Ta Ở Liêu Trai Tu Công Đức - Chương 113: Sư Môn

Cập nhật lúc: 22/01/2026 10:01

Tần Duyên nàng, mười tám tuổi đã ngưng khí, cũng được xem là một tiểu thiên tài.

Thế nhưng từ lúc ngưng khí đến nay đã bảy năm, dẫu cho khí toàn đã lấp đầy chín thành, cách Ngưng Khí trung kỳ chẳng còn bao xa, nàng cũng chỉ học được Thất Tinh Kiếm Pháp, Thiên Nhãn Thuật, Thanh Khiết Thuật, Quan Khí Thuật và Bói Toán Thuật.

Thất Tinh Kiếm Pháp mới tiểu thành, Quan Khí Thuật đã đại thành, còn Thiên Nhãn Thuật, Thanh Khiết Thuật cùng Bói Toán Thuật thì đều chỉ vừa nhập môn.

Bảy năm ròng rã! Sư muội tu hành cũng mới bốn năm, so với sư muội, nàng quả thực chẳng khác nào phế vật.

"Sư muội, ngươi nói đúng, những người ở Tiên Sư Viện đối với ngươi mà nói, tác dụng cũng chẳng lớn lao gì.

Thuật pháp đạt đến tiểu thành thì người khác còn có thể chỉ dạy, nhưng đến đại thành và viên mãn thì phần nhiều phải dựa vào chính mình mày mò nghiên cứu.

Cái tốc độ học tập yêu nghiệt này của ngươi còn vượt xa cả đệ nhất thiên kiêu của Tiên Sư Viện, nếu đến Tiên Sư Viện, e rằng chẳng bao lâu nữa, những bài giảng trong viện cũng chẳng còn tác dụng gì với ngươi.

Cho dù có bái được tiền bối lợi hại làm thầy, thì cũng chỉ có thể chỉ dẫn cho ngươi vài môn thuật pháp ít ỏi mà thôi.

Ngươi có thiên tư như vậy, thà ở lại trong đạo quan tự học còn hơn, lại rẻ hơn ở Tiên Sư Viện nhiều.

Ngươi yên tâm, Cam Ninh Quan của chúng ta tuy không có tiền, nghèo rớt mồng tơi, nhưng tàng thư thì vẫn có không ít đâu.

Sư tỷ có nghèo đến mấy cũng không đời nào đem tàng thư trong quan đi đổi lấy tiền.

Tuy không phong phú bằng tàng thư của Tiên Sư Viện, nhưng lại chẳng cần tốn tiền hay điểm cống hiến, muốn học lúc nào thì học lúc đó."

Tần Duyên ghé sát vào tai Tống Ngọc Thiện, thì thầm một cách đầy thần bí:

"Sư muội, chờ khi vào trong quan, ta sẽ dẫn ngươi đi xem tàng thư của chúng ta, đến lúc đó giao hết cho ngươi trông coi.

Sau này ta là quan chủ, ngươi là phó quan chủ, hai chúng ta sẽ cùng nhau đưa Cam Ninh Quan phát dương quang đại!"

"Được!"

Hai người nhìn nhau, rồi cùng bật cười thành tiếng.

"Thật lòng mà nói, trước kia ta chỉ mong kiếm được nhiều tiền một chút để tu sửa lại đạo quan, giờ đây ta bỗng cảm thấy, tương lai của Cam Ninh Quan chúng ta thật xán lạn." Tần Duyên vô cùng xúc động.

"Ta cũng thấy vậy." Tống Ngọc Thiện nói.

Tần Duyên nghe vậy thì lặng đi một lúc: "Không ngờ sư muội cũng tự tin như vậy."

"Đương nhiên rồi, chẳng phải sư tỷ nói ta còn lợi hại hơn cả đệ nhất thiên kiêu đó sao!" Tống Ngọc Thiện cười nói.

"Cái gì chứ, ta nói là ngươi học thuật pháp nhanh hơn đệ nhất thiên kiêu, chứ có nói ngươi lợi hại hơn người ta đâu. Đệ nhất thiên kiêu của Tiên Sư Viện, Mạc Ngọc Minh, một năm đã ngưng khí, năm ngoái đã tiến giai Ngưng Khí cảnh trung kỳ, hắn chỉ mất ba năm để vượt qua giai đoạn khí toàn. Tính ra, hắn cũng chỉ lớn hơn ngươi một tuổi thôi." Tần Duyên không vui nói.

"Mấy xoáy?" Tống Ngọc Thiện thăm dò hỏi.

"Không biết nữa, Mạc Ngọc Minh là đồ đệ của Khương Tiên quận chúa, không thiếu tài nguyên, với thiên phú của hắn chắc có thể đột phá đến con số mười lăm, lại thêm tài nguyên của quận chúa, nền tảng vững chắc một chút, ta đoán phải mở được đến hai mươi chín xoáy!" Tần Duyên nói.

"Hai mươi chín?" Tống Ngọc Thiện lắc đầu.

Thiên kiêu mười tám khí toàn, mất ba năm để lấp đầy.

Nàng có hai mươi bảy xoáy, tính chính xác thì từ lúc mở khí toàn đến nay mới một năm rưỡi, mà khí toàn đã lấp đầy hơn sáu thành.

Cứ đà này, ba năm sau phá xoáy thành biển cũng không chênh lệch bao nhiêu.

Hình như tốc độ tu luyện của nàng còn nhanh hơn dự tính không ít.

Nàng vốn tưởng rằng việc mình mở nhiều khí toàn hơn sẽ kéo tốc độ tu luyện của nàng chậm lại, gần bằng với tu sĩ bình thường.

Xem ra bây giờ, vẫn còn hơi nhanh.

Chủ yếu vẫn là do Miêu Ngọc cho quá nhiều quỷ nhãn lệ.

Sau này thứ quỷ nhãn lệ này vẫn nên dùng ít đi, dành nhiều tinh lực hơn cho thuật pháp và võ kỹ.

Khi năng lực đấu pháp còn chưa đủ, tu vi tăng quá nhanh không chỉ gây chú ý mà còn rất nguy hiểm.

Suy cho cùng, Tiên Sư Viện chỉ ràng buộc các tu sĩ nhắm vào phàm nhân, một khi ra khỏi thành, họ sẽ không can thiệp vào tranh đấu giữa các tu sĩ.

Thuật pháp và võ kỹ vẫn rất quan trọng, nếu không thì tu vi có cao mà không học được mấy môn thuật pháp võ kỹ, năng lực đấu pháp yếu kém, cũng chỉ là công cốc.

"Sư muội, ngươi có mấy xoáy?" Tần Duyên không dùng bất kỳ thiên tài địa bảo nào, liều mạng lắm mới mở được mười xoáy.

"Bí mật!"

"Hửm? Thật sự không nói sao?"

"Không nói!"

"Được lắm, lời của sư tỷ mà cũng không nghe nữa phải không? Xem ta thi triển Cam Ninh Thập Bát Trảo!"

"Ha ha ha! Sư tỷ, mau dừng tay! Nhột quá đi!"

"Có nói không thì bảo?"

"Không... ha ha ha... Ta nói!"

...

Tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp sơn cốc. Lũ chim ch.óc trên Thúy Bình Sơn dường như không quen với sự ồn ào này, chúng vỗ cánh bay v.út khỏi khu rừng. Mãi một lúc lâu sau, khi tiếng cười đã xa dần, chúng mới dám quay trở về.

Mấy con thú hai chân không có lông tối nay thật là ồn ào quá đi.

*

Thúy Bình Sơn quả thật rất cao, dù trên đường lên núi, miệng không lúc nào ngơi nghỉ, ríu rít chuyện trò, nhưng bước chân của họ cũng không hề chậm lại. Ấy vậy mà, đi mãi cho đến khi mặt trời khuất hẳn sau núi, họ vẫn chưa tới nơi.

"Ở ngay phía trước thôi." Tần Duyên mặt không đỏ, hơi thở không gấp, con đường núi này, ngày nào nàng cũng đi.

"Có phải ở đó không?" Tống Ngọc Thiện chỉ về một nơi phía trước, nàng đã lờ mờ trông thấy bóng dáng của những mái nhà.

Trông chúng có vẻ khá cao lớn và bề thế.

"Đúng vậy!" Tần Duyên gật đầu.

Khi đến gần hơn.

Gạch xanh ngói lớn, cổ kính uy nghiêm. Nhìn tường viện bao quanh, có thể thấy diện tích chiếm đất không hề nhỏ, trong các hốc tường cũng không hề có chút bụi bặm nào, vô cùng sạch sẽ.

Sư tỷ đẩy cửa ra, Tống Ngọc Thiện bước theo vào.

Thế nhưng, đập vào mắt lại là đám cỏ dại mọc lên đầy sức sống từ những kẽ gạch trên mặt đất, là những mái nhà thủng lỗ chỗ, là những khung cửa sổ xiêu vẹo.

Trong tầm mắt, chỉ có chính điện ở giữa là còn tạm coi như nguyên vẹn, mái nhà và cửa sổ đều đầy đủ, có thể ở được.

"Khụ khụ, Thanh Khiết Thuật không nhổ cỏ được, cũng không sửa nhà được, sư tỷ cũng đành bó tay thôi." Tần Duyên quả thực có chút ngượng ngùng.

"Nhưng ngươi yên tâm, đại điện ta vẫn luôn chăm chút cẩn thận, bài vị và di ảnh của các vị tổ sư trong chính điện ta đều thờ phụng chu đáo.

Tàng thư và bảo bối trong quan ta sợ có người trộm, nên đã thu dọn lại và cất giấu cả rồi.

Những thứ quan trọng nhất, ta đều đã dốc hết sức mình để bảo quản, chỉ là những căn phòng không này, ta thật sự không đủ sức để trông nom."

"Sư tỷ chỉ có một mình mà làm được đến thế này đã là quá giỏi rồi." Tống Ngọc Thiện nghiêm túc nói.

Đạo quan tuy có đổ nát, nhưng quả thực đã được dọn dẹp rất kỹ lưỡng.

Cho dù là những căn phòng bỏ không, cũng chỉ là có phần đổ nát, nhưng lại rất sạch sẽ, không vương một hạt bụi.

Có thể thấy sư tỷ thường xuyên quét dọn.

Ít nhất là đã dùng Thanh Khiết Thuật để dọn dẹp qua.

Nếu để một mình nàng dọn dẹp bằng tay thì cũng không thực tế, dọn dẹp cả đạo quan này xong, một ngày cũng chẳng còn thời gian làm việc khác.

Dùng thuật pháp để dọn dẹp hoàn chỉnh một lần cũng tốn không ít thời gian.

Tần Duyên cười ngượng ngùng: "Sư muội không chê là tốt rồi. Đi, ta dẫn ngươi đi bái kiến các vị tổ sư trước đã! Còn phải đem bài vị của Hoa sư cô lên thờ nữa."

Trong đạo quan không thờ phụng tiên thần, mà là khai phái tổ sư và các thế hệ đệ t.ử của Cam Ninh Quan.

Đúng như lời sư tỷ nói, mọi thứ đều được chăm sóc thường xuyên.

Trên bàn thờ có hoa quả tươi, đèn trong điện cũng luôn được thắp sáng.

Tống Ngọc Thiện theo sư tỷ cung kính bái lạy tổ sư, sau đó lấy bài vị của bà bà từ trong tay nải ra, trang trọng đặt lên bàn thờ.

Cuối cùng, Tần Duyên lật ra sổ ghi chép đệ t.ử, Tống Ngọc Thiện viết tên mình vào sau tên của sư phụ.

"Được rồi, thời gian không còn sớm nữa, ngươi đi đường xa chắc cũng mệt rồi, ta dẫn ngươi đến chỗ ở trước đã." Tần Duyên đưa nàng vào gian điện bên phải.

"Ta ở ngay đây, tối nay ngươi cứ ở tạm với ta một đêm đã, ngày mai ta sẽ vào kho tìm cho ngươi ít đồ đạc, đến lúc đó ngươi sẽ ở gian điện bên trái.

Phía sau điện phụ là hậu đường, hiện tại được dùng làm nhà bếp và nhà kho.

Đói rồi phải không? Sư tỷ nấu cho ngươi bát mì nhé!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.