Ta Rời Hầu Phủ, Thế Tử Lại Đuổi Theo Ta - 8

Cập nhật lúc: 22/08/2026 10:05

Ta vén chăn, đưa tay tháo trung y của hắn.

Hắn nói bị thương ở đầu, nhưng n.g.ự.c và cánh tay ít nhất cũng phải có vết trầy do ngã xuống sườn núi.

Vạt áo kéo ra, trên da chỉ có hai mảng xanh nhạt cố ý vẽ lên, đến một vết đóng vảy cũng không thấy.

Ta tức đến vỗ hắn một cái: “Ngươi căn bản không bị thương nặng đến thế.”

Tạ Nghiễn mở mắt, lập tức nắm lấy tay ta.

“Nhẹ thôi, bên ngoài sẽ nghe thấy.”

“Ngươi còn biết sợ người ta nghe à?”

Ta hất tay hắn ra, quay người định đi.

Hắn ngồi bật dậy, động tác lanh lẹ chẳng có chỗ nào giống người trọng thương.

“Thanh Hòa.”

Ta mặc kệ.

Hắn xuống giường đuổi đến cửa, từ phía sau ôm lấy ta: “Ta sai rồi.”

“Ngươi lừa quận chúa, lừa thái y, còn lừa cả ta.”

“Vị thái y ấy là phụ thân tìm tới, sớm đã biết sự thật.”

“Vậy quận chúa thì sao?”

“Mẫu thân chỉ biết ta đã thoát hiểm, không biết khi nào ta sẽ tỉnh.”

Ta càng nghe càng giận: “Vậy những ngày bà ấy khóc thành như thế, cũng nằm trong tính toán của ngươi?”

Tạ Nghiễn im lặng.

Hắn quả thật làm quá đáng, chuyện này dù nói một câu nhớ nhung cũng không thể lấp l.i.ế.m.

Ta gỡ tay hắn ra: “Đợi thành thân xong, tự ngươi đi nhận lỗi với quận chúa.”

“Được.”

“Bà ấy đ.á.n.h ngươi, ta không cản.”

“Cũng được.”

“Còn phải xin lỗi cha nương ta.”

“Ta đi.”

Hắn đáp nhanh như vậy, trái lại khiến ta không mắng tiếp được.

Tạ Nghiễn tựa cằm lên vai ta, giọng thấp xuống: “Trận đ.á.n.h trong núi là thật, rơi xuống sườn núi cũng là thật.”

“Chỉ là lúc đệ đệ tìm được ta, ta đã tỉnh rồi.”

“Trên đường về kinh, ta nghe nói mẫu thân vẫn không chịu đồng ý hôn sự, mới nghĩ ra cái chủ ý tồi này.”

Ta quay đầu trừng hắn: “Ngươi cũng biết là chủ ý tồi?”

“Biết.”

“Vậy còn làm?”

“Ta nhớ ngươi đến lợi hại, cũng muốn cưới ngươi.”

Câu ấy chẳng thông minh gì, lại khiến sống mũi ta cay xè.

Ta đẩy hắn: “Buông ra trước.”

“Buông rồi ngươi sẽ đi.”

“Ta đã đồng ý bảy ngày nữa gả cho ngươi, còn có thể đi đâu?”

Lúc này Tạ Nghiễn mới xoay ta lại, cẩn thận nhìn mặt ta.

“Gầy rồi.”

“Ngươi mới gầy.”

“Có nhớ ta không?”

Ta cố ý nói: “Mỗi ngày chỉ nhớ một lần, làm theo lời ngươi, đỡ mệt.”

Hắn bật cười, cúi đầu hôn ta.

Mấy tháng lo lắng và tủi thân đều dồn vào khoảnh khắc này, ta c.ắ.n hắn một cái, lòng lại mềm đến mức không nỡ thật sự đẩy ra.

Hắn bế ta trở về giường, ta vội nắm góc chăn: “Thế t.ử, ngoài cửa...”

“Họ đều cho rằng ta vẫn hôn mê, sẽ không vào đâu.”

“Ngươi còn không biết xấu hổ mà nói.”

Tạ Nghiễn dùng nụ hôn chặn lời oán trách của ta, cánh tay vững vàng đỡ lấy ta, tránh chỗ từng bị cọ đau ở trường ngựa.

Đợi trong phòng yên tĩnh trở lại, ta dựa vào n.g.ự.c hắn cảnh cáo: “Trước khi thành thân không được lừa ta nữa.”

“Sau khi thành thân thì sao?”

“Càng không được.”

Hắn ngoan ngoãn đồng ý, nhưng trong mắt rõ ràng vẫn giấu ý cười.

Ngày thành thân, thế t.ử tỉnh lại.

Tạ Nghiễn mặc hỉ phục, tự mình cưỡi ngựa đến Chu gia đón ta, sắc mặt vẫn theo kế hoạch được tô nhợt nhạt, nhưng lưng lại thẳng tắp.

Cả thành đều nói hôn sự xung hỷ này linh nghiệm, người còn chưa bái đường đã tỉnh.

Trước mặt tân khách, quận chúa nắm tay ta: “Thanh Hòa có tình có nghĩa, chính con bé đã kéo con trai ta từ quỷ môn quan trở về.”

Ta cách khăn voan nhìn Tạ Nghiễn.

Hắn ho khẽ một tiếng, diễn đến ra dáng lắm.

Tướng quân lạnh lùng nói bên cạnh: “Bệnh vừa khỏi, bớt lên tiếng.”

Tạ Nghiễn lập tức im miệng.

Bái đường xong trở về tân phòng, ta tự vén khăn voan hỏi: “Tướng quân biết bao nhiêu?”

“Từ đầu đến cuối.”

“Quận chúa thì sao?”

“Tối qua mới biết.”

“Bà ấy không đ.á.n.h ngươi?”

Tạ Nghiễn xoay người, lúc ấy ta mới thấy phía sau eo hỉ phục giấu một miếng đệm mềm.

“Đánh rồi, phụ thân đưa gậy cho bà ấy.”

Ta không nhịn được bật cười.

Tạ Nghiễn ghé lại: “Bây giờ hết giận chưa, phu nhân?”

“Còn phải xem biểu hiện sau này của ngươi.”

Hắn đưa chén rượu hợp cẩn cho ta: “Nếu ta biểu hiện tốt, tiền tháng có thể cho nhiều hơn chút không?”

Lúc này ta mới biết, phủ tướng quân từ lâu đã có quy củ, bạc riêng của nam nhân đều do phu nhân quản.

Tạ Nghiễn tốn bao công sức mới cưới ta vào cửa, thứ đầu tiên mất đi lại là tự do tiêu tiền.

Thành thân vừa được hai tháng, quận chúa muốn đến Báo Quốc tự trả lễ, tiện thể kéo ta đi cùng.

Hương vừa cháy, ta đã bị khói đặc hun đến nôn khan.

Quận chúa lập tức đỡ lấy ta, mắt sáng lên: “Không phải có hỉ rồi chứ?”

Ta không dám nhận bừa: “Còn chưa mời đại phu xem, có lẽ... chỉ là ăn phải đồ không hợp.”

Xe ngựa về phủ vừa dừng, Tạ Nghiễn đã từ Bộ Binh chạy về.

Hắn bế ta xuống xe ngay ngoài cửa phủ, xung quanh hạ nhân và người qua đường nhìn một vòng.

Ta vỗ vai hắn: “Mau thả ta xuống.”

“Sắc mặt nàng không tốt.”

“Ta tự đi được.”

“Có hỉ thì phải bế, ăn hỏng bụng càng nên bế.”

Hắn bế ta một mạch về chính viện, quận chúa đi phía sau cười đến không khép được miệng.

Đại phu thu gối bắt mạch, đứng dậy cười nói: “Chúc mừng quận chúa, thế t.ử phi có hỉ rồi, hôm nay người nên thưởng lớn.”

Tạ Nghiễn đứng bên giường, như thể chưa nghe hiểu.

Ta kéo tay áo hắn: “Đại phu nói ngươi sắp làm cha rồi.”

Lúc này hắn mới ngồi xổm xuống, nhìn bụng ta vẫn còn phẳng hồi lâu.

“Bây giờ đứa bé lớn chừng nào?”

Đại phu nhịn cười: “Tháng còn nhỏ, thế t.ử cứ đợi thêm ít ngày.”

Ngày hôm sau, nội thị trong cung đến Hầu phủ tuyên chỉ.

Thánh chỉ phong ta làm Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân, phẩm giai và thân phận đều viết rõ ràng.

Nhận chỉ xong ta vẫn thấy như đang nằm mơ, trở về phòng liền hỏi Tạ Nghiễn: “Vì sao bệ hạ bỗng ban cáo mệnh cho ta?”

“Trước đó ta thay bệ hạ làm xong một việc, người hỏi ta muốn phần thưởng gì.”

“Ngươi liền xin thứ này?”

“Ừ.”

“Bản thân không xin gì cả?”

Tạ Nghiễn nhìn ta: “Người ta muốn đã cưới được rồi.”

Thánh chỉ đang ở trong tay ta, mẹ con Cố gia gặp ta cũng phải hành lễ theo phẩm giai, hắn dùng công lao của mình bù vào thứ ta thiếu nhất.

Năm năm sau, gần đến cuối năm, ta ngồi trong chính sảnh kiểm tra danh sách đồ tết các nơi đưa tới.

Con trai nhân lúc ta bận, lén lấy túi tiền ở góc bàn, chạy ra đầu phố mua kẹo hồ lô.

Nó còn chưa nuốt xong miếng đầu tiên đã bị Tạ Nghiễn vừa hạ triều về phủ bắt gặp.

Tạ Nghiễn nhấc nó lên lưng ngựa, đưa về nhà rồi mới hỏi: “Bạc ở đâu ra?”

Con trai l.i.ế.m lớp đường bên miệng, nhỏ giọng đáp: “Trong túi tiền của nương.”

“Muốn ăn thì nói với nương con, sao có thể lén lấy?”

“Nương nói hôm nay con đã ăn một xiên rồi, không cho mua nữa.”

Tạ Nghiễn lau vụn đường nơi khóe miệng nó: “Ngày mai cha dẫn con đi.”

Con trai lập tức hỏi: “Có thể mua hai xiên không?”

“Mua bao nhiêu cũng được, trước hết phải đợi nương con phát tiền tháng này cho ta đã.”

HẾT

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.