Ta Phải Bị Hưu Bảy Lần Mới Có Thể Báo Đáp Xong Ân Tình - Chương 24:"
Cập nhật lúc: 21/06/2026 02:03
“Nghe nói Quan Siêu Phong vẫn chưa hề ch·ế·t tâm đâu, vừa nghe tin Tô thị bị hưu liền vội vã thỉnh người đến cầu thân, bà mối vừa mới tới cửa thì kiệu hoa của Vĩnh An hầu phủ đã đến nâng tân nương t.ử đi rồi.”
“Mà này, Tô thị đây là lần thứ mấy bị hưu rồi nhỉ? Chúng ta tới đ.á.n.h cược xem nàng liệu có còn bị hưu nữa hay không đi?”
Lúc này, Tô Bạch Vãn đang ngồi ở trên kiệu hoa, trong lòng cũng vô cùng cảm thán: Aizz, cái trò tam hưu bốn gả này quả thực chẳng khác nào trò chơi gảy chuyền của trẻ con.
Khi kiệu hoa đến trước cửa Hầu phủ, Tiêu Huyên tiến lên bế Tô Bạch Vãn xuống kiệu, một bên thấp giọng nói bên tai nàng: “Hôm nay sự việc gấp rút, hết thảy đều làm tinh giản, chỉ mời vài vị thân hữu tới uống rượu mừng thôi. Bọn họ đều rất biết điều nên sẽ không chuốc say ta đâu, chúng ta rất nhanh là có thể vào động phòng rồi.”
Tô Bạch Vãn mặt đỏ tai hồng. Để báo đáp ân tình bốn lần cưới của Tiêu Huyên, đêm nay chính mình e là phải dùng hết toàn bộ thủ đoạn bản lĩnh ra mới được.
Vào đêm, Tô Bạch Vãn nằm ở trên gối, cả người mềm nhũn như cọng b.ún, lên tiếng xin tha: “A Huyên, thiếp thật sự không chịu nổi nữa rồi.”
Tiêu Huyên khẽ cười nói: “Ngoan nào, nàng cứ nằm sấp đó không cần phải cử động, cũng không cần phải tốn sức, hết thảy cứ giao cho ta.”
Tô Bạch Vãn “ô” một tiếng oán trách: “Chàng làm thiếp ch.óng mặt nhức đầu, mỏi eo đau chân hết cả rồi đây này.”
Tiêu Huyên: “Chẳng phải nàng nói là muốn báo ân sao? Mới bấy nhiêu thôi đã không chịu nổi rồi, thì báo ân kiểu gì đây?”
Tô Bạch Vãn: Ô ô ô!
Hai người một lần nữa tân hôn, so với trước kia lại càng thêm phần ân ái mặn nồng.
Quấn quýt ròng rã suốt một tháng trời, đang lúc tình nồng ý đượm thì Tô Bạch Vãn lại làm ác mộng, một lần nữa yêu cầu Tiêu Huyên viết hưu thư. Tiêu Huyên trì hoãn mất mấy ngày trời, nhưng tận mắt nhìn thấy Tô Bạch Vãn ngày một tiều tụy đi trông thấy, rơi vào đường cùng đành phải đặt b.út viết xuống phong hưu thư thứ tư.
Ngày hôm sau, Tiêu Huyên năm cưới (cưới lần năm) Tô Bạch Vãn.
Qua năm mới, Tô Bạch Vãn lại làm ác mộng, lần thứ năm bị hưu. Rất nhanh sau đó, Tiêu Huyên sáu cưới (cưới lần sáu) Tô Bạch Vãn.
Đến khoảng thời gian cuối xuân đầu hạ, Tô Bạch Vãn lại một lần nữa tái diễn ác mộng, lần thứ sáu bị hưu. Khi nàng cầm hưu thư trở về Tô gia, lần này, toàn bộ người của Tô gia đều thực sự nổi giận lôi đình.
Tô lão thái thái tức đến mức thẳng tay quăng ngã cái ly xuống đất, mắng lớn: “Vĩnh An hầu sao có thể bắt nạt người quá đáng đến mức này chứ? A Vãn bị hưu bỏ hết lần này đến lần khác, nhà chúng ta đã trở thành trò cười cho cả cái kinh thành này rồi. Phía dưới nhà ta còn có mấy đứa nhỏ đang tuổi bàn chuyện cưới xin nữa chứ. Hiện tại nhìn nhà chúng ta làm trò hề như vậy, còn ai dám tới làm mai làm mối nữa đây?”
Tô Bạch Vãn lí nhí nói: “Tổ mẫu bớt giận, Hầu gia chỉ là nhất thời nổi nóng thôi, ngày mai huynh ấy liền sẽ tới đón con.”
Tô Văn Tín quát to một tiếng: "Con vứt bỏ được thể diện này nhưng Tô gia chúng ta thì không gánh nổi! Lần này, mặc kệ Tiêu Huyên có khua môi múa mép thế nào đi chăng nữa, ta cũng tuyệt đối không gả con cho hắn nữa."
Thân thị cũng tiếp lời: “A Vãn, Hầu gia đối xử với con như vậy, có thể thấy được là không hề có chút thiệt tình nào cả. Lần này con hãy ch·ế·t tâm đi, đừng tái giá gả cho hắn nữa. Nhắc mới nhớ, Quan Siêu Phong lần trước vẫn còn nhắn lại một câu, nói là sẽ luôn chờ đợi con. Hắn mọi thứ đều không thua kém gì Tiêu Huyên, lại có lòng chờ đợi chân thành, lần này con hãy đổi người khác gả đi.”
Tô Bạch Hồng reo lên: “A tỷ, đệ đây liền đi một chuyến đến Quan gia, hỏi rõ ý tứ của Siêu Phong xem sao.” Nói xong không đợi Tô Bạch Vãn kịp đáp lời, hắn đã phi nhanh như bay ra ngoài. Tô Bạch Vãn có gọi cũng không cách nào gọi lại được.
Ngày hôm sau, khi Tiêu Huyên mang theo chim nhạn đến trước cửa Tô gia thì lại bị Tô Bạch Hồng chặn ngay tại cửa.
Tô Bạch Hồng cười lạnh nói: “Hầu gia thật sự tưởng rằng tỷ tỷ ta không có ai thèm rước sao? Ta nói cho ngài biết, người muốn cưới tỷ tỷ ta xếp thành một đội dài dằng dặc kìa, những người này thảy đều là những bậc trẻ tuổi tuấn kiệt, mọi thứ đều vô cùng xuất sắc.”
Tiêu Huyên nhớ tới dáng vẻ dịu dàng nài nỉ trước đó của Tô Bạch Vãn, cố nén cơn giận trong lòng xuống: “Bạch Hồng đừng có náo loạn, chuyện của ta và tỷ tỷ ngươi, ngươi đừng có chen vào xía mũi.”
Tô Bạch Hồng “ha” một tiếng đầy châm biếm: “Ta đây cũng chẳng muốn chen vào làm gì, chỉ đáng thương cho tỷ tỷ ta tổng cộng đã bị ngài hưu bỏ tới sáu lần rồi. Lần này nếu lại như nguyện ý của ngài, ai mà biết được liệu ngài có còn hưu bỏ tỷ ấy lần thứ bảy nữa hay không?”
Tiêu Huyên phân trần: “Bạch Hồng, chuyện giữa ta và tỷ tỷ ngươi vốn có nguyên do ẩn tình bên trong. Nếu ngươi không tin thì cứ việc đi hỏi tỷ tỷ ngươi là rõ.”
Tô Bạch Hồng cả giận: “Tỷ tỷ ta chính là một kẻ nặng tình lại mềm lòng, bị ngài dỗ dành vài câu liền đầu óc mê muội quay cuồng hết cả lên rồi. Nàng lần nào bị hưu mà không phải rất nhanh liền bị ngài dỗ ngọt rước về chứ? Ta đi hỏi nàng, nàng tự nhiên sẽ chỉ nói lời tốt đẹp cho ngài thôi.”
Tiêu Huyên nói: “Ngươi cứ để ta đi vào trong rồi nói tiếp.”
Tô Bạch Hồng quả quyết: “Hầu gia, lần này ta thật sự không thể để ngài bước vào trong được.”
Tiêu Huyên chợt nhớ tới chuyện gì đó, sắc mặt bỗng chốc thay đổi, trầm giọng hỏi: “Quan Siêu Phong đang ở bên trong sao?”
Tô Bạch Hồng “hừ” một tiếng đáp: “Siêu Phong vì nghĩ cho thanh danh của tỷ tỷ ta nên lúc này không tiện tới đây quấy rầy nàng. Chỉ là Quan lão thái thái từ sớm đã thỉnh bà mối tới cửa thưa chuyện rồi, nói chỉ cần tỷ tỷ ta gật đầu một cái, Quan gia lập tức sẽ tới nghênh thú, toàn bộ sính lễ các thứ từ lâu đều đã được chuẩn bị sẵn sàng cả rồi.”
Hắn nhấn mạnh thêm ngữ khí: “Hầu gia, ngài đã lần thứ sáu hưu bỏ tỷ tỷ ta rồi, lần này xin hãy buông tay đi, ai lo phận nấy, như vậy tốt cho cả đôi bên.” Nói xong liền lắc mình đi vào trong nhà, “rầm” một tiếng đóng c.h.ặ.t cửa lớn lại, còn không quên dặn dò hộ vệ canh cửa tuyệt đối không được cho Tiêu Huyên bước vào trong nửa bước.
Tiêu Huyên đứng suy nghĩ một lát, quyết định đi về phủ trước. Tô Bạch Vãn trước đó đã thề thốt bảo đảm với hắn như vậy, hôm nay hắn không vào được Tô gia thì liêu rằng Tô Bạch Vãn cũng sẽ rất nhanh tìm cách liên lạc với hắn thôi. Đến lúc đó tính chuyện bảy cưới (cưới lần bảy) như thế nào thì sẽ lại thương nghị sau.
Tiêu Huyên vừa trở về Hầu phủ liền bị Tiêu lão phu nhân gọi lại, mắng cho một trận lôi đình. Tiêu lão phu nhân mắng xong vẫn chưa hả giận, liền lấy cán quạt chọc chọc vào người Tiêu Huyên, quát lớn: “Ngươi đã lần thứ sáu hưu bỏ A Vãn rồi, thế mà vẫn còn có mặt mũi đi cầu hôn người ta nữa sao? Theo ta thấy thì ngươi hãy buông tha cho nàng một con đường sống đi, để nàng cải giá gả cho một gia đình t.ử tế khác.”
Tiêu Huyên vô cùng ủy khuất nói: “Mẫu thân, nhi t.ử hưu bỏ A Vãn là có nỗi khổ tâm riêng.”
“Khổ tâm cái gì chứ?” Tiêu lão phu nhân cười lạnh, “Chẳng qua cũng chỉ vì cái tính hay đa nghi của ngươi nghĩ nàng thế này thế nọ, lại sợ bản thân không trấn áp được nàng nên mới hết lần này đến lần khác dùng hưu thư để hù dọa người ta. Nàng cũng thật là kiên cường, lần nào cũng cầm lấy hưu thư liền bỏ đi thẳng. Nhưng ngươi đã viết hưu thư rồi thì đừng có mà hối hận, đằng này lại cứ mặt dày năm lần bảy lượt đi cầu hôn.”
Tiêu Huyên ôm đầu đau khổ: “Mẫu thân, nhi t.ử biết sai rồi, chúng ta hiện tại vẫn là nên nghĩ cách đón A Vãn cưới trở về trước rồi hãy nói tiếp.”
Lúc này tại Tô gia, Tô Bạch Vãn sau khi biết được tin Tiêu Huyên đến cầu hôn không thành, lại còn bị chặn ở ngoài cửa thì không khỏi vô cùng khẩn trương. Ái chà chà, còn kém hai lần nữa thôi là hoàn thành nhiệm vụ rồi, vào cái khối lúc này tuyệt đối không được để cành mẹ đẻ cành con đâu.
Đang lúc vô cùng nôn nóng thì Thân thị bước vào phòng. Thân thị đến là để khuyên bảo Tô Bạch Vãn cải giá gả cho Quan Siêu Phong.
Tô Bạch Vãn im lặng lắng nghe một hồi lâu, rồi mới cúi đầu xoa xoa hai bàn tay vào nhau nói: “Mẫu thân, lần này bị hưu bỏ kỳ thực là lỗi của con, con cũng đã sớm hối hận rồi. Nghe nói Hầu gia đã tới cầu hôn, mọi người cứ thả huynh ấy vào trong đi mà. Rốt cuộc con và huynh ấy cũng đã làm phu thê một thời gian, hiểu rõ gốc rễ của nhau rồi, nếu như phải gả chồng thì con vẫn nguyện ý gả cho huynh ấy thôi.”
Thân thị nhướng mày mắng: “Con thật là hồ đồ quá đi mất! Một người nam nhân nếu thực sự để tâm đến con thì có thể nhẫn tâm hưu bỏ con tới sáu lần sao? Lần này nếu con lại đáp ứng hắn, ai biết được liệu hắn có còn hưu bỏ con thêm lần nữa hay không? A Vãn, hôm nay trừ bỏ Quan Siêu Phong tới cửa cầu thân ra thì còn có một người khác cũng tới cầu hôn, gia thế cũng vô cùng t.ử tế. Con mặc kệ là gả cho ai trong hai người họ thì đều thỏa đáng hơn việc tái giá gả cho Tiêu Huyên.”
Tô Bạch Vãn kinh ngạc một chút hỏi: “Còn có ai đến cầu hôn nữa ạ? Sao tin tức lại linh thông đến vậy?”
Thân thị đáp: “Là người bên phía nhà ngoại của tổ mẫu con, luận vai vế thì chính là biểu ca của con. Gia thế nhà người ta cũng không có gì đáng ngại, còn hứa hẹn một khi cưới con xong liền sẽ mang con rời kinh thành đến Giang Nam sinh sống, để con được trải qua những ngày tháng thanh tịnh bình an.”
Tô Bạch Vãn lắc đầu từ chối: “Mẫu thân, đến Giang Nam đất khách quê người, vạn nhất có người bắt nạt con thì phải làm sao?”
Thân thị liếc nhìn khuôn mặt kiều diễm của Tô Bạch Vãn một cái, lập tức dập tắt ngay ý định để nàng đi Giang Nam. Với cái dung mạo tuyệt mỹ này mà đến Giang Nam, nếu như chẳng may đụng phải tên đăng đồ t.ử không sợ ch·ế·t nào đó, đến lúc đó chọc ra đại họa thì quả thực là...
Mẹ con hai người đang nói chuyện thì có một bà t.ử vội vã chạy vào bẩm báo: “Phu nhân, Uy Vũ hầu phu nhân đã tới rồi ạ, Lão phu nhân bảo người mau ch.óng qua đó.”
Sắc mặt Thân thị lập tức thay đổi. Uy Vũ hầu phu nhân tới cửa vào đúng cái thời điểm nhạy cảm này, hay là lại đến để thay Tấn Vương cầu thân?
Tô Bạch Vãn cũng cuống quýt cả lên, giữ c.h.ặ.t lấy tay Thân thị nói: “Mẫu thân, hay là cứ đáp ứng A Huyên đi thôi, miễn cho đêm dài lắm mộng, phát sinh thêm nhiều chuyện rắc rối khác thì càng khó thu dọn tàn cuộc.”
Thân thị định thần lại nói: “Chuyện này để ta và tổ mẫu con thương nghị lại đã.”
Uy Vũ hầu phu nhân tới cửa, quả nhiên đúng như dự đoán là đến để thay Tấn Vương cầu thân. Tô lão thái thái cùng Thân thị không dám một mực thẳng thừng cự tuyệt, đành phải tìm lời chu toàn, nói năng hàm hồ, mập mờ qua chuyện.
Uy Vũ hầu phu nhân khẽ cười, liền lên tiếng đề nghị: “Nếu đã như vậy, hay là ngày mai cứ để Tấn Vương điện hạ tự mình tới cửa để cùng Đại cô nương trực tiếp đàm luận chuyện này được không?”
