Ta Phong Thần Ở Thế Giới Phế Thổ - Chương 59: Khủng Hoảng Trung Tâm Thành, Âm Mưu Hủy Diệt

Cập nhật lúc: 25/01/2026 19:13

Liên Bang hiển nhiên cũng không đoán trước được biến cố lần này, một lượng lớn tàu bay chở đội viên dị năng của bộ tác chiến chạy tới tòa nhà Hải Sâm.

Dân chúng Trung Tâm Thành được người của đội trinh sát tổ chức rút lui đến khu thứ hai, bức tường bảo hộ khung đỉnh lại rơi xuống một đạo, bao vây toàn bộ Trung Tâm Thành vào trong đó.

Từ khi tận thế buông xuống, mọi người tuy rằng chậm rãi từ sợ hãi tuyệt vọng thoát ly ra, nhưng mối đe dọa bên ngoài bức tường bảo hộ không nghi ngờ gì là căn nguyên của sự bất an của bọn họ.

Cho nên Liên Bang phái ra những chiến đội dị năng giả đỉnh cấp mạnh mẽ công lược tràng vực, nói cho mọi người, những mối đe dọa đó ở Liên Bang chẳng qua là một trò giải trí tiêu khiển.

Nhưng bọn họ quả quyết không ngờ, nguy cơ thế mà lại từ Trung Tâm Thành an toàn nhất khởi nguồn.

Mọi người hoảng loạn chen chúc hướng ra phía ngoài vòng ba khu, hoảng loạn mà vứt bỏ Trung Tâm Thành vốn khiến bọn họ vô cùng ưu việt.

Mấy chiến đội dị năng giả đỉnh cấp cũng chạy tới, hiệp trợ bộ tác chiến cùng nhau đối phó dị chủng, thậm chí ngay cả [Thẩm Phán Giả] không đối phó với Liên Bang cũng tới.

Tốc độ c.ắ.n nuốt của dị chủng rất nhanh, cũng may Liên Bang bố trí nghiêm mật kịp thời, tạm thời khống chế được trường hợp.

Nghê Hảo lại một lần nghĩ tới Chúc Bình An.

Nếu không gian thứ nguyên thật sự là nàng mở ra……

Một cánh tay dị chủng m.á.u chảy đầm đìa bay về phía Nghê Hảo, nàng lách mình né tránh, mũ giáp vẫn bị văng một chuỗi m.á.u nóng hổi.

Ngay sau đó, một bộ thân thể dị chủng khổng lồ ầm ầm ngã vào trước mặt nàng, nếu không phải nàng trốn kịp thời, tuyệt đối sẽ bị đè nát chân.

“Ai, ngẩn người gì đó!” Một giọng nữ trong trẻo vang lên.

Nghê Hảo ngẩng đầu nhìn lại, là một cô gái buộc tóc hai đuôi ngựa, nhìn lại đôi tay quấn băng vải và cây gậy bóng chày trong tay nàng, rất rõ ràng, là Chu Tô Nam của chiến đội [M].

Trả lời nàng chính là tiếng “Rầm” trầm vang.

Chu Tô Nam quay đầu lại nhìn, một xúc tua bạch tuộc hà mã khổng lồ phấn hồng bị một tấm quang thuẫn nửa trong suốt ngăn lại.

Nàng lòng còn sợ hãi quay đầu lại, khi nhìn Nghê Hảo, trên mặt treo cười, nàng nhếch cằm, “Cảm ơn.”

Giây tiếp theo, Chu Tô Nam đã xoay người đi đối phó con bạch tuộc hà mã vừa tấn công nàng.

Nghê Hảo nắm lấy s.ú.n.g lại đổi sang đoản đao, một khi viên đạn b.ắ.n ra, sương đen bên trong liền sẽ bại lộ thân phận của nàng. Khi đó Collins liền sẽ biết chuyện nàng làm cho sinh mệnh chạy ra ngoài.

Thời gian dị chủng bạo động quá mức trùng hợp, vừa lúc đụng phải thời gian nàng ở [Tân Sinh Mệnh], hơn nữa nàng thừa dịp hệ thống giám sát bị công phá lúc đó chạy ra khỏi [Tân Sinh Mệnh], trà trộn ở quảng trường trung tâm, không có ai thích hợp làm người tình nghi hơn nàng.

Xúc tua cũng không thể dùng, dị độ không gian cũng không thể dùng……

Chỉ có một cái quang thuẫn còn chưa bại lộ ra.

Nga! Đúng rồi, còn có cái quan trọng nhất —— khống chế không khí.

Nghê Hảo đột nhiên có chút hưng phấn, vừa lúc có thể thừa dịp cơ hội này thí nghiệm một chút uy lực của dị năng mới này.

Nàng đi đến trong phạm vi tác dụng, tập trung tinh thần, dùng không khí vây lấy dị chủng trước mắt, sau đó ý đồ nén không khí lại.

[Dị năng này tiêu hao tinh thần lực quá lớn, xin cẩn thận sử dụng.]

[Giá trị tinh thần -20, giá trị tinh thần hiện tại là 70.]

Nghê Hảo một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, cuối cùng cũng nén con dị chủng bị vây kia đến nổ tung mà c.h.ế.t, huyết nhục trống rỗng nổ tung, b.ắ.n tung tóe lên người A Tạp Tây đang vừa đ.á.n.h quái vừa chơi ngầu một thân thịt vụn và m.á.u.

Hắn không rảnh lo chơi ngầu, một cái b.úng tay khiến một con dị chủng cao hai mét biến thành tro tàn, sau đó quay đầu lại tìm kẻ đầu sỏ gây tội.

Tuy là đã kiến thức qua dị năng phản nhân loại này của A Tạp Tây rất nhiều lần Nghê Hảo, nhưng nhìn gần như vậy vẫn nhịn không được hít hà một hơi, tức thì bỏ chạy khỏi hiện trường, trốn ở cách đó 10 mét giúp Chu Tô Nam thu thập con bạch tuộc hà mã kia.

Tâm lý không cân bằng của Nghê Hảo sức chiến đấu trong nháy mắt tăng cường, c.h.é.m vài đao trên người bạch tuộc hà mã.

Nàng tốn lớn như vậy sức lực mới g.i.ế.c c.h.ế.t một con dị chủng nhỏ, A Tạp Tây chỉ b.úng tay một cái, một con dị chủng khổng lồ liền biến thành tro tàn.

Một kẻ xảo trá thích khoe khoang như vậy thật sự không xứng với dị năng mạnh mẽ nghịch thiên này.

Chu Tô Nam nhìn thân thể dị chủng giống như trái cây đá trước mắt, bất luận bao nhiêu công kích, đều không hề đau khổ, liền ném cây gậy bóng chày trong tay xuống, cởi băng vải trên tay.

“Lát nữa trốn xa một chút.” Nàng nhắc nhở Nghê Hảo đang ở bên cạnh còn đang cố sức muốn lợi dụng khống chế không khí từ bên trong phá hủy thân thể trái cây đá kia.

Nghê Hảo thấy nàng cởi bỏ băng vải trên tay, liền biết nàng phải dùng dị năng của mình. Chẳng qua mục tiêu tấn công của dị năng này có thể chọn nhiều, nhưng phi thường hao phí tinh thần lực.

Nàng thu d.a.o đứng ở một bên, tính toán gần gũi quan sát dị năng nghịch thiên khác này.

Chu Tô Nam sau khi cởi bỏ băng vải trên tay, lòng bàn tay trước mắt một hoa, một bàn phím giả thuyết nửa trong suốt xuất hiện trước mặt nàng, chẳng qua bàn phím này có đến hàng trăm phím.

Nàng nhanh ch.óng ấn động trên bàn phím, thân thể dị chủng được chọn biến thành thể giả thuyết màu xanh lam được tạo thành từ 0 và 1, sau đó biến thành dòng số truyền vào bàn phím của nàng.

Nghê Hảo “Sách” một tiếng, đột nhiên cảm thấy dị năng của mình có chút quá mức bình thường……

Dị năng của Chu Tô Nam tốt thì tốt, nhưng chiêu lớn này một khi khai ra chỉ có thể dùng một lần, nhưng chỉ lần này, đồng thời có hơn hai mươi con dị chủng trong nháy mắt biến thành dòng số, bị thu vào bàn phím của Chu Tô Nam.

Ngay lúc Nghê Hảo đang xem chiêu lớn nghịch thiên này đủ rồi, một người đàn ông mặc áo khoác trắng như gió đi tới, một tay đỡ lấy Chu Tô Nam đang kiệt sức tinh thần lực xụi lơ xuống, cung nỏ trong tay b.ắ.n ra ba tia laser mũi tên về phía dị chủng đang tấn công.

Động tác hắn phóng qua vô cùng uyển chuyển nhẹ nhàng, mái tóc dài buộc lỏng sau đầu như tơ lụa lướt qua trước mắt Nghê Hảo, không phải ai khác chính là Huống Ấn của chiến đội [M].

“Xin lỗi xin lỗi, tiếp nhận một chút.” Giọng nói hơi ngả ngớn, có chút không tương xứng với bộ trang phục cao quý thanh lịch của hắn.

Mũi chân Nghê Hảo một điểm, một lưỡi d.a.o gió khổng lồ c.h.ặ.t đứt một con móng vuốt khổng lồ đang áp xuống về phía bọn họ, lại bị một luồng kình phong chụp vào người dị chủng có móng vuốt bị c.h.ặ.t đứt.

Vì cú đ.á.n.h này của Nghê Hảo mà Huống Ấn tránh được việc bị móng vuốt khổng lồ chụp thành bánh nhân thịt, hắn bế Chu Tô Nam đã gần như mất ý thức lên, hơi gật đầu với Nghê Hảo.

“Cảm ơn, có việc có thể tìm [M] hỗ trợ nha!”

Tuy rằng trang phục và tác phong khoe khoang của những chiến đội dị năng giả đỉnh cấp này khiến nàng có chút khinh thường, nhưng không thể phủ nhận là, dị năng của bọn họ quả thật khiến người ta thèm muốn, có thể được bọn họ một ân tình, thì đó là một chuyện tốt hiếm có.

[Ngươi là cố ý đúng không? Xét theo sự ăn ý giữa các đội viên của bọn họ, ngươi không ra tay, đồng đội cũng sẽ giúp bọn họ bảo vệ lẫn nhau.]

Nghê Hảo khẽ cười một tiếng, thành thạo thao tác không khí, liên tiếp đ.á.n.h lui 3 con dị chủng.

“Ta lại không biết đồng đội của bọn họ sẽ giúp đỡ lẫn nhau tránh né nguy hiểm, rốt cuộc ta và Lộc Chước còn không làm được, ta chỉ là một người tốt rút d.a.o tương trợ thôi.”

[Chỉ sợ không đơn giản chỉ là vì kiếm một ân tình đi, vì sao muốn chọn [M] làm đối tượng hợp tác?]

Nghê Hảo giơ tay lau đi vết m.á.u phun trên mũ giáp, “Rất đơn giản a, bọn họ mấy không thuộc về Liên Bang, cũng không phản kháng Liên Bang, Chu Tô Nam lại là thiên kim công ty thực phẩm Triệu Thánh, làm tốt quan hệ, có lợi cho về sau đ.á.n.h vào bên trong Liên Bang.”

“Hơn nữa nói, cũng chỉ có người của chiến đội bọn họ không đáng ghét như vậy, nhìn qua bình thường một chút.”

Khi nói chuyện, một con dơi mắt đỏ khổng lồ bay về phía nàng.

Cánh dơi khổng lồ quạt lên một trận cơn lốc, quạt bay Nghê Hảo còn chưa kịp đ.á.n.h ra sát chiêu mấy mét xa, trực tiếp lưng đập vào vách tường.

May mà trước khi nàng ngã xuống thuận tay ném ra một đạo quang thuẫn, chặn được một nửa sát thương của cú lao xuống của con dơi, nhưng bản thân nàng cũng đã chịu trọng thương, mùi m.á.u tươi trong cổ họng trong nháy mắt trào lên.

[Thí nghiệm đến thân thể đã chịu trọng thương, chỉ số sinh mệnh và chỉ số tinh thần giảm sút trên diện rộng, xin nhanh ch.óng điều chỉnh trạng thái chiến đấu.]

Ù tai mãnh liệt làm đại não nàng đau đớn, nàng muốn chống tường đứng lên, lại phát hiện tứ chi không thể dùng sức, toàn thân trên dưới không có chỗ nào là không đau.

Nhưng theo cơn đau trên người tăng lên, dường như tất cả đều dừng hình ảnh, tiếng ồn ào xung quanh trong nháy mắt biến mất, Nghê Hảo thậm chí đều không cảm giác được sự tồn tại của thân thể mình.

Ngay sau đó, trước mắt nàng xuất hiện một con hẻm sâu thẳm không nhìn thấy đầu. Đó là con hẻm khu 4 nàng từng đi qua vô số lần.

“Walsh?”

Không có đáp lại……

Ngay sau đó, nàng nghe được tiếng tim đập yếu ớt của mình, và tiếng thở dốc nặng nề.

Sau đó là đau đớn, cái loại đau đớn nàng biết rõ, từ kẽ xương vẫn luôn tràn ra đến xương thịt đau âm ỉ, nặng nề đến mức khiến sinh mệnh lực yếu ớt của nàng không chịu nổi sự thống khổ như vậy.

Nghê Hảo cúi đầu nhìn tứ chi tiều tụy của mình, sau đó hoảng hốt sờ lên đầu mình.

Nơi đó trọc lóc, không có một sợi tóc.

Nàng lại trở về cơn ác mộng bị bệnh phóng xạ hành hạ, trở về trong sự thống khổ không nhìn thấy cuối cùng kia.

Không, đây thậm chí đều không phải mộng, Nghê Hảo có thể rõ ràng cảm nhận được mỗi một cảm giác rất nhỏ của thân thể mình, ngược lại những chuyện sau khi tỉnh lại ở bãi biển khu Phế Thổ mơ hồ như một giấc mộng.

Một loại hoảng sợ chưa từng có từ đáy lòng nàng thản nhiên dâng lên, nàng nhiều hy vọng lúc này Walsh có thể trả lời nàng một tiếng.

“Walsh, Walsh, Walsh!”

Như cũ không có đáp lại.

Cơn đau toàn thân khiến nàng cấm tiếng, nàng hiện tại cần cấp một mũi t.h.u.ố.c chống phóng xạ để làm chậm cơn đau, bằng không không lâu sau nàng liền sẽ c.h.ế.t.

Nghê Hảo run rẩy đôi tay, từ trong túi lấy ra t.h.u.ố.c men, kim tiêm còn chưa đ.â.m vào da thịt, đã bị người lao tới trong con hẻm một phen đẩy ngã.

“Thuốc! Cho ta t.h.u.ố.c men! Cho ta!” Người đó đẩy ngã Nghê Hảo sau, nhào lên muốn cướp đi t.h.u.ố.c men trong tay Nghê Hảo.

Nghê Hảo một chân đá vào bụng người đó, chính là thân thể nàng này thật sự là quá mức gầy yếu, cú đá kia không có tác dụng thực chất gì, ngược lại là chọc cho đối phương đ.ấ.m đá nàng.

Nắm đ.ấ.m nặng nề dừng lại trên người nàng, cơn đau nhọn hoắt, chậm chạp quấn lấy nhau, theo sinh mệnh trôi đi, Nghê Hảo đã sắp không cảm nhận được những cơn đau đó.

Nhưng nàng như cũ liều mạng bảo vệ t.h.u.ố.c men dưới thân, kiệt lực muốn đ.â.m kim tiêm vào cánh tay.

Ngay lúc kim tiêm đ.â.m vào da thịt, nàng thấy người đó giơ lên một cục đá, ném về phía đầu nàng.

Đồng thời, nàng cũng nhìn rõ khuôn mặt người đó, đó rõ ràng chính là cha nàng, Tạ Đông!

Cơn đau không như mong muốn tới, nàng cảm giác thân thể bị một luồng lực lớn quăng ra, nặng nề đập vào một chỗ nào đó.

Cảm giác đau đớn lúc này mới từ khắp người tràn ra, cảnh tượng trước mắt Nghê Hảo dần dần thanh minh lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.