Tà Thần Nuôi Dưỡng Nhân Viên Văn Phòng Kiệt Sức - Chương 4

Cập nhật lúc: 12/01/2026 13:14

Trước đây chỗ dựa là cha, giờ thì là anh trai mới——

Vị "anh trai" hờ được anh đặt kỳ vọng sâu sắc: "..."

*

Thực ra Cố Tri Cận đã sớm biết miếng ngọc bội đã được cho đi.

Năm đó hắn cố tình làm vậy vì muốn trả thù, chỉ là lợi dụng tên kia làm bia đỡ đạn mà thôi.

Bản thân hắn hiện giờ thật ra đã là Ma tôn.

Vì muốn điều tra chuyện năm xưa nên mới nhớ lại thân phận này để quay về.

Người khác quay về là để thừa kế gia sản, còn hắn quay về lại thừa kế được một đứa em trai hờ.

Vì tông chủ đã c.h.ế.t, nhiều chuyện trong tông môn năm xưa hắn vẫn cần giữ lại tên này mới có thể tìm hiểu được.

Nhưng không ngờ bản thân cứ thế nhẫn nhịn, thậm chí tâm thái cũng dần nảy sinh những biến hóa vi diệu.

Nhẫn nhịn đến mức về sau ngay cả việc của Ma tôn cũng bỏ bê không làm!

Ma tôn đã mất liên lạc từ lâu.

Đám thuộc hạ trung thành vội vã chạy đến hiện trường, thì lại phát hiện vị Ma tôn khiến cả tu chân giới khiếp sợ đang ngồi thổi cháo cho người ta, chỉ vì đối phương chê cháo quá nóng.

Thuộc hạ bàng hoàng: Tỉnh táo lại đi tôn chủ ơi, tên này cố tình gọi ngài là anh trai, thực chất là đang lợi dụng ngài đấy——!

Cố Tri Cận cái gì cũng hiểu, nhưng vẫn không kiềm chế được: "..."

*Văn án và tên truyện đang được hoàn thiện

Chương 2

Dù sao đi nữa, tôi vẫn tôn trọng mọi kiểu tư duy của bên thuê mình.

Lâm Hòa Trầm thu hồi tầm mắt.

Trước khi đối phương quay lại, tôi cần phải cân nhắc một chuyện.

Tôi——

Vẫn chưa biết tên đối phương là gì.

Anh ta chưa bao giờ nói, và tôi cũng chẳng buồn hỏi.

Nhưng xét đến cách gặp gỡ kỳ quặc giữa hai người, việc không biết tên cũng chỉ là chuyện nhỏ.

...

Đúng lúc này, cửa xe được mở ra.

Tôi ngẩng đầu, nhìn bóng người đang đổ dồn về phía mình. Thân hình anh ta cao lớn, chắc phải tầm mét chín, hoàn toàn có thể che khuất cả người tôi.

"Được rồi." Anh ta mỉm cười.

Độ cong của khóe miệng cứ như được đúc từ một khuôn mẫu chuẩn mực.

Bất kể là người lạnh lùng đến đâu, khi đối mặt với nụ cười như vậy cũng sẽ cảm thấy dễ chịu.

Quả thực, cứ như thể anh ta được tạo ra đúng theo gu của tôi vậy...

Tôi cứ để mặc bản thân nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh ta.

Tôi chợt nhớ ra tại sao mình lại đồng ý nhanh gọn đến thế, thậm chí còn chẳng hỏi tên.

Do dự thêm một giây thôi cũng là sự thiếu tôn trọng đối với nhan sắc và tiền bạc này.

Một lát sau, tôi bước xuống xe.

Anh ta đứng cạnh tôi, cao hơn tôi khoảng nửa cái đầu.

Sau khi tôi xuống xe, anh ta chủ động giúp tôi bê chiếc thùng mang từ công ty về ra ngoài.

Sức nặng vốn có chút quá tải đối với tôi, nhưng vào tay anh ta lại nhẹ bẫng như tờ giấy, khiến tôi nhận ra sự chênh lệch rõ rệt về thể lực giữa hai người.

Tôi nhìn anh ta một lúc, rồi lại nhìn thêm cái nữa, mới hạ quyết tâm.

"Tôi nên gọi anh là gì?" Tôi hỏi.

Đây là một cách hỏi rất khéo léo.

Nếu anh ta nghĩ đây là hỏi biệt danh, tôi có thể có được một cách xưng hô mà không cần bận tâm đến tên thật; còn nếu anh ta nghĩ chúng tôi chỉ là quan hệ giao dịch, tôi sẽ có được một cái tên.

Với một nhân viên văn phòng, đây là kỹ năng giao tiếp cơ bản để không làm bên thuê cảm thấy khó chịu.

Nhưng điều duy nhất tôi không ngờ tới là khi dứt lời, nụ cười hoàn hảo trên môi anh ta bỗng trở nên cứng đờ.

"Tôi... tên là gì sao?" Anh ta nói, "Đợi chút, để tôi nghĩ xem."

Tôi: "..."

Không chứ, chuyện này mà cũng cần phải nghĩ à?

Tôi trố mắt nhìn anh ta liếc qua biển tên của căn biệt thự bên cạnh, rồi nhìn sang quảng cáo trên xe, dường như đại não đang hoạt động hết công suất. Vài giây sau, anh ta mới cất lời: "Anh có thể gọi tôi là Cố Mạc Tắc."

Tôi: "..."

Tôi sẵn sàng đặt cược một trăm nghìn rằng cái tên này chắc chắn là vừa mới nghĩ ra.

Có lẽ người giàu thực sự có nhu cầu giữ bí mật danh tính.

Nhưng phải thừa nhận rằng, thế này khiến tôi cảm thấy mình có trải nghiệm "được bao nuôi" thực tế hơn hẳn.

Sau khi đã có tên, Cố Mạc Tắc trông có vẻ hài lòng hơn. Đôi mắt đen thâm thúy của anh ta chăm chú nhìn tôi: "Tôi có thể gọi em là Hòa Trầm không?"

Dù cách gọi này đối với tôi có hơi quá thân mật, không đúng lắm với thân phận của hai bên, nhưng ít nhất tôi vẫn giữ được tên thật của mình, không bị đổi thành mấy cái tên kiểu đầy tớ thời xưa, thế là tốt lắm rồi.

Tôi gật đầu: "Vâng."

Chúng tôi nhanh ch.óng đi đến trước cửa biệt thự.

"Nhận diện vân tay hay mống mắt đều được."

Cố Mạc Tắc hào hứng nói, "Tôi vừa giúp em nhập liệu hết rồi. Những lúc tôi không có nhà, em có thể tự do ra vào. Từ nay về sau, đây chính là nhà của chúng ta."

Hít——

Mặc dù đúng là rất chu đáo, nhưng mà, vân tay với mống mắt cũng có thể nhập hộ khi không có chính chủ sao?

Tôi quyết định giữ im lặng.

Có lẽ do tôi nghèo quá, nên mới thấy lạ lẫm với mấy thứ công nghệ đen của giới nhà giàu thôi.

Ừ. Chắc chắn là vậy rồi.

Cánh cửa biệt thự mở ra.

Tôi đã có thể chiêm ngưỡng khung cảnh bên trong.

Đúng như tôi tưởng tượng, đây là một căn biệt thự hạng sang điển hình, cứ như được sao chép từ tạp chí hay phim trường ra vậy. Tôi đã từng thấy nhiều kiểu tương tự trong các bản thiết kế tham khảo rồi.

Khóe mắt tôi nhận ra Cố Mạc Tắc sau khi cất đồ xong vẫn đang dán mắt nhìn mình.

Tôi hiểu ý ngay, lập tức nói: "Ở đây đẹp thật đấy. Cảm ơn anh, tôi rất thích."

Cố Mạc Tắc cười: "Vậy thì tốt rồi. Là người khác giúp tôi bài trí, tôi cứ lo em sẽ không hài lòng."

"Sẽ không đâu."

Ai mà dám đi soi xét người thuê mình chứ.

Dù có không thích thì cũng chẳng ai nói huỵch tẹt ra như vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.