
Ta Nhờ Bình Luận Trừng Trị Tra Nam Và Nữ Chính Sống Lại
Vào ngày sinh thần của ta, nhi tử đột nhiên dẫn về một nữ tử bình dân.
"Mẫu thân, Tô Uyển là ân nhân cứu mạng của ta, ta muốn cưới nàng ấy làm chính thê.”
"Còn về thiên kim của Giang Thượng thư, ta không cần nữa. Nếu nàng ấy nhất quyết muốn gả cho ta thì cũng chỉ có thể làm thiếp."
Tô Uyển lại vẻ mặt ngạo mạn, không kiêu ngạo cũng không tự ti.
"Ta không biết thân phận thật sự của Tạ Liễm, nhưng cho dù chàng ấy chỉ là một thường dân bình thường, ta cũng yêu chàng ấy."
Ta đang định lên tiếng quở trách thì trước mắt đột nhiên xuất hiện từng hàng bình luận:
[Nữ chính nhà chúng ta sống lại đúng là lợi hại, lần này cứu Thế tử một cách chính xác, lại còn để mẹ nàng ấy quyến rũ cha hắn, còn mang thai nữa chứ.]
[Hai mẹ con nắm chặt hai cha con bọn họ trong tay, chỉ cần hãm hại chế-t vị Trưởng Công chúa hống hách ngang ngược này, đến lúc đó cả Hầu phủ đều là của bọn họ!]
[Nữ phụ chỉ biết giúp hoàng huynh củng cố giang sơn, đến cả nhà mình bị trộm mất cũng không biết, cười chế-t mất.]
[Đây là điều nàng ta đáng nhận được, không quan tâm trượng phu và con cái, chỉ biết một mực cho tiền với quyền thì có tác dụng gì? Bây giờ hay rồi, bọn họ đều đã tìm thấy chân ái của mình.]
Bàn tay cầm chén trà của ta khựng lại, lạnh lùng nhìn về phía Tô Uyển.
"Ngươi nói cho dù nó là bình dân, ngươi cũng muốn gả cho hắn ta sao?"












