

“Mấy năm nay nó vẫn luôn ghi nhớ chuyện ấy trong lòng, nhất quyết muốn tìm bằng được người năm xưa.”

“Nói ra cũng thật trùng hợp, gần đây trong kinh thành vừa hay xuất hiện không ít lời đồn, nói rằng Đại cô nương nhà các vị năm ấy ở Ngọc Thành đã bị tổn hại danh tiết.”

“Ta nghe được chuyện ấy liền sai người đi điều tra, sau khi hỏi kỹ mới phát hiện mọi chuyện vừa hay đều đối chiếu khớp cả, bởi vậy mới vội vàng đến đây cầu thân, tránh để thanh danh của con dâu tương lai nhà ta tiếp tục bị những lời đồn bên ngoài làm tổn hại.”

Lâm An quận chúa vừa dứt lời, nụ cười trên mặt mẫu thân lập tức cứng lại trong chốc lát.

Hôn kỳ của ta và Bùi T.ử Thanh nhanh ch.óng được ấn định vào tháng sau.

Thậm chí còn sớm hơn cả ngày thành thân của muội muội.

Hôm ấy, sau khi vừa thêu xong khăn voan, ta liền ra hậu viện trong nhà đi dạo một lát để thư giãn.

Không ngờ oan gia ngõ hẹp, vừa hay lại gặp Tạ Dung Cảnh đang đến phủ tìm muội muội.

Nghe nói gần đây Tạ Trác bị chàng phái đến nơi khác để bàn chuyện làm ăn.

Tạ Dung Cảnh dựa vào thân phận huynh trưởng, thường xuyên đến phủ tìm muội muội để thay đệ đệ bàn bạc những chuyện lớn nhỏ liên quan đến hôn sự.

Gần đây ta vẫn luôn cố ý tránh mặt chàng, không ngờ hôm nay lại vừa hay gặp phải.

Sắc mặt Tạ Dung Cảnh lúc ấy chẳng mấy tốt đẹp, hơn nữa còn cố ý đứng chắn ngay trước đường đi của ta.

Giờ đây ta đã có người chống lưng, bởi vậy lúc nói chuyện cũng chẳng còn cần phải dè dặt như trước.

“Chó ngoan vốn không nên đứng chắn đường người khác.”

Tạ Dung Cảnh lập tức trừng mắt nhìn ta: “Nàng thật sự muốn gả vào Bùi gia?”

“Sao vậy, Đại công t.ử định chúc mừng ta sao? Đến ngày uống rượu mừng nhớ mang theo lễ vật là được.”

Tạ Dung Cảnh bị lời ta chặn đến nghẹn lại, một lát sau mới hỏi: “Nàng quen biết Bùi T.ử Thanh từ khi nào?”

“Chuyện này có liên quan gì đến công t.ử sao? Nếu Đại công t.ử Tạ gia ăn no quá rồi không có chuyện gì làm, có thể chạy vài vòng quanh hậu hoa viên nhà ta cho tiêu cơm.”

Tạ Dung Cảnh dường như hoàn toàn không nghe ra ta đang cố ý châm chọc mình, chàng chỉ đứng đó trầm ngâm một lát.

“Trước đây ta từng nằm mơ thấy một giấc mộng, trong giấc mộng ấy chúng ta là phu thê, nhưng bởi vì ta không thể cưới được cô nương mà mình thật lòng yêu thích, cho nên cuối cùng đã hối hận suốt cả một đời.”

“Bởi vậy lần này, ta không muốn tiếp tục đi lại con đường sai lầm trong giấc mộng ấy.”

Ta hơi nheo mắt, lặng lẽ nhìn chàng một lúc.

Thảo nào dạo gần đây ta vẫn luôn cảm thấy người này có gì đó rất kỳ lạ, hóa ra Tạ Dung Cảnh cũng đã sống lại.

Thế nhưng chàng lại dường như thật sự cho rằng mình đang nghiêm túc suy tính cho tương lai của ta.

“Ta và nàng tuy không thể trở thành phu thê, nhưng dù sao cũng chẳng nhất thiết phải trở thành kẻ thù.”

“Gia thế giữa nàng và Bùi gia cách biệt quá lớn, phía sau nàng lại chẳng có một chỗ dựa đủ vững chắc, nếu thật sự gả sang đó, những ngày sau này nhất định sẽ phải chịu không ít khổ sở.”

“Ta có một người biểu đệ, gia cảnh tuy nghèo khó nhưng nhân phẩm cũng tạm ổn, nếu nàng chịu gả cho hắn, hai người có thể tạm thời ở lại Tạ gia.”

“Dù sao Trị nhi cũng rất yêu thích nàng, để nàng ở đây dạy dỗ nó, ta cũng có thể yên tâm hơn.”

Nghe xong những lời ấy, ta không nhịn được mà bật cười.

Người biểu đệ được Tạ Dung Cảnh miêu tả là “nhân phẩm cũng tạm ổn” kia, kiếp trước sau khi chàng qua đời đã đến nương nhờ Tạ gia, thậm chí còn từng tìm đủ mọi cách muốn bò lên giường của ta.

Sau khi không thành công, hắn lập tức quay sang c.ắ.n ngược, vu oan rằng chính ta là người muốn quyến rũ hắn.

Cuối cùng Tạ Trị sai người đ.á.n.h hắn một trận thật đau, sau đó ném thẳng ra khỏi cửa Tạ phủ.

Chuyện ấy còn khiến Tạ lão phu nhân vì đứa cháu trai của mình mà tức đến mức hộc m.á.u mấy lần.

Nghĩ đến đây, ta chỉ có thể giơ tay chỉ từ xa vào đầu Tạ Dung Cảnh.

“Đầu óc công t.ử vẫn bình thường chứ?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ta Nguyện Quay Đầu - Chương 8: 8 | MonkeyD